Chương 13 - Chạy Theo Tình Yêu Hay Đánh Đổi Cuộc Đời
“Không đi thì đã sao, dù gì Tạ Tư Nghiên cũng ghét cô ta đến thế cơ mà.”
“Không đi thì nhà họ Tạ đâu có chịu hủy hôn, vậy cậu làm sao câu được con rùa vàng này.”
“Cũng đúng, không uổng công tôi tốn bao tâm sức ngần ấy năm, cuối cùng cũng được làm Tạ phu nhân rồi.”
“Chó ngáp phải ruồi thì đừng có quên nhau nhé, đợi lúc thành phu nhân hào môn, đừng quên mấy người bạn thân này đó nha.”
Hứa Vãn Đường vẫn đang cười đắc ý, người đàn ông phía sau đột nhiên đưa tay đặt lên vai ả. “Anh đẹp trai, anh định mời tôi…” Ả quay đầu lại bằng dáng vẻ phong tình vạn chủng, không quên tiện thể liếc mắt đưa tình.
Sắc mặt Hứa Vãn Đường lập tức trắng bệch.
“Tư Nghiên, sao anh…”
“Không phải anh về nhà họ Tạ rồi sao?”
Tạ Tư Nghiên mắt đỏ sòng sọc, bóp cằm Hứa Vãn Đường kéo lại gần. Người con gái anh nâng niu trong tay bấy nhiêu năm, giờ đây trong mắt chẳng có lấy nửa điểm tình yêu, chỉ ngập tràn sự sợ hãi.
“Hứa Vãn Đường,” Tạ Tư Nghiên cất giọng khe khẽ hỏi, “Tình cảm bao năm qua đều là diễn kịch sao?”
“Sao có thể thế được, anh Tư Nghiên.” Hứa Vãn Đường hoảng hốt chớp mắt lia lịa, “Anh say rồi, em đưa anh về.”
“Chát!” Một cái tát giòn giã giáng thẳng vào mặt ả. Cô bạn của Hứa Vãn Đường đứng bên cạnh đã sợ ngây người.
Chỉ thấy Tạ Tư Nghiên sải cặp chân dài đứng lên từ ghế, xoay xoay cổ tay. Sau đó, anh túm tóc Hứa Vãn Đường xách lên, trong mắt hằn lên sự thù hận sâu sắc: “Tôi yêu cô như thế, vì cô mà tôi luôn chống đối cuộc hôn nhân với bố mẹ, không biết đã bị đánh bao nhiêu lần, chỉ để cưới được cô.”
“Còn cô thì sao? Hóa ra đây lại là âm mưu của cô. Cô coi Tạ Tư Nghiên này là cái gì!”
Hứa Vãn Đường bỗng bật cười châm biếm: “Tạ Tư Nghiên, thế còn anh thì sao? Anh vừa hành hạ Lục Tâm Ninh, lại vừa bảo vệ cô ta!”
“Tạ Tư Nghiên, tình cảm của anh dành cho cô ta là sự méo mó! Thực ra anh cũng rất tận hưởng nụ hôn của cô ta đúng không!”
“Anh mở miệng ra là nói yêu tôi, nhưng nào ai biết anh chẳng qua đang lợi dụng tôi để hận cô ta!”
Tạ Tư Nghiên chẳng buồn phí lời với cô ả nữa, chộp lấy ly rượu bên cạnh. Hất từ đầu đến chân, giội ướt sũng người ả. Sau đó đóng sầm cửa bỏ đi.
Chương 12
Anh buông thả bản thân, ngập chìm trong nhục dục và rượu chè ròng rã suốt một tuần. Lúc lết thân về nhà họ Tạ, mẹ Tạ tức giận chỉ thẳng mặt mắng: “Con nhìn lại bộ dạng của con bây giờ đi, còn đâu là khí chất của một công tử danh giá nhà này nữa!”
Tạ Tư Nghiên chẳng buồn để tâm, lảo đảo bước về phòng. Vừa mở cửa, một mùi hương hoa dễ chịu xộc thẳng vào mũi. Anh thả phịch người xuống giường, tham lam hít thở mùi hương ấy, rồi sực nhớ ra, loại sáp thơm này là do chính tay Lục Tâm Ninh làm cho anh.
Bao năm qua chẳng biết Lục Tâm Ninh đã tặng anh bao nhiêu món quà. Đám anh em của anh có thể hống hách ra oai, một nửa là do anh dung túng, nửa còn lại bắt nguồn từ sự đố kỵ. Tạ Tư Nghiên thừa biết, đám anh em ấy ganh tị vì Lục Tâm Ninh đối xử với anh quá tốt.
Lục Tâm Ninh trông thì có vẻ yêu anh tha thiết lắm, yêu đến mức tự hạ thấp bản thân như hạt bụi. Nhỏ nhặt như mỗi dịp hai nhà tụ tập đón năm mới ăn hạt óc chó, cô đều dùng đôi bàn tay thon dài, trắng muốt vốn để đánh đàn piano kia để tỉ mẩn bóc vỏ cho anh. Nhưng sự quan tâm chu đáo ấy, hóa ra chỉ vì cô cần dựa vào anh để duy trì mạng sống.
Tạ Tư Nghiên nhìn trân trân lên trần nhà, ánh mắt bất giác có chút thẫn thờ. Hóa ra Lục Tâm Ninh vừa tròn 22 tuổi là không cần anh nữa sao? Anh cứ ngỡ cô sẽ bám lấy anh mãi mãi cơ đấy.
Sau một giấc ngủ vùi tăm tối, lúc tỉnh dậy Tạ Tư Nghiên thấy cổ họng khô khốc. Anh lững thững bước xuống cầu thang, sai người hầu pha một cốc nước mật ong. Trong đầu chợt ùa về những ký ức xưa cũ, mỗi lần anh say khướt bên ngoài trở về, Lục Tâm Ninh đều chăm sóc anh ân cần từng li từng tí.