Chương 6 - Chị Gái Định Mệnh
Sau này tôi mới biết, ngay trong đêm hôm đó, nhà họ Phó đã nhờ người dò hỏi tình hình nhà họ Thẩm.
Sau khi xác nhận tôi đúng là con gái nuôi nhà họ Thẩm, bố Phó lập tức họp xuyên đêm để thảo luận xem có nên chủ động hủy hôn hay không.
Họ không dám đắc tội nhà họ Thẩm, lại sợ tôi ghi hận thái độ trước đây của Phó Cảnh Thâm.
Đang lo không tìm được bậc thang để bước xuống thì cuộc điện thoại này của bố Cố vừa hay đưa tới một chiếc thang.
Sau khi cúp máy, tâm trạng bố Cố rất tốt.
Ông ta thậm chí còn cười, vỗ vai tôi:
“Đình Kiêu, bố đã bảo sao trước đây con cứ nhìn Phó Cảnh Thâm không vừa mắt. Hóa ra là con thích nó.”
“Con yên tâm, bố nhất định sẽ giúp con xử lý ổn thỏa chuyện này. Sau này nếu nhà họ Phó có lời ra tiếng vào, bố sẽ đích thân đến tận cửa nói chuyện.”
Tôi suýt bị sặc nước bọt của chính mình.
Trong đầu ông ta chứa thứ gì vậy?
Tôi nhằm vào Phó Cảnh Thâm là vì tôi thích anh ta sao?
Tôi lười vạch trần hiểu lầm vô lý này.
Tôi lấy bản thỏa thuận đã được đội ngũ pháp lý của Thẩm Yến soạn sẵn từ trong túi, đẩy đến trước mặt bố Cố.
“Đây là thỏa thuận chấm dứt quan hệ giữa Cố Minh Uyển và nhà họ Cố.”
Tôi nói:
“Sau khi ký, mọi chuyện về sau của Cố Minh Uyển sẽ không còn liên quan đến nhà họ Cố.”
“Nhà họ Cố không cần thực hiện bất kỳ nghĩa vụ nào với cô ấy nữa. Đương nhiên, các người cũng không có bất kỳ quyền nào can thiệp vào cuộc đời cô ấy.”
Bố Cố cầm bản thỏa thuận lên xem.
Động tác rất chậm, từng trang đều được đọc cẩn thận.
Ông ta không nói gì, cầm bút ký tên.
Sau khi ký xong, ông ta thậm chí còn cười, giọng điệu yêu thương giống như một người bố thực sự:
“Đình Kiêu, sau này con muốn về nhà họ Cố lúc nào cũng được. Trong nhà sẽ luôn giữ phòng cho con.”
Cố Minh Diệp cũng vội vàng gật đầu:
“Đúng vậy, em gái Đình Kiêu. Bất cứ lúc nào em muốn về ở đều được.”
Tôi cất thỏa thuận, gật đầu nhưng không tiếp lời.
Tôi quay sang nhìn Cố Minh Uyển.
Cô ấy ngồi trên ghế, những ngón tay siết chặt mép bàn, khớp ngón tay trắng bệch.
Tôi đưa tay về phía cô ấy.
“Chị, chúng ta đi thôi.”
Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi, vành mắt đỏ hoe, nhưng vẫn dùng sức gật đầu rồi đặt tay vào lòng bàn tay tôi.
Lúc chúng tôi rời đi, bố Cố và Cố Minh Diệp đích thân tiễn ra cửa.
Chiếc xe sang từ từ chạy ra khỏi cánh cổng sắt nhà họ Cố.
Qua gương chiếu hậu, tôi nhìn thấy Cố Minh Diệp đứng dưới mái hiên lấy điện thoại ra, ngón tay nhanh chóng bấm thứ gì đó trên màn hình.
Vài giây sau, điện thoại của tôi rung lên.
Là lời mời kết bạn của Phó Cảnh Thâm.
Ghi chú viết:
“Đình Kiêu, tôi có chuyện quan trọng muốn nói với cô.”
Tôi nhìn dòng ghi chú ba giây, cười lạnh rồi úp điện thoại xuống đầu gối.
Cố Minh Uyển ngồi cạnh nhẹ nhàng tựa đầu lên vai tôi, nhỏ giọng nói:
“Đình Kiêu, cảm ơn em.”
“Cảm ơn gì chứ?”
Tôi vòng tay ôm lấy cô ấy:
“Chị là chị gái của em mà.”
Cô ấy không nói gì, chỉ vùi mặt sâu hơn vào hõm vai tôi.
Chiếc xe chạy qua vùng sáng do đèn đường hắt xuống.
Trong khoảnh khắc ánh sáng và bóng tối giao nhau, tôi nhìn thấy một giọt nước mắt lăn xuống khóe mắt cô ấy, sáng lấp lánh.
Tôi hạ cửa kính xe xuống một chút, để gió đêm ùa vào.
“Chị.” Tôi nói: “Từ nay về sau, chị muốn làm gì thì cứ làm. Không ai có thể ép buộc chị nữa.”
8
Ngày hôm sau, Phó Cảnh Thâm đến nhà họ Thẩm.
Anh ta ăn mặc ra dáng người tử tế, tóc vuốt keo, giày da sáng bóng, trong tay còn xách một hộp quà màu cam của nhà H.
Khi quản gia vào thông báo, tôi đang cắm hoa với mẹ.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Phó Cảnh Thâm đứng ở huyền quan, trên mặt treo nụ cười mà anh ta tự cho là phong độ, khẽ gật đầu với tôi.
“Đình Kiêu.”
Giọng anh ta dịu dàng như đang dỗ trẻ con:
“Trước đây ở nhà họ Cố, là tôi có mắt mà không thấy núi Thái Sơn, không biết cô là người thừa kế Thẩm thị.”
“Thật ra tôi đối với cô… tôi đã yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên.”
Tôi cắm lệch một cành hoa bách hợp, chọc thành một cái lỗ trên miếng xốp cắm hoa.
Anh ta hoàn toàn không nhận ra biểu cảm của tôi, xách hộp quà sải bước đi tới, đặt lên bàn trà rồi đẩy đến trước mặt tôi.
“Trước đây tôi ở bên Cố Minh Uyển chỉ là để ứng phó với ý muốn của trưởng bối hai nhà. Bản thân tôi chưa bao giờ có tình cảm gì với cô ta.”
“Cô cũng biết đấy, những gia đình như chúng ta, rất nhiều lúc chuyện hôn nhân không thể tự quyết định.”
Khi nói lời này, anh ta vô cùng đường hoàng, như thể đang trình bày một sự thật hoàn toàn chính đáng.
Anh ta thậm chí còn cúi xuống mở nắp hộp quà.
Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương, viên đá lớn như trứng bồ câu, lấp lánh chói mắt dưới ánh đèn.
“Nhà họ Thẩm và nhà họ Phó kết thông gia sẽ có lợi cho cả hai bên.”
Anh ta nói:
“Còn phía Cố Minh Uyển, tôi sẽ không bạc đãi cô ta.”
“Tôi sẽ mở cho cô ta một phòng thiết kế độc lập. Cô ta ở bên ngoài, muốn làm gì thì làm. Tôi bảo đảm sẽ không để hai người phải chịu ấm ức.”
Anh ta nhấn rất nhẹ vào ba chữ “hai người”, sau đó bổ sung:
“Cô và cô ta có quan hệ tốt, tôi hiểu. Sau này cô ta muốn gì, cô cứ nói với tôi, tôi sẽ lo hết.”
Tôi chậm rãi đặt cành hoa trong tay xuống.