Chương 15 - Chế Độ AA Kết Thúc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi đặt đũa xuống, nhìn cậu ta.

“Triệu Nghị, cậu đang nói thay cho ai?”

Cậu ta khựng lại.

“Nói thay cho Hãn Hải chứ cho ai.”

“Hãn Hải không cần mua lại Thanh Nguyên. Công nghệ của Thanh Nguyên không tương thích, khách hàng lại ở thị trường cấp thấp. Mua về cũng chỉ là gánh nặng.”

“Thế nếu—”

“Triệu Nghị, cậu có quan hệ gì với Hà Thừa Nghiệp?”

Sắc mặt cậu ta biến đổi.

“Ý sếp là sao?”

“Dạo này Hà Thừa Nghiệp đang chạy khắp nơi tìm người đổ vỏ. Có phải cậu đang móc nối giúp ông ta không?”

Cậu ta há miệng, nhưng không nói được gì.

Tôi đứng dậy.

“Về nói với sếp Chu, quan hệ hợp tác giữa Viễn Châu và Hãn Hải cứ theo kế hoạch ban đầu mà làm, không đan xen bất kỳ nghị trình nào khác ngoài lề. Nếu cậu còn đem chuyện riêng xen vào việc công, tôi sẽ nói chuyện trực tiếp với sếp Chu.”

Tôi rời đi.

Bỏ lại một mình cậu ta ngồi trong phòng bao.

**Chương 24**

Một tuần sau, Công nghệ Thanh Nguyên chính thức đóng cửa.

Bên nắm giữ kỹ thuật Hàn Quốc đã chấm dứt quyền cấp phép, khoản tiền bồi thường cho hãng xe đã ngốn sạch phần lớn vốn liếng, tiền lương nhân viên và tiền thuê văn phòng còn lại, Tống Thanh Tùng phải tự bỏ tiền túi ra đắp vào mấy triệu.

Hà Thừa Nghiệp bỏ chạy rồi.

Không chỉ rút vốn, ông ta còn tẩu tán luôn phần cổ phần của mình trong Thanh Nguyên — trước khi công ty xảy ra chuyện, ông ta đã chuyển nhượng phần vốn góp của mình cho một công ty bình phong (công ty ma).

Một cuộc thu hoạch cực kỳ chính xác.

Con người Hà Thừa Nghiệp, ba mươi năm trước đã là thế — thấy anh lên hương thì xúm xít vây quanh, thấy anh sa cơ lỡ bước là kẻ đầu tiên bỏ chạy.

Tống Thanh Tùng đáng lẽ phải hiểu rõ ông ta hơn tôi.

Nhưng anh ta vẫn chọn ông ta làm cộng sự.

Chắc là bởi vì — bên cạnh anh ta không còn sự lựa chọn nào khác nữa.

Những người từng vây quanh anh ta, bạn bè, đồng nghiệp, cấp dưới — đã tản mát quá nửa sau khi anh ta từ chức. Và tan đàn xẻ nghé phần còn lại sau khi anh ta khởi nghiệp thất bại.

Người đi trà nguội.

Bốn chữ này, ba mươi sáu năm hôn nhân AA không dạy được anh ta, thì ba tháng khởi nghiệp đã dạy xong rồi.

Tri Vãn đi thăm Tống Thanh Tùng.

Lúc về nói với tôi.

“Bố gầy đi nhiều lắm. Tóc cũng bạc đi không ít.”

Tôi ngồi nghe.

“Bố có hỏi về mẹ.”

“Hỏi gì?”

“Bố hỏi mẹ… sống có tốt không.”

Tôi không nói gì.

“Con bảo với bố là mẹ sống rất tốt. Bố ‘ừ’ một tiếng, rồi không hỏi thêm nữa.”

Tri Vãn nhìn tôi.

“Mẹ, mẹ không mềm lòng chứ?”

“Không.”

“Việc bố khởi nghiệp thất bại không phải là vì mẹ—”

“Mẹ biết.”

“Vậy sao nhìn mẹ… có vẻ không vui?”

Bởi vì nhìn thấy một người rơi từ trên cao xuống, bất kể người đó là ai, thì cũng không phải là chuyện gì đáng để vui mừng.

Nhưng tôi không nói ra.

“Mẹ chẳng có gì mà không vui. Bố con có thể tự lo cho bản thân.”

Tri Vãn gật đầu, nhưng hốc mắt hơi đỏ.

Nó kẹt ở giữa.

Còn khó xử hơn bất kỳ ai trong hai chúng tôi.

Hai ngày sau, tôi làm một việc mà chính tôi cũng cảm thấy có chút mâu thuẫn.

Tôi nhờ Phương Tùng Viễn hẹn gặp Từ Khả Minh.

“Luật sư Phương, anh hỏi giúp tôi tình hình pháp lý hiện tại của Tống Thanh Tùng. Sau khi Công nghệ Thanh Nguyên dừng hoạt động, bên phía Hà Thừa Nghiệp có để lại tranh chấp tài chính nào không?”

Phương Tùng Viễn sững người lại một chút.

“Bà Lục, bà quản chuyện này ư?”

“Anh cứ hỏi đi.”

Phương Tùng Viễn đi tìm hiểu tình hình.

Lúc về báo lại cho tôi: Việc chuyển nhượng cổ phần của Hà Thừa Nghiệp có dấu hiệu trốn tránh nghĩa vụ trả nợ một cách ác ý. Một vài nhà cung cấp của Thanh Nguyên đang cân nhắc khởi kiện — đối tượng bị kiện không chỉ có công ty, mà còn nhắm vào cá nhân Tống Thanh Tùng.

Nếu tòa phán quyết, Tống Thanh Tùng có thể sẽ phải gánh chịu trách nhiệm liên đới cho phần của Hà Thừa Nghiệp, số tiền rơi vào khoảng mười hai triệu tệ.

Mười hai triệu tệ.

Đối với Tống Thanh Tùng lúc này mà nói, là một con số nặng nề.

Anh ta mất đi nguồn thu nhập ổn định sau khi từ chức. Khởi nghiệp đốt sạch phần lớn tiền tiết kiệm. Trong tay còn bao nhiêu tiền không rõ, nhưng chắc chắn không đủ để đắp vào lỗ hổng này.

“Luật sư Phương, giới thiệu cho ông ta một luật sư giỏi về luật doanh nghiệp đi.”

“Giúp ông ta?”

“Chỉ giới thiệu thôi. Dùng hay không là chuyện của ông ta.”

Phương Tùng Viễn không hỏi tại sao nữa.

Chắc anh ấy cũng hiểu — có những chuyện không liên quan đến ân oán, mà liên quan đến sự thể diện.

Tôi không muốn nhìn thấy bố của Tri Vãn phải đứng trước tòa chịu trận thay cho cái đống giẻ rách của Hà Thừa Nghiệp.

Chỉ vậy thôi.

**Chương 25**

Luật sư mà Phương Tùng Viễn giới thiệu tên là Tiết An Bình, là một tay lão làng trong lĩnh vực luật doanh nghiệp.

Ông ấy chủ động liên lạc với Tống Thanh Tùng, nói rằng “một người bạn giới thiệu tới”.

Tống Thanh Tùng hỏi ai giới thiệu.

Tiết An Bình nói “không tiện tiết lộ”.

Tống Thanh Tùng im lặng rất lâu.

Chắc anh ta cũng đoán ra rồi.

Nhưng anh ta không từ chối — bởi vì anh ta không có tư cách từ chối. Vụ kiện mười hai triệu đang treo trên đầu, anh ta cần mọi sự giúp đỡ có thể nhận được.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)