Chương 1 - Chai Nước Thần Và Những Bình Luận Kinh Hoàng
Lúc tan học, một nam sinh đột nhiên đưa cho tôi một chai nước khoáng.
Tôi ngẩng đầu nhìn. Cậu ta nở một nụ cười ngây ngô: “Tớ thấy cậu cứ nhìn app đặt đồ uống, chắc định gọi trà sữa đúng không? Mấy thứ đó không tốt cho sức khỏe đâu. Uống cái này đi.”
“Cảm ơn cậu, nhưng không cần đâu. Tớ vừa đặt trà sữa rồi.” Tôi vội xua tay từ chối.
Nhưng thấy tôi đưa tay ra, cậu ta lập tức nhét chai nước vào tay tôi, miệng còn nói: “Uống đi, đừng khách sáo.”
Đúng lúc đó, tôi trợn tròn mắt nhìn về phía sau lưng cậu ta.
Sau lưng cậu ta vậy mà hiện ra từng hàng, từng hàng bình luận chạy.
【Sắp ràng buộc nữ chính đầu tiên rồi, phấn khích quá! Đây là hoa khôi trong trẻo mà tôi thích nhất đó.】
【Nữ chính đầu tiên khó công lược lắm, nhưng kiểu hoa trắng nhỏ này đúng gu tôi. Đợi chiếm được rồi, ít nhất phải quần nhau trên giường ba ngày ba đêm mới đủ!】
【Trong trẻo á? Có hiểu phụ nữ không vậy? Mấy cô đeo kính kiểu này mới dễ có tương phản mạnh nhất.】
Mấy dòng này còn gọi là đọc được. Những câu bẩn thỉu còn lại, e là đến kiểm duyệt cũng không qua nổi.
Cảm giác như mắt mình vừa bị ô nhiễm, tôi vội dời mắt khỏi đám bình luận sau lưng nam sinh, rồi theo bản năng cúi xuống nhìn chai nước khoáng trong tay.
Cậu ta vẫn nhiệt tình thúc giục: “Uống nhanh đi. Cậu yên tâm, tớ còn chưa mở nắp. Hơn nữa đang giữa chỗ đông người, tớ đâu thể bỏ thuốc vào nước của cậu được?”
Tôi lại nhìn về phía sau lưng cậu ta. Những bình luận lúc nãy đã bị đẩy trôi, còn nội dung mới thì khiến tôi kinh hãi.
【Bất kỳ ai uống nước thần của hệ thống này, dù chưa từng lên giường, cũng có thể mang thai.】
【Rất muốn xem biểu cảm của hoa khôi khi phát hiện mình có thai, hahaha. Thiếu nữ trong trẻo biến thành mẹ trẻ!】
【Tôi nhớ sau khi hoa khôi bị công lược còn có một đoạn rất cháy, vừa mang thai vừa làm chuyện đó, phê lắm!】
Có lẽ vì thấy tôi mãi không phản ứng, nam sinh hơi mất kiên nhẫn. Cậu ta sốt ruột hỏi: “Sao cậu không uống?”
Tôi nhét thẳng chai nước vào túi, rồi cười đáp: “Cảm ơn nước của cậu nhé. Tiết sau là thể dục, lát nữa tớ uống trên sân.”
Nói xong, mặc kệ cậu ta gọi với theo, tôi quay người đi thẳng, rời khỏi tòa nhà dạy học.
Tôi đến một tiệm net cũ kỹ gần trường.
Tiệm net này nổi tiếng rẻ, nhưng máy móc rất cũ.
Phần lớn game online mới đều không chạy nổi, nên dù nằm ngay cạnh đại học, cũng chẳng có mấy sinh viên ghé. Ngay cả đám thanh niên tóc nhuộm lêu lổng cũng không muốn vào.
Ở đây chủ yếu là mấy anh em làm công nhật quanh khu này. Có người thậm chí còn không có tiền thuê máy, chỉ vào tiệm net để ngủ, mà quản lý tiệm cũng mắt nhắm mắt mở, chẳng bao giờ đuổi.
Hôm qua cả trường mất mạng. Mấy quán net tốt bên cạnh đều kín chỗ, mà tôi lại cần nộp bài gấp, nên đành đến tiệm này.
Lúc đi, tôi vô tình để quên máy tính bảng và căn cước ở tiệm net. May mà có người nhặt được và liên lạc với tôi.
Tôi vừa bước vào cửa, một người đàn ông đã sáp lại.
“Ồ, em gái xinh đẹp, em là người làm rơi máy tính bảng đúng không?”
