Chương 25 - Chạy Theo Tình Yêu Hay Đánh Đổi Cuộc Đời
Ăn của người thì mềm miệng, nhận của người thì chùn tay, Lục Tâm Ninh nghiêng người: “Muốn vào nhà ngồi một lát không?”
Tạ Tư Nghiên nhìn thấu sự xa cách trong ánh mắt cô. Anh đứng ngoài cửa, luống cuống xoa hai tay vào nhau: “Tâm ý đưa đến rồi, gửi lời hỏi thăm hai bác giúp anh, anh không vào đâu.”
Bố mẹ Lục bây giờ đối với anh không mấy thiện cảm, tốt nhất là đừng vào nhà gây chướng mắt.
“Vậy tạm biệt.” Lục Tâm Ninh “cạch” một tiếng đóng sầm cửa lại.
Chương 20
Địa điểm tổ chức tiệc sinh nhật chính là tại nhà họ Tạ, diễn ra vô cùng vui vẻ và náo nhiệt.
Lục Tâm Ninh trước tiên dẫn Ôn Ngôn đi giới thiệu với bố mẹ mình. Gia thế của Ôn Ngôn cũng rất tốt. Mặc dù không rực rỡ huy hoàng bằng nhà họ Lục, nhưng chàng trai này rất hiểu chuyện, lại có chí tiến thủ. Quan trọng nhất là phong thái của anh vô cùng đĩnh đạc và đối xử với Lục Tâm Ninh rất tốt. Mẹ Lục có vẻ khá ưng ý, chỉ có bố Lục là hơi khắt khe một chút.
Lục Tâm Ninh khoác tay Ôn Ngôn bước vào sảnh lớn của nhà họ Tạ. Vợ chồng Tạ lão gia cười rạng rỡ ra đón.
“Ây da! Lâu không gặp Tâm Ninh, con càng ngày càng xinh đẹp rồi!”
“Hình như béo lên một chút, nhưng thế này mới tốt, trước kia con gầy quá.”
“Bác nghe mẹ con kể con ở bên nước ngoài được thầy cô quý trọng lắm, còn định học lên cao nữa. Tâm Ninh nhà ta đúng là một đứa trẻ xuất sắc!”
“Con có biết bác nhớ con nhiều lắm không…”
Lục Tâm Ninh vui vẻ hàn huyên cùng hai bác, không hề để ý đến ánh mắt u ám của Tạ Tư Nghiên đứng gần đó. Anh hung hăng trừng mắt nhìn Ôn Ngôn đang đứng cạnh Lục Tâm Ninh. Có lẽ vì ánh mắt quá chói chang nên Ôn Ngôn nhanh chóng nhận ra. Anh quay đầu lại, hai người chạm mắt. Cùng là đàn ông, Ôn Ngôn ngay lập tức hiểu ra tâm tư của Tạ Tư Nghiên. Nhưng trong một năm qua anh ít nhiều cũng đã nghe Lục Tâm Ninh kể về những chuyện đã qua biết cô từng có một đoạn tình cảm thất bại. Chắc hẳn nam chính chính là người này đây.
Ôn Ngôn mỉm cười đáp lại ánh mắt đó. Thực ra nụ cười của anh rất ôn hòa, nhưng Tạ Tư Nghiên lại mặc định đó là lời khiêu khích. Anh bốc hỏa trong lòng, bước đến trước mặt Ôn Ngôn, chìa tay ra: “Là Ôn Ngôn đúng không, hân hạnh.”
Lục Tâm Ninh lập tức cảnh giác nhìn sang, ánh mắt sắc lẹm lườm Tạ Tư Nghiên. Trong lòng Tạ Tư Nghiên cay đắng. Cay đắng vì trong lòng cô hiện tại hoàn toàn không còn chút vị trí nào dành cho anh nữa.
Ôn Ngôn mỉm cười nháy mắt với cô, như muốn nói “không sao đâu”. Lục Tâm Ninh lúc này mới từ từ thu ánh mắt lại.
“Tôi là….” Tạ Tư Nghiên suýt thì cắn phải lưỡi, “…anh trai của Lục Tâm Ninh.”
Lục Tâm Ninh nhíu mày, nhưng vì có cả bố mẹ Tạ ở đây, cô cũng không tiện bác bỏ ngay tại trận.
“Tâm Ninh là do tôi nhìn từ nhỏ đến lớn, có thể mời anh sang bên kia nói chuyện vài câu được không?”
Lục Tâm Ninh không nhịn được lên tiếng: “Tạ Tư Nghiên anh…”
Ôn Ngôn xoa xoa vai cô: “Không sao đâu.” Sau đó đồng ý: “Được.”
Bố Tạ đứng bên cạnh nhàn nhạt nhắc nhở: “Làm anh thì phải chú ý lời ăn tiếng nói, đừng để người ta chê cười.”
Lục phủ ngũ tạng của Tạ Tư Nghiên như bị ai bóp nghẹt, có chút khó thở. Anh dẫn Ôn Ngôn ra sân sau, chỗ này vắng người, tiện bề nói chuyện. Vừa đến chỗ không người, Tạ Tư Nghiên lập tức lộ bản chất. Anh túm lấy cổ áo Ôn Ngôn, ác ý cảnh cáo: “Tránh xa Lục Tâm Ninh ra.”
Nhưng Ôn Ngôn chẳng thèm để anh vào mắt, điệu bộ cợt nhả: “Anh chính là người yêu cũ tồi tệ mà Lục Tâm Ninh hay nhắc tới phải không.”
“Cô ấy đã kể hết với tôi rồi, trước kia cô ấy từng có một gã vị hôn phu rất biến thái.”
“Luôn như một con ác quỷ dùng mọi thủ đoạn để lăng nhục cô ấy.”
“Rồi sau khi cô ấy được giải thoát, lại như kẻ có bệnh quay đầu lại muốn tiếp tục dây dưa.”