Chương 1 - Chị Dâu và Những Bí Mật Đằng Sau
Trước Tết, chị dâu mới cưới liên tục gửi cho tôi mấy tin nhắn.
Nào là “Con gái đã lấy chồng thì không được về nhà ăn Tết”, nào là “Tác hại của việc con gái lấy chồng mà vẫn về nhà đón Tết”.
Tôi vốn định cùng chồng đi du lịch, nhưng nghe vậy liền quyết định dứt khoát về nhà đón Tết.
Vừa mở cửa bước vào nhà, đúng lúc đụng mặt chị dâu mới – trùng cả bộ đồ đang mặc.
Chỉ vì chuyện đó, chị dâu làm ầm lên đòi ly hôn với anh trai tôi.
Anh tôi cũng hùa theo, trách mẹ tôi không xem trọng vợ mới cưới, còn muốn đuổi tôi ra khỏi nhà.
Sau này chúng tôi mới biết, chị dâu tính toán từ lâu rồi – muốn đuổi cả tôi lẫn ba mẹ ra khỏi nhà, để hai vợ chồng cô ta chiếm trọn hết tài sản.
Mẹ tôi lập tức sửa lại di chúc và giấy tờ nhà đất.
Năm nay, tôi và chồng đã bàn nhau sẽ đi du lịch, không đến nhà ai ăn Tết.
Anh ấy đồng ý ngay, vì cả hai vốn không thích nơi đông đúc, ồn ào.
Ai ngờ ngay trước khi tôi đặt vé máy bay, chị dâu lại gửi cho tôi hai tin nhắn:
“Nguyên nhân con gái lấy chồng không được về nhà ăn Tết.”
“Tác hại của việc con gái đã gả đi mà còn quay về nhà mẹ đẻ dịp Tết.”
Chồng tôi ngồi bên cũng nhìn thấy, khẽ nhướng mày:
“Chị dâu mới của em hình như lo chuyện bao đồng quá rồi đó. Mấy năm trước em muốn về nhà ăn Tết vẫn về mà?”
Tôi gõ nhanh trên điện thoại hỏi lại chị ta có ý gì.
Chị ta bảo đó là truyền thống bên nhà chị – con gái đã lấy chồng thì không được về nhà mẹ đẻ ăn Tết.
“Truyền thống nhà chị thì giữ cho nhà chị đi, bên tôi không có cái luật đó. Chẳng lẽ bên chị con gái gả đi rồi là nước đổ ra ngoài? Tôi hiểu mà.”
Vốn dĩ tôi đã không ưa gì chị dâu này. Mới về làm dâu mà đã bắt đầu chỉ tay năm ngón, giờ lại xen vào cả chuyện của tôi.
Mẹ tôi cho tiền bảo tôi đi mua vàng, chị dâu vừa biết liền nhắn tin mỉa mai:
“Tôi mười tám tuổi là đã không còn xin tiền gia đình rồi, giờ cũng sống tốt chẳng dựa vào ai.”
“Chị lớn tướng rồi mà còn để ba mẹ mua sắm cho, kiểu người như chị đúng là chuyên ăn bám!”
Tôi lập tức đáp lại:
“Người ăn bám nhất chính là chồng chị, chị có biết không? Nhà cửa xe cộ đều do ba mẹ tôi mua. Nếu không có ảnh, ba mẹ tôi đỡ khổ biết bao.”
Chị ta lại bảo, ba mẹ cho tiền anh tôi là điều đương nhiên – tiền trong nhà vốn phải là của anh tôi hết.
Lúc đó tôi đã hiểu rõ ý đồ của chị ta – tiền nhà mình chị ta không tự ý được, nên mới mò sang nhà tôi để giở trò.
Muốn đuổi tôi ra khỏi nhà, để ba mẹ tôi dồn hết tiền cho chị ta.
Tôi đem chuyện kể với mẹ, mẹ chỉ bảo tôi nhịn một chút, vì chị ta là dâu mới, chưa quen nếp sống nhà mình.
