Chương 12 - Cha Ta Là Đồ Nhặt Đường
Một viên đá nhỏ lăn vào.
Trên viên đá có buộc một dải vải.
Ta nhặt lên mở ra xem.
Trên đó là hàng chữ như gà bới của cha ta.
“Đừng khóc, chưa chết. Trưa mai đừng đi, có hố.”
Ta vừa đọc xong, sau lưng liền vang lên tiếng nói của Tiêu Chấp.
“Hố gì?”
11
Ta cứng đờ tại chỗ.
Dải vải trong tay còn chưa kịp giấu.
Tiêu Chấp đứng ở ngưỡng cửa, hắc y thấm sương đêm, ánh mắt rất lạnh.
Ta chầm chậm nắm chặt dải vải.
“Vương gia trước khi vào phòng người khác, không gõ cửa sao?”
Tiêu Chấp nói: “Trong cung không phải nhà ngươi.”
“Vậy cũng không phải nhà Vương gia.”
“Bổn vương phụng chỉ bảo vệ ngươi.”
Ta nhìn hắn.
“Bảo vệ đến mức nghe lén dưới cửa sổ?”
Tiêu Chấp bước tới.
“Nếu không phải bổn vương nghe thấy, ngươi định giấu giếm?”
Ta thở dài, đưa dải vải cho hắn.
“Không giấu được.”
Tiêu Chấp mở ra, nhìn thấy hàng chữ đó.
Hàng lông mày của hắn nhíu chặt lại.
“Tạ Quy Hồng quả nhiên có tai mắt trong cung.”
Nương ta cười nhạt.
“Ông ta đâu chỉ có tai mắt, ông ta có cả một mớ rối rắm hỗn độn.”
Tạ Tiểu Mãn sáp tới.
“Cha nói có hố, hố gì vậy?”
Tạ Văn Cảnh nằm trên giường, yếu ớt giơ tay.
“Đệ đoán là giờ Ngọ ngày mai.”
Ta nhìn nó.
“Đệ gãy chân, não cũng không gãy.”
Tạ Văn Cảnh rất mãn nguyện.
“Đa tạ tỷ tỷ đã khen.”
Tiêu Chấp nói: “Tạ Quy Hồng bảo ngươi đừng đi, chứng tỏ giờ Ngọ ngày mai có kẻ định ra tay.”
Ta gật đầu.
“Nhưng ta phải đi.”
Nương ta lập tức lên tiếng: “Không được.”
Tạ Tiểu Mãn cũng lắc đầu.
“Tỷ, đây là lần thứ mấy tỷ làm bia ngắm rồi?”
Ta nghiêm túc nghĩ một lúc.
“Trên pháp trường một lần, thiên lao một lần, cổng cung một lần, Trường Minh Điện một lần.”
Tạ Văn Cảnh bổ sung.
“Cộng thêm giờ Ngọ ngày mai, năm lần.”
Ta nhìn nó.
“Đệ đếm cũng giỏi đấy.”
Nương ta quát mắng: “Lúc nào rồi, mấy đứa còn nhởn nhơ!”
Bên trong phòng lập tức im lặng.
Ta nắm lấy tay bà.
“Nương, cha đã truyền thư, chứng tỏ ông ấy có thể nhìn thấu cục diện.”
“Ông ấy bảo con đừng đi, là sợ con chết.”
“Nhưng nếu con không đi, kẻ giấu mặt phía sau sẽ biết chúng ta sợ rồi.”
“Tới lúc đó bọn chúng đổi nơi khác xuống tay, con càng không thể phòng bị.”
Tiêu Chấp nhìn ta.
“Cho nên ngươi muốn tương kế tựu kế.”
“Đúng.”
Ta nhìn hắn.
“Vương gia dám đi cùng ta vào hố không?”
Tiêu Chấp lạnh giọng đáp: “Khích tướng vô dụng.”
“Vậy Vương gia đi không?”
“Đi.”
Ta cười.
“Vương gia thật dễ khích.”
Tiêu Chấp mặt không biểu cảm.
“Bổn vương vì muốn bắt người.”