Tôi đưa tay định nhận lại máy tính bảng, nhưng tay gã ở đầu bên kia vẫn giữ chặt không nhúc nhích, ánh mắt thì nhìn tôi chằm chằm.
Tôi lập tức hiểu ý gã, vội rút ba trăm tệ và một bao thuốc lá trong túi đưa cho gã: “Anh ơi, cảm ơn anh. Em chuẩn bị chút tiền cảm ơn, anh cầm uống rượu nhé. Mong anh nhận cho.”
Nhìn thấy tiền, gã lập tức cười. Gã nhận tiền và thuốc, nhưng vẫn không đưa máy tính bảng cho tôi, ngược lại còn vươn tay định sờ lên người tôi.
“Em gái, lớn cũng ra dáng đấy. Một đêm bao nhiêu? Anh có tiền mà, muốn chơi với anh không?” Gã vừa nói vừa nhe miệng cười, để lộ hàm răng vàng khè vì thuốc lá. Tôi gần như có thể tưởng tượng hơi thở của gã toàn mùi thuốc và hôi miệng.
Tôi cắn răng, dùng sức giật lại máy tính bảng, sau đó quay người chạy.
Chạy được vài bước, đến nơi đông người ngoài tiệm net, tôi mới dừng lại.
Tôi vội nhét lại chiếc máy tính bảng vừa tìm được vào túi, nhưng lại phát hiện chai nước khoáng tôi vừa cất vào túi đã biến mất.
Đó không phải chai nước khoáng bình thường. Đó là nước thần của hệ thống mà bình luận nói uống vào sẽ mang thai!
Tôi đã có thể nhìn thấy bình luận, vậy chắc thứ nước thần đó thật sự có vấn đề.
Nam sinh kia nhắm vào tôi, tôi không thể để người vô tội bị liên lụy.
Tôi đang định quay lại hỏi gã đàn ông kia đòi chai nước, nhưng vừa quay đầu đã thấy gã đi theo ra.
Gã giơ chai nước lên, vặn nắp, uống một ngụm: “Em gái xinh đẹp, vị ngon thật đấy. Đừng quên, anh vẫn còn một thứ của em trong tay.”
Nói xong, gã dùng tay còn lại rút một tấm thẻ trong túi ra. Dù đứng xa, tôi vẫn nhìn ra ngay đó chính là căn cước của tôi.
Gã lắc tấm thẻ như khoe chiến lợi phẩm: “Muốn lấy lại thì đến chơi với anh một đêm. Anh đảm bảo làm em sướng. Hahaha.”
Nói xong, gã còn thè lưỡi liếm lên căn cước của tôi.
Nhìn bộ dạng ghê tởm ấy, tôi suýt nôn cả bữa ăn từ hôm qua.
Căn cước này dù có đốt đi cũng không thể dùng lại được!
Nghĩ đến đây, lần này mặc kệ gã phía sau gọi thế nào, tôi cũng không quay đầu. Tôi chạy về trường bằng tốc độ nhanh nhất.
2
Tiết thứ hai là thể dục. Vừa đến sân, tôi lại nhìn thấy cậu bạn cùng lớp có bình luận sau lưng.
Cậu ta nhiệt tình đi về phía tôi: “Tô Mạt, cậu uống chai nước tớ đưa rồi chứ?”
Giọng cậu ta chắc nịch, và những dòng bình luận lại hiện ra.
【Hahaha, vừa rồi hệ thống đã thông báo ràng buộc thành công. Hoa khôi đã mang thai rồi.】
【Nước thần hệ thống này không chỉ khiến người ta mang thai mà không hay biết, theo thời gian, người uống nước còn dần yêu Chu Tiểu Xuyên. Bây giờ chắc hoa khôi đã có thiện cảm với Chu Tiểu Xuyên rồi.】
【Tiết này là thể dục mà. Lát nữa trẹo chân gì đó là có thể tiếp xúc thân mật rồi.】
Nhìn thấy những bình luận đó, mắt tôi như bị bẩn thêm lần nữa. Tôi cố nhịn cảm giác muốn đi rửa mắt, cười nói: “Cậu tốn tiền rồi, cảm ơn nhé.”
Chu Tiểu Xuyên thấy tôi cười cũng cười theo, đồng thời đưa tay ra định nắm tay tôi.
Nhờ nội dung bình luận, tôi lùi một bước, cảnh giác hỏi: “Cậu định làm gì?”
Cậu ta lúng túng rụt tay về: “Tớ còn tưởng cậu muốn cảm ơn tớ nên định bắt tay.”
Nhưng sau khi rụt tay lại, cậu ta lẩm bẩm rất nhỏ:
“Chai nước đó cũng đắt lắm, tớ còn chẳng nỡ uống.”
Câu vừa dứt, những bình luận vốn đang chẳng có gì quan trọng bỗng nổ tung.
【Con nhỏ này đào mỏ thế? Tặng nó một món quà mà đến tay cũng không cho nắm? Chẳng trách không làm chính cung được. Kiểu này cùng lắm chỉ là nha hoàn hầu giường thôi.】
【Đúng thật, tôi cũng không thích hoa khôi. Nhưng hoa khôi quá quan trọng. Nhiệm vụ hiện tại của Chu Tiểu Xuyên là có đứa con đầu tiên. Nếu không hoàn thành nhiệm vụ thì hắn không thể tiếp xúc với những nữ chính khác. Hoa khôi là cô gái chất lượng nhất mà Chu Tiểu Xuyên có thể tiếp cận bây giờ, bắt buộc phải lấy được.】
【Cứ đợi thêm đi. Sau khi hoa khôi sinh con, đất diễn của cô ta sẽ ít thôi. Ban đầu cô ta phát hiện Chu Tiểu Xuyên có phụ nữ khác bên ngoài còn đòi chia tay. Chu Tiểu Xuyên phất tay một cái là khiến nhà hoa khôi phá sản, bố mẹ nhảy lầu. Nể tình cô ta sinh đứa con đầu tiên, Tiểu Xuyên ca còn thu nhận cô ta, để cô ta không phải ra đường đứng đường nuôi con. Dù sao kịch của hoa khôi cũng chỉ có vậy.】
Tôi cố gắng tìm kiếm cốt truyện trong mớ bình luận khiến mình không thể tin nổi. Khi đọc đến đoạn dài đó, cả người tôi cứng đờ.
Ngay sau đó, cảm giác lạnh buốt đâm thẳng vào tim.
Trực giác mách bảo tôi rằng những bình luận này đều là thật.
Nếu tôi không nhìn thấy bình luận và uống chai nước kia, sau này tôi sẽ khó hiểu mà mang thai, rồi yêu người đàn ông trước mặt.
Còn cậu ta sẽ hại cả nhà tôi tan cửa nát nhà, vậy mà tôi còn phải biết ơn vì cậu ta cho tôi một chỗ dung thân.
Tôi hít sâu một hơi, giấu cơn giận vào lòng, rồi mở mắt, cười tủm tỉm nhìn cậu ta: “Chai nước đó bao nhiêu tiền? Tớ chuyển khoản cho cậu.”
Miệng cậu ta nói không cần, nhưng tay lại rất thành thật mở mã nhận tiền: “Một chai nước khoáng hai tệ thôi, nhưng chai đó là tớ mua cho cậu, cậu cứ thêm chút phí chạy việc đi.”
Tôi nhịn cảm giác muốn mỉa mai cậu ta, quét mã chuyển năm tệ: “Đủ rồi chứ?”
Chuyển tiền xong, sắc mặt Chu Tiểu Xuyên khá hơn vài phần. Cậu ta lại sáp tới: “Nếu cậu thích, ngày nào tớ cũng mang cho cậu.”
Ha ha, khỏi cần. Ai biết cậu ta sẽ bỏ gì vào trong đó?
Trước khi đi, tôi lại nhìn thấy một bình luận.
【Lạc nhầm vào truyện nam tần à, cốt truyện gì thế này? Một chai nước khoáng cũng tính là đào mỏ? Giờ ngưỡng đào mỏ thấp dữ vậy sao?】
3
Chớp mắt đã ba bốn tháng trôi qua Thời tiết dần nóng lên, quần áo mặc cũng ít hơn, mát mẻ hơn.
Trong khoảng thời gian này, Chu Tiểu Xuyên giống như một con ruồi phiền phức, ngày nào cũng bám lấy tôi bắt chuyện.
Dù quanh tôi vốn có nhiều nam sinh, cậu ta trong số đó chẳng hề nổi bật, nhưng không chịu nổi mấy dòng bình luận sau lưng cậu ta quá chói mắt.
Tôi cũng dần rút ra quy luật. Chỉ cần Chu Tiểu Xuyên bắt chuyện với tôi, bình luận sẽ xuất hiện như hình với bóng sau lưng cậu ta.
Chỉ có tôi nhìn thấy những bình luận này. Dù nhìn qua gương hay camera cũng đều thấy, chỉ là bình luận không thể quay lại được.
Hôm nay tôi vừa bước vào lớp, mắt Chu Tiểu Xuyên đã sáng lên.
Ánh mắt cậu ta dán chặt vào bụng tôi: “Tô Mạt, cậu có thai rồi đúng không?”
Tôi còn chưa kịp nói, bạn cùng bước vào lớp với tôi đã bật lại: “Cậu mới có thai ấy! Không nhìn ra Tô Mạt chỉ ăn lên cân thôi à? Tô Mạt nhà bọn tôi còn chưa có bạn trai nữa là.”
Tôi cau mày, nhìn Chu Tiểu Xuyên từ trên xuống dưới, giọng lạnh hẳn: “Chu Tiểu Xuyên, nhìn cậu có vẻ thật thà lắm, không ngờ sau lưng lại thích tung tin đồn như vậy.”
Tôi vừa nói xong, ánh mắt các bạn khác nhìn Chu Tiểu Xuyên đều trở nên khó chịu.
Hình tượng người thật thà mà Chu Tiểu Xuyên luôn cố xây dựng cũng xuất hiện vết nứt ngay lúc này.
Cậu ta cười gượng: “Tớ chỉ nói vậy thôi, đùa ấy mà.”
“Đùa cũng phải có giới hạn.” Tôi lạnh giọng nói, sau đó ngồi xuống chỗ của mình, không thèm để ý đến Chu Tiểu Xuyên nữa.
Nhưng tôi vẫn giơ điện thoại lên, mở camera trước, giả vờ chỉnh trang lớp trang điểm, thực ra là lén nhìn Chu Tiểu Xuyên và mấy dòng bình luận phía sau cậu ta qua màn hình.
Lúc này không có ai nhìn cậu ta. Sắc mặt Chu Tiểu Xuyên âm trầm, khóe môi mím chặt, ánh mắt đầy vẻ u ám.
Những bình luận lúc này cũng đồng cảm với Chu Tiểu Xuyên, thay cậu ta nhập vai rồi bắt đầu chửi tôi.
【Ha ha, còn cứng miệng nữa. Rõ ràng là đang mang thai con của Chu Tiểu Xuyên chúng ta.】
【Con nhỏ này cứ diễn đi. Hệ thống đã nói rồi, đứa bé được ba bốn tháng, bây giờ chính là lúc bắt đầu lộ bụng.】
【Dám làm nam chính mất mặt trước nhiều người như vậy, cốt truyện độc hại thật. Không xem nổi nữa, chuồn đây.】
Lộ bụng sao?
Tôi nhìn gã anh trai tiệm net vẫn còn lưu trong điện thoại, rồi bật cười.
Không biết gã đó có nảy sinh một chút cảm xúc khác thường nào với Chu Tiểu Xuyên không nhỉ?
Chương 2
4
Gần tan học, trong nhóm lớp đột nhiên có một thông báo.
“Hôm nay chiều không có tiết. Tất cả sinh viên đi xét nghiệm máu.”
Nhìn tin nhắn trong nhóm, những bạn đang lướt điện thoại đều lập tức trả lời.
“Chuyện gì vậy? Sao đột nhiên lại lấy máu? Trời ơi, tớ sợ lấy máu nhất!”
“Hôm qua tớ đã nghe nói rồi. Trường mình có một nam sinh bị HIV, lây cho rất nhiều người. Bây giờ trường muốn kiểm tra tổng thể, xem còn sót ai không! Hóa ra là thật!”
“Vãi, nguồn bệnh ở ngay cạnh mình à!”
Sau khi tan học, dưới sự tổ chức của lớp trưởng, tất cả sinh viên đều đến trung tâm kiểm tra sức khỏe gần nhất để xét nghiệm máu.
Nghĩ cũng lâu rồi chưa kiểm tra sức khỏe, tôi tiện thể đăng ký thêm vài hạng mục khám, mấy bạn thân với tôi cũng đăng ký theo.
Chu Tiểu Xuyên đột nhiên bước lên chặn tôi lại.
Cậu ta giật lấy tờ phiếu khám trong tay tôi, mắt đỏ ngầu nhìn tôi, chỉ vào mục CT trên đó: “Tô Mạt, cậu định làm gì? Tình trạng cơ thể hiện tại của cậu căn bản không thể chụp CT.”
Cậu ta cực kỳ kích động, vừa nói vừa chỉ vào bụng tôi: “Sáng nay cậu sĩ diện nên tớ không phản bác. Nhưng bây giờ tớ không thể không đứng ra nói với cậu, cậu mang thai rồi, không thể làm hạng mục này.”
Mấy bạn cũng đăng ký thêm hạng mục giống tôi lập tức chắn trước mặt tôi, lạnh giọng châm chọc Chu Tiểu Xuyên.
“Não cậu có vấn đề à? Lo rộng thế làm gì? Cậu trả tiền chắc?”