Chương 1 - Cậu Út Và Những Bí Mật Chưa Kể

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sau khi thi đại học xong, tôi và anh trai bị bố mẹ đuổi ra khỏi nhà.

“Bố mẹ nhịn hai anh em chúng mày lâu lắm rồi, cút đi tìm cậu út của chúng mày đi!”

Cậu út rất tốt, cho tôi và anh trai tha hồ quậy phá trong căn biệt thự lớn của cậu, chỉ có điều trông cậu hơi giống người sống mà tâm đã chết.

Ban đầu chúng tôi còn tưởng cậu bị hai đứa chọc tức, sau mới phát hiện cậu thất tình, bạch nguyệt quang thầm yêu nhiều năm đã chọn người khác.

Tôi và anh trai nhìn cậu út trưởng thành, giàu có, đẹp chuẩn như mô hình 3D, lại còn mang nét tự ti quyến rũ của đàn ông lớn tuổi hơn, thật sự không hiểu cậu thua ở đâu.

“Cậu út, cậu có muốn lên ngôi không?”

1

Tôi và anh trai là anh em sinh đôi long phụng, vừa thi đại học xong được mấy ngày thì đã bị bố mẹ đuổi khỏi nhà.

Mẹ đá vào mông tôi một cái, bố đá vào mông anh trai tôi một cái.

Cứ thế vô tình đuổi hai đứa con ruột ra khỏi cửa.

“Chẳng phải chỉ làm hỏng cái lò nướng với nồi cơm điện thôi sao, có cần đến mức này không?” Anh trai tôi vừa xoa mông vừa nhỏ giọng oán trách.

Sau khi thi đại học xong, anh tôi muốn làm blogger ẩm thực nên cắm đầu vào bếp.

Ngoài việc làm ra một đống món ăn hắc ám không món nào giống món nào, anh còn dùng sức một mình khiến toàn bộ thiết bị điện trong bếp phải thay mới.

Túi tiền của bố tôi bị tổn thương nghiêm trọng.

Tôi cũng phủi mông, lẩm bẩm:

“Chẳng phải chỉ cãi nhau với chó nhà hàng xóm thôi sao…”

Nhà hàng xóm nuôi mấy con chó, quan hệ giữa tôi với chúng không được tốt lắm. Mấy năm trước, khi đầu óc tôi còn chưa khai sáng, tôi thích học tiếng chó sủa, đôi bên cãi qua cãi lại rất hăng.

Sau khi thi xong, tôi rảnh rỗi ở nhà, chó nhà hàng xóm vừa thấy tôi là sủa, tôi sao có thể chịu thua chúng được?

Nhưng bố mẹ lại chê tôi gây ồn ào cho hàng xóm.

Hai vợ chồng chẳng nói chẳng rằng, quyết định tống tôi và anh trai sang nhà cậu út.

Cậu út chỉ lớn hơn tôi và anh tám tuổi, từ nhỏ đã giúp chị mình trông con, vì vậy quan hệ giữa ba cậu cháu chúng tôi rất tốt.

Nói ra thì lúc cậu tôi sinh ra, chị cậu, cũng chính là mẹ tôi, đã học đại học rồi.

Khoảng cách thời gian quá lớn, hai chị em căn bản không có gì để so đo.

Quyền thừa kế công ty gia đình đương nhiên thuộc về mẹ tôi, nhưng cậu út cũng rất có năng lực. Lúc học đại học, cậu dùng vốn và tài nguyên mẹ tôi đưa để khởi nghiệp rồi thành công.

Tôi và anh trai mỗi người kéo một chiếc vali, cứ thế quen cửa quen nẻo sang nương nhờ cậu út.

Ngoài dự liệu là lần này người tới sân bay đón chúng tôi không phải cậu, mà là quản gia của cậu.

“Chú Vương, cậu út cháu đâu?”

Quản gia Vương ho khan một tiếng:

“Tiên sinh có việc bận nên bảo tôi tới đón cậu chủ Nghiễn Trì và cô chủ Thư Yểu.”

Tôi không nghi ngờ gì, cùng anh trai lên xe về nhà cậu út.

Cậu út đã hơn hai mươi sáu tuổi mà đến giờ vẫn độc thân, biệt thự của cậu cũng lạnh lẽo vắng vẻ.

Tôi và anh đều có phòng riêng ở đây, từ sớm đã có người dọn dẹp sạch sẽ.

Cậu út tới tận rạng sáng mới say khướt trở về.

Giờ này đối với tôi và anh trai vẫn còn quá sớm.

Cậu mặc vest chỉnh tề, tóc vuốt ngược ra sau, đường nét xương mặt cực đẹp, ngũ quan xuất sắc kết hợp với tỉ lệ cơ thể hoàn hảo, nhìn cực kỳ đã mắt.

Tôi và anh từ nhỏ đã quấn cậu, rất khó nói là không có yếu tố nhan sắc.

“Cậu út!”

“Cậu út!”

Nghe thấy tiếng hai đứa tôi, cậu út ngẩng đầu, một lúc sau mới lên tiếng:

“Sao còn chưa ngủ? Hai đứa đi đường mệt rồi, không cần chờ cậu.”

Rõ ràng cậu không hiểu thời gian biểu hiện tại của hai đứa tôi.

“Cháu đang chơi game mà cậu. Cậu đi xã giao gì mà muộn vậy, còn uống nhiều rượu thế?”

“Cậu út, lâu lắm không gặp, cháu nhớ cậu quá!”

Anh trai thấy tôi ôm cánh tay cậu út thì không chịu thua, ngồi sang bên kia túm cánh tay còn lại của cậu lắc lắc:

“Cậu út, cháu cũng nhớ cậu!”

“…”

Cậu út thử giãy ra, giọng đầy bất lực:

“Thư Yểu, Nghiễn Trì, người cậu toàn mùi rượu, đừng để ám vào hai đứa.”

Tôi và anh trai vẫn không buông.

Hồi nhỏ bố mẹ không có thời gian, tôi và anh đều do cậu út dỗ ngủ nên rất thân với cậu.

Nhưng cuối cùng hai đứa tôi vẫn bị cậu dỗ lên tầng.

Tôi quay đầu nhìn một cái, thấy cậu út cụp mắt, không biết đang nghĩ gì, dáng vẻ buồn bã thất thần.

Hồn vía như bay mất.

2

Ngày thứ hai ở biệt thự lớn của cậu út, anh trai tôi tiếp tục kế hoạch làm blogger ẩm thực. Sau khi bận rộn trong bếp hai tiếng, anh bị đầu bếp van xin mời ra ngoài.

Lúc tôi ngáp dài đi xuống tầng, nghe thấy đầu bếp đang gọi điện than khổ với cậu út, nói rằng làm nghề bao nhiêu năm chưa từng thấy loại thức ăn nào có hình dạng kỳ quái như vậy.

“…”

Cách nói này đã rất nhẹ nhàng rồi.

Thứ anh tôi làm ra căn bản không phải đồ cho người ăn.

Hàng xóm của cậu út lại không nuôi chó, chẳng có ai cãi nhau với tôi, khiến tôi lâu lắm rồi mới cảm nhận được đôi chút cô đơn.

“Tạ Thư Yểu, em có thấy cậu út hơi lạ không?”

Ở được mấy ngày, anh tôi đột nhiên hỏi.

Cậu út ngày nào cũng đi sớm về muộn, trông rất bận, nhưng tâm trạng rõ ràng không tốt.

“Anh hỏi mẹ rồi, công ty của cậu đang phát triển rất tốt, không phải chuyện công việc.”

Không phải sự nghiệp thì chính là tình trường.

Tình thân, tình bạn, tình yêu, trước hết loại bỏ mục đầu tiên.

Bọn tôi thân với cậu lắm. Hôm qua cậu còn cho tôi với anh trai một khoản tiền lớn, hào phóng hơn bố mẹ nhiều.

Còn tình bạn và tình yêu…

Hai đứa tôi không rõ lắm.

Nhưng mà—

Anh trai lấy điện thoại ra cho tôi xem một tấm ảnh, trong ảnh là một quyển album, bên trong toàn ảnh của một cô gái trẻ.

“Cậu út thất tình rồi.”

Tôi vừa nhìn đã nhận ra bối cảnh trong ảnh là thư phòng của cậu, lập tức trợn tròn mắt:

“Tạ Nghiễn Trì, sao anh có thể lén vào thư phòng cậu út? Anh còn có tố chất không vậy?”

“Anh đang quan tâm cậu út.” Anh tôi rõ ràng đuối lý nhưng vẫn rất hùng hồn. “Hơn nữa anh chỉ nói cho em thôi, đến bố mẹ cũng chưa nói. Quyển album này nằm ngay trong ngăn kéo bàn làm việc của cậu, em không tò mò người này là ai à?”

“…Ai vậy?”

“Không biết.”

“Thế anh ở đây nói linh tinh cái gì?”

Anh tôi khẳng định chắc nịch:

“Nhưng trong ảnh tốt nghiệp cấp ba của cậu út có cô gái này, trong album còn có cả ảnh tự chụp thời cấp ba của cô ấy. Chắc cậu út in ảnh từ trang cá nhân người ta xuống. Hoặc là chia tay rồi, hoặc là đơn phương.”

Hít—

Nếu là trường hợp đầu thì thôi, còn nếu là trường hợp sau…

Một người đẹp chuẩn mô hình như cậu út tôi mà cũng có ngày yêu đơn phương không thành sao?

Cô gái trong ảnh rất xinh đẹp, đúng kiểu bạch nguyệt quang thời học sinh.

Có người thích cô ấy cũng là chuyện hết sức bình thường.

“Thư Yểu, Nghiễn Trì, tối mai có một buổi đấu giá, hai đứa muốn đi xem không?”

Có lẽ cuối cùng cậu út cũng phát hiện tôi và anh trai ngày nào cũng thừa năng lượng, nên định dẫn chúng tôi ra ngoài mở mang tầm mắt.

Hai đứa tôi đương nhiên không có ý kiến.

Vì vậy tối hôm diễn ra buổi đấu giá, tôi mặc một chiếc váy đen ngắn trang trọng, anh trai cũng diện vest chỉnh tề, trông ra dáng người tử tế.

Lúc vào hội trường, buổi đấu giá còn chưa bắt đầu, lập tức có người vây quanh cậu út nịnh nọt.

Tôi và anh thật sự không chịu nổi, chớp mắt đã chuồn mất.

Địa điểm tổ chức buổi đấu giá rất lớn.

Sàn trải thảm nên giày cao gót của tôi gần như không phát ra tiếng động.

Tôi với anh đi tới một góc vắng người, bên cạnh chính là cầu thang. Đang định quay đi thì đột nhiên nghe thấy tiếng từ dưới cầu thang truyền lên.

Là tiếng tranh cãi.

Khó mà không hóng chuyện.

Tôi và anh lợi dụng góc khuất nhìn xuống, ánh mắt lập tức khựng lại.

Đôi nam nữ đang cãi nhau, phía nữ có một gương mặt rất quen.

Không lâu trước đó, tôi vừa nhìn thấy cô ấy trong điện thoại của anh trai, mà bức ảnh đó lại đến từ thư phòng cậu út.

Hai đứa tôi nhìn nhau, đồng thời nín thở.

3

“Tô Kiến Nguyệt, rốt cuộc em đang làm loạn cái gì? Mộ Ninh là vị hôn thê gia đình sắp đặt cho anh, anh có đồng ý đâu, anh chỉ coi cô ấy như em gái.”

Một giọng nam hơi kiêu ngạo lạnh lùng vang lên.

“Em gái? Em gái sẽ tự nhận mình là vị hôn thê của anh, dọn vào nhà anh ở, mặc quần áo của anh rồi còn chụp ảnh đăng lên trang cá nhân sao?”

“Anh đã nói rồi, hôm đó cô ấy bị dính mưa, không có quần áo thay nên anh mới cho mượn một chiếc sơ mi. Giữa bọn anh hoàn toàn trong sạch.”

“Trong sạch? Vậy chuyện hợp tác giữa hai nhà là giả à? Ngày đính hôn cũng định rồi, anh còn muốn coi em là đồ ngốc sao?”

“Đó chỉ là chiêu trò do hai nhà hợp tác tạo ra, đính hôn cũng chỉ là bình phong. Anh sẽ không cưới cô ấy.”

Tiếng tranh cãi ngừng lại chốc lát.

Giọng nữ lạnh nhạt lại vang lên:

“Hứa Tri Hành, anh không cần hứa với em nữa. Anh đã muốn đính hôn thì từ nay chúng ta đường ai nấy đi.”

“Tô Kiến Nguyệt, em muốn chia tay với anh?” Giọng người đàn ông lập tức trở nên nóng nảy.

“Không thì sao? Đợi anh đính hôn, có một vị hôn thê danh chính ngôn thuận rồi, còn em làm tình nhân không thể nhìn thấy ánh sáng của anh à?”

“Tô Kiến Nguyệt, anh đối xử với em không tốt sao? Ban đầu là anh sắp xếp bác sĩ phẫu thuật chính cho mẹ em rồi ứng trước viện phí. Lúc em bị bệnh cũng là anh chăm sóc em. Bây giờ chỉ cần vì tương lai của chúng ta mà nhẫn nhịn một chút thôi, không được sao?”

“…”

Câu này dường như chạm đúng nỗi đau của cô gái, giọng cô thấp xuống.

Tôi và anh trai không nghe tiếp nữa.

Trên đường quay lại, càng nghĩ càng thấy khó hiểu. Người đàn ông kia trông cũng được, nghe giọng điệu có vẻ là cậu ấm nhà giàu nào đó.

Nhưng so với một thằng đàn ông lấy ơn ép báo đáp, chuyện hôn nhân còn phải nghe bố mẹ mà vẫn không chịu buông tay, nhất định ép cô gái mình yêu mang danh kẻ thứ ba…

Cậu út trưởng thành, giàu có, đẹp chuẩn mô hình, lại còn có nét tự ti quyến rũ của đàn ông lớn tuổi hơn của tôi rốt cuộc thua ở đâu?

Câu hỏi này mãi tới lúc về chỗ ngồi, tôi và anh trai vẫn không nghĩ ra đáp án.

Cậu út bị cả hai đứa đồng thời nhìn chằm chằm, có hơi khó hiểu:

“Sao vậy?”

Buổi đấu giá sắp bắt đầu, khách khứa lần lượt ngồi xuống.

Cô gái tên Tô Kiến Nguyệt mặc váy trắng, khoác tay bạn trai thong thả bước tới.

Ánh mắt cậu tôi dường như vô thức bám theo cô ấy, vