Chương 7 - Cậu Út Và Những Bí Mật Chưa Kể

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Khách tham dự bữa tiệc tối nay chắc hóng chuyện đến no.

Mấy cô tiểu thư bên cạnh tôi rất hứng thú với tin này. Tôi nhìn quanh một vòng, phát hiện chẳng biết từ lúc nào anh trai đã chơi game xong, đang trà trộn trong đám đông phổ cập câu chuyện.

Dám nhận vơ ân tình của người khác đúng không?

Lấy ơn ép báo đúng không?

Ngoại tình rồi còn biến bạn gái chính thức thành tình nhân bí mật đúng không?

Tôi đảm bảo ngày mai những chuyện này sẽ cùng công ty nhà họ lên hot search.

Kèm luôn cả vị hôn thê của anh ta.

Tuyên truyền chuyện này đến khô cả miệng, mãi mới rảnh để hội họp với anh trai.

“Tạ Nghiễn Trì, anh có thấy cậu út với chị Tô không?”

“Không.”

Anh trai đang cầm một ly đồ uống không cồn.

Tôi và anh tìm nửa ngày, cuối cùng phát hiện hai người ở chiếc xích đu ngoài vườn sau.

Còn chưa tới gần đã nghe thấy giọng cậu út:

“Xin lỗi, Kiến Nguyệt. Anh cũng mới biết chuyện này hai tháng trước. Trước đây luôn không nói với em vì sợ tình cảm của em dành cho anh bị pha lẫn sự biết ơn…”

“Đều là lỗi của anh. Bốn năm trước không nên tự cho rằng làm thế là tốt cho em, nếu không em cũng sẽ không bị lừa…”

Chị Tô xinh đẹp động lòng người đang khóc trong lòng cậu út. Cậu cúi đầu vừa dỗ vừa hôn lên má cô. Hai người hoàn toàn chẳng phát hiện sự tồn tại của tôi với anh trai.

Hai đứa tôi tìm một góc ngồi xổm xuống, ở đó vừa không nhìn thấy bên kia, cũng không nghe được nội dung họ trò chuyện.

Nếu có người đi ngang qua sau khi nhìn thấy chúng tôi thường cũng sẽ không tiếp tục đi tới.

Sao lại không thể gọi là bảo vệ tình yêu chứ?

“Tạ Thư Yểu, em nói xem bao giờ hai đứa mình được uống rượu cưới của cậu út?”

“Còn phải xem cậu út có tranh thủ không.”

Nếu vẫn cứ kiểu “chỉ cần cô ấy hạnh phúc là được” như trước thì đợi thêm mấy năm cũng chưa chắc tới lượt cậu.

Ngồi xổm một lát, tôi đột nhiên thở dài:

“Tạ Nghiễn Trì, em đói rồi.”

Anh trai nhìn giờ, lại liếc đôi tình nhân vẫn đang yêu đương ở cách đó không xa, phủi tay đứng lên:

“Đi thôi, anh dẫn em đi ăn đêm.”

Rời bữa tiệc này sớm không phải chuyện khó, huống hồ tôi với anh vốn chỉ đi ké cậu út vào đây.

Bên ngoài cũng khá dễ bắt xe.

Hai đứa mặc đẹp như người tử tế cũng chẳng ảnh hưởng đến việc ngồi quán vỉa hè ăn đồ nướng.

Ngon quá.

Trên điện thoại, cuối cùng cậu út cũng nhìn thấy tin nhắn tôi để lại rồi trả lời:

【Mua mang về cho cậu với mợ hai đứa một phần.】

“…”

Mợ luôn cơ đấy.

Cậu út cũng chỉ dám gọi thế trước mặt hai đứa tôi, chứ trước mặt bạn gái mà gọi vậy chắc sợ dọa người ta chạy mất.

Lúc tôi và anh xách đồ ăn đêm về nhà, rõ ràng chị Tô đã được cậu út dỗ xong, trên mặt không nhìn ra dấu vết từng khóc.

“Thư Yểu, Nghiễn Trì, làm phiền hai em rồi.”

Tôi cười híp mắt:

“Không phiền đâu chị, cậu út hoàn tiền cho bọn em dư luôn rồi.”

Tôi và anh trai lên tầng, đến lúc tắm xong vẫn không nghe thấy tiếng xe rời đi.

Tình cảm giữa cậu út và bạn gái tăng nhiệt bằng mắt thường cũng nhìn ra được.

Sáng hôm sau vừa mở mắt, tôi đã thấy hot search náo nhiệt.

Đúng như dự đoán, Hứa Tri Hành và công ty nhà anh ta, cộng thêm cả vị hôn thê đều nằm trên hot search.

Cư dân mạng nhiệt tình bóc ra những chuyện vô liêm sỉ mà cậu ấm nhà họ Hứa đã làm. Không thiếu tiền mà lại nhận vơ ân cứu mạng mẹ của bạn gái cũ. Hai năm yêu nhau, tổng số tiền anh ta bỏ ra còn không đắt bằng một món quà tặng vị hôn thê. Còn vị hôn thê thì thực chất chính là kẻ thứ ba lên ngôi.

Trong câu chuyện này, người được thương cảm đương nhiên chỉ có cô bạn gái cũ nhận nhầm ân nhân và người tốt làm việc tốt không để lại tên.

Những ngày tiếp theo của Hứa Tri Hành và vị hôn thê tên Chu Mộ Ninh chắc sẽ không dễ chịu.

Cậu út từng nghĩ tới chuyện kiện Hứa Tri Hành tội lừa đảo, nhưng xét kỹ thì Hứa Tri Hành không lừa lấy tiền, ban đầu cũng không dùng lý do báo ân để yêu cầu chị Tô ở bên mình. Trái lại, phải tới hai năm sau khi cô vào công ty anh ta làm việc, anh ta mới theo đuổi thành công. Trong quá trình đó quả thật cũng có chăm sóc cô.

Còn về tiền bạc, chỉ là tiêu ít chứ không phải hoàn toàn không tiêu.

Chuyện tình cảm vốn không dễ phân định như thế, đôi bên đều từng bỏ ra.

Chỉ là tất cả những ký ức ấm áp tốt đẹp, sau khi biết anh ta nhận vơ ân cứu mạng của người khác, đều biến thành ảo ảnh.

Quá ghê tởm.

12

Ngày tôi và anh trai về nhà đúng vào cuối tuần, cậu út dẫn bạn gái tới sân bay tiễn chúng tôi.

Có thể nhìn ra cậu thở phào nhẹ nhõm.

“Về nghỉ ngơi cho tốt mấy ngày rồi cũng tới lúc nhập học. Đừng nghịch nữa.”

Rốt cuộc ai nghịch chứ?

Tôi và anh không phục lắm.

Lâu rồi không gặp bố mẹ, quả thật cũng hơi nhớ.

Đáng tiếc vừa về tới cửa nhà, chó hàng xóm đã nhìn thấy tôi.

“Gâu gâu gâu…”

Anh trai vui vẻ:

“Nghi thức chào đón này long trọng thật.”

Tôi cũng hoàn toàn không có ý thức mình bị ghét:

“Chó con đúng là bám người.”

“…”

Mẹ tát một cái lên đầu tôi, vừa mắng vừa nói:

“Còn chọc chó nữa thì tiền sinh hoạt của cả hai đứa giảm một nửa!”

“Mẹ ơi, đừng mà!”

“Mẹ, sao mẹ lại phạt liên đới thế!”

“…”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)