Tạ Tiểu Mãn lí nhí nói: “Muội sao cứ cảm thấy Vương gia có vẻ ăn chiêu này.”
Tiêu Chấp liếc sang.
Tạ Tiểu Mãn lập tức nấp sau lưng nương ta.
Giờ Ngọ ngày hôm sau, bên ngoài Trường Minh Điện giăng sẵn ba lớp cấm quân.
Ta thay một bộ xiêm y sạch sẽ.
Không phải y phục tù nhân.
Mà là một bộ cung trang màu xanh nhạt.
Thường công công mang tới.
Ông nói ý của Bệ hạ là, Tạ Minh Đường thân phận chưa rõ ràng, không nên mặc y phục tù nhân nữa.
Lúc nương ta thắt đai lưng cho ta, tay bà run lên một cái.
“Minh Đường.”
“Dạ.”
“Nếu thực sự có nguy hiểm, đừng cậy mạnh.”
Ta gật đầu.
“Con chạy rất nhanh.”
Tạ Văn Cảnh nằm trên giường, nghiêm túc nói: “Tỷ, trước khi chạy tỷ có thể mang theo Tiểu Mãn không? Nó chạy chậm lắm.”
Tạ Tiểu Mãn nổi giận.
“Huynh gãy chân rồi, còn bận tâm đến ta?”
Tạ Văn Cảnh đáp: “Ta gãy chân, cho nên càng hiểu rõ tầm quan trọng của việc chạy nhanh.”
Ta không nhịn được bật cười.
Một nụ cười này, cái lạnh giá trong lòng cũng tan đi vài phần.
Lúc ra khỏi thiên điện, Tiêu Chấp đã đứng đợi sẵn.
Hắn liếc nhìn ta một cái.
“Sợ không?”
Ta đáp: “Sợ.”
“Còn đi?”
“Sợ và đi không mâu thuẫn.”
Hắn không nói thêm lời nào, chỉ đưa cho ta một thanh chủy thủ nhỏ.
Chủy thủ rất nhỏ, giấu trong ống tay áo vừa vặn.
Ta nhận lấy.
“Vương gia không sợ ta lấy nó hành thích vua sao?”
Tiêu Chấp nói: “Nếu ngươi định hành thích, nhớ đâm cho chuẩn.”
Ta ứ nghẹn họng.
“Lời này của Vương gia không may mắn cho lắm.”
“Đâm không chuẩn, chết càng nhanh.”
Ta cất kỹ chủy thủ.
“Đa tạ đã chỉ dẫn.”
Giờ Ngọ, số người trong Trường Minh Điện ít hơn đêm qua.
Nguyên Thịnh Đế ngồi trên ngai cao, vết thương trên vai chưa lành, sắc mặt có chút nhợt nhạt.
Thái hậu cũng ở đó.
Bà ta hôm nay mặc cung trang màu trắng, chuỗi phật châu đã đổi sang chuỗi mới.
Thấy ta, ánh mắt bà ta bình thản như giếng sâu.
Ta quỳ xuống.
“Dân nữ Tạ Minh Đường, bái kiến Bệ hạ, Thái hậu.”
Nguyên Thịnh Đế cất lời: “Bình thân.”
Thường công công bưng đến một chiếc khay ngọc.
Trên khay để những thứ “tìm được” từ khe tường thiên lao tối qua.
Thực ra là trống không.
Đây là mồi nhử chúng ta tung ra.
Nguyên Thịnh Đế nhìn về phía ta.
“Tạ Minh Đường, ngươi tới nhận dạng.”
Ta bước lên trước.
Trên khay ngọc phủ tấm vải đỏ.
Ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn vào tay ta.
Ta đưa tay ra, chậm rãi vén tấm vải đỏ lên.
Trên khay không phải trống rỗng.
Bên trong nằm một nửa khối ngọc.
Đồng tử ta co rụt lại.
Đó là Phượng Vũ ngọc của ta.
Không nguyên vẹn.
Bị người ta chẻ đôi từ giữa.
Chỉ còn một nửa.
Sắc mặt Thường công công đại biến.
“Bệ hạ! Nô tài không biết gì cả!”