Không chỉ có chuyện đó. Đến chuyện tôi và chồng mua nhà, chị dâu cũng đòi chen vào.
Chị ta hỏi tôi có bắt mẹ tôi bỏ tiền mua nhà không. Biết là không, chị ta mới thở phào:
“Vậy thì hai người cứ mua luôn nhà gần trường học, sau này sinh con thì khỏi phải chuyển nữa. Rồi chờ con các em lên đại học, tụi chị có thể dọn vào ở.”
“Dù gì tụi em cũng đâu ở mãi căn đó, để trống phí của, cho tụi chị thuê ở tạm cũng được mà.”
Tôi chỉ bật cười lạnh: “Chị tính toán giỏi đến mức bàn tính va vào mặt tôi rồi đó.”
Mà da mặt chị ta dày lắm, chẳng hề xấu hổ.
Mới vài hôm sau, lại bắt đầu làm trò tiếp.
Chị ta nói, giờ chị đã gả vào nhà tôi, thì mọi chuyện trong nhà phải nghe chị quyết.
Chị nói tôi năm nay không được về nhà là không được.
Tôi vốn nóng tính, càng bị cấm càng thích làm. Chị ta không cho tôi về, tôi càng muốn về.
Tôi với chồng bàn lại – năm nay không đi du lịch nữa, phải về ăn Tết.
Tôi muốn xem thử, chị dâu tôi rốt cuộc còn định giở trò gì.
Hôm trước giao thừa, tôi và chồng vừa về đến trước cửa nhà, chị dâu vừa nhìn thấy tôi liền biến sắc.
Còn mẹ tôi thì vui ra mặt, kéo tay tôi vào nhà, vừa đi vừa nói:
“Năm nay con ở nhà lâu chút nhé!”
Tôi nhìn sắc mặt của chị dâu, mỉm cười đưa quà Tết trên tay cho mẹ.
Tôi thấy chị dâu cứ nhìn chằm chằm vào bộ đồ tôi mặc, cúi xuống nhìn thử thì… à, ra là vậy – hai chúng tôi mặc trùng đồ rồi.
Vậy thì xin lỗi nha, ai xấu người đó ngượng, mà chắc chắn không phải tôi.
Chị dâu đứng sau lưng, nhìn tôi đầy căm tức. Nếu ánh mắt có thể giết người, chắc tôi đã chết đi sống lại cả trăm lần rồi.
Tôi ngồi lên sofa, nhìn gương mặt không vui của chị ta mà khẽ cong môi cười.
“Thật ra năm nay tôi vốn không định về nhà đâu, nhưng mà chị dâu cứ nhớ thương tôi mãi, sợ tôi về nên liên tục gửi mấy tin nhắn.”
“Các người cũng biết tính tôi rồi đấy, càng bị cấm càng muốn làm. Chị ta càng không muốn tôi về, tôi lại càng phải về. Thế là tôi hủy luôn phòng khách sạn đã đặt.”
Mẹ tôi rõ ràng không biết chuyện, ngẩn ra một lúc rồi hỏi chị dâu có thật nói những lời như vậy không.
Chị dâu đứng đơ người, không nói một câu, chỉ nhìn tôi và mẹ chằm chằm.
Mẹ lại hỏi lại lần nữa. Anh tôi nghe thấy ngữ khí của mẹ thay đổi, liền vội vàng cầm lấy điện thoại của chị dâu kiểm tra. Sau đó hỏi chị ta:
“Mau xin lỗi em gái tôi ngay. Chị làm chị dâu kiểu gì mà nói ra mấy lời như vậy?”
Chị dâu chẳng những không xin lỗi, mà còn cãi lại rằng ở quê chị đúng là có tục lệ đó, chị không thể xin lỗi được.
Anh tôi thấy sắc mặt mẹ càng lúc càng khó coi, liền đè vai chị dâu bắt chị phải xin lỗi tôi.
Tôi vội vàng ngăn cả hai lại, tôi không nhận nổi cái “ân huệ” này đâu, nhận rồi chắc tổn thọ mất.
Chị dâu bị hành động của anh tôi làm cho tức đến nỗi tay run lên bần bật.
Anh tôi thì vẫn tươi cười, nói rằng nhà này mãi mãi là nhà tôi, muốn về lúc nào cũng được. Rồi còn ra mở cửa trước mời tôi vào.
Vừa vào nhà, chị dâu liền chủ động rót nước cho tôi. Vậy mà tôi chỉ mới đưa tay ra nhận, chị ta đã lỡ tay làm đổ nước, vừa làm bỏng tay tôi, vừa làm bẩn cả áo tôi.
Chị dâu nhìn thấy thì vội vàng xin lỗi, rồi chạy về phòng lấy ra một chiếc áo cũ đưa cho tôi mặc tạm, nói sẽ đem áo của tôi đi giặt.
Mẹ tôi thấy chiếc áo ấy thì định lên lầu lấy áo của bà cho tôi thay, nhưng tôi xua tay từ chối.
“Chị dâu đã lấy sẵn cho rồi, tôi không mặc cũng ngại.”
Chị dâu đem áo của tôi bỏ vào máy giặt, sau đó quay lại ngồi nói chuyện cùng mọi người như không có gì xảy ra.
Mẹ tôi đi nấu cơm, tôi cũng vào bếp phụ. Chị dâu lại bám theo, lần này bắt đầu giở trò thi thố tay nghề bếp núc.
Chị ta nói nếu tôi nấu dở thì sau này không được về nhà nữa, còn nếu chị ta nấu dở thì tôi vẫn được về.
“Tôi thấy không công bằng đâu nha. Phải là chị nấu dở thì cút khỏi nhà tôi mới đúng. Dù sao ai cũng biết chị dùng thủ đoạn không mấy sáng sủa mới gả được vào đây.”
Mẹ tôi không nói gì, chỉ im lặng thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối với tôi.
Đến giờ ăn cơm, chị dâu bắt mọi người phải chọn ra năm món ăn ngon nhất, mà không được giải thích lý do.
Chồng tôi ăn vài miếng, lập tức chọn ra mấy món tôi nấu, khen hết lời.
Ba tôi cũng dựa theo tiêu chí giống chồng tôi để chọn món.
Đến lượt anh tôi định lên tiếng thì chị dâu lại chen vào, nói toáng lên về “cuộc thi” hôm nay, còn chỉ đích danh mấy món chị ta nấu, ra sức nháy mắt với anh tôi để anh bênh vực mình.
Nhưng cuối cùng người thắng lại là tôi.
“Đã nói là thi, tôi thắng rồi thì chị xách đồ rời khỏi nhà tôi đi.”
Chị dâu nhào đến níu lấy tay anh tôi, khóc lóc nhận sai, xin anh nói đỡ. Còn nói là chỉ vì ham thắng thua nhất thời mà buột miệng thôi.
Anh tôi nhíu mày, sầm mặt lại xin lỗi tôi, bảo tôi bỏ qua cho chị ta.
“Chị dâu em đang mang thai, em đừng chấp chị ấy nữa. Mấy ngày nay nội tiết tố loạn cả lên, thần kinh cũng không ổn định nữa.”
Mẹ tôi và mọi người nghe xong thì mới biết chị ta đang mang thai, cũng khuyên tôi đừng chấp nhặt.
Tuy vậy, mẹ vẫn mắng chị ta mấy câu, dặn đừng có rảnh rỗi đi kiếm chuyện nữa.
Chị dâu tức lắm nhưng ngoài mặt vẫn phải giả bộ tử tế. Ăn thử một miếng đồ tôi nấu, liền nhăn mặt.
“Chỉ Chỉ à, em cho bao nhiêu muối vậy? Mặn quá trời luôn á.”
Rồi lại thử thêm mấy món khác, đột nhiên ôm bụng chạy vào nhà vệ sinh nôn ọe.
Anh tôi vội vàng chạy theo, rồi quay lại xin lỗi, nói vợ mình đang mang thai, không ăn được đồ dầu mỡ.
Chị dâu quay lại bàn, liền phàn nàn tôi nấu ăn quá nhiều dầu.
“Em không biết đâu, từ lúc chị có thai là không đụng nổi đồ dầu mỡ nữa. Cái thai này cũng nghịch lắm.”
Rồi nói một hồi, chị ta đột ngột hỏi tôi tại sao vẫn chưa có con. Dù gì tôi cũng đã kết hôn nhiều năm rồi.
“Không phải là… ai đó có vấn đề đấy chứ?”
“Nếu thật sự có chuyện thì cứ nói với chị, chị quen mấy bác sĩ mát tay lắm. Giờ còn trẻ thì chữa được, chứ già rồi thì hối không kịp đâu.”
Chưa cần tôi lên tiếng, chồng tôi đã thay tôi đáp lại.
“Vậy thì khỏi cần, vợ chồng tôi sống tốt lắm.”
“Có điều sao chị dâu quen lắm bác sĩ thế nhỉ? Không lẽ từng âm thầm đi điều trị?”
“Cũng đúng thôi, tuổi hai người cũng không còn nhỏ, mang thai khó chút cũng là chuyện bình thường.”
Chị dâu bị tôi nói nghẹn họng, không nói thêm được câu nào, cuối cùng ăn cũng chẳng nổi mấy miếng.
Tôi nhìn chị ta tức đến tái mặt mà trong lòng vui như mở hội, còn ăn thêm được một bát cơm nữa.
Cơm nước xong, tôi ngồi xem TV với mẹ, còn chị dâu thì ngồi trên ghế salon, suy nghĩ mãi rồi cũng mở lời:
“Mẹ à, con mang thai cháu nội của mẹ rồi, vậy tài sản trong nhà chẳng phải nên để dành hết cho cháu nội sao ạ?”
Tôi nhìn chị dâu lúc ấy không khác gì nhìn một kẻ thần kinh.
Chị ta bị gì vậy? Ba mẹ tôi vẫn khỏe mạnh mà đã mon men tính chuyện chia tài sản? Nghe chói tai quá – chẳng khác nào mong ba mẹ tôi chết sớm.
“Thật ra con định nói chuyện này từ lâu rồi. Sau này cha mẹ cũng phải nhờ con với anh ấy dưỡng già, nên tài sản trong nhà đáng lẽ phải để hết cho vợ chồng con.”
“Lần trước mẹ cho Chỉ Chỉ hơn chục vạn mua vàng, con đã muốn nói rồi.”
Mẹ tôi cười khẩy, hỏi lại chị ta lúc đó không phải cũng được cho sao? Mẹ cho mỗi đứa một khoản như nhau, đâu có thiên vị ai – chị ta giờ định nói kiểu gì nữa?
“Con gái tôi không phải nước đổ ra ngoài. Tôi bỏ chút tiền cho con bé thì liên quan gì đến cô mà lắm lời?”
“Hơn nữa, tôi cũng đâu thiếu gì mà phải nhờ đến hai người dưỡng già. Tôi có tiền, tự lo cho mình được.”
Thật ra ngay từ đầu, lúc hai người tính cưới nhau, mẹ tôi đã không ưa gì chị dâu rồi. Dù anh tôi cũng không phải loại tốt đẹp gì, nhưng mẹ tôi vẫn cấm cửa, không cho cưới cô ta.
Ai ngờ đâu, anh tôi chạy về nói hai người đã ngủ với nhau, giờ anh phải có trách nhiệm. Dù có bị đuổi khỏi nhà, anh vẫn quyết cưới cho bằng được. Chị dâu cũng làm um lên, buộc anh tôi phải chịu trách nhiệm.
Mẹ tôi không đồng ý, đuổi anh tôi ra khỏi nhà. Anh như phát điên, lên nhóm cộng đồng tố cáo mẹ:
“Tôi ngủ với cô gái người ta mà mẹ tôi lại không cho tôi chịu trách nhiệm. Không ngờ bà ấy là người mẹ như vậy.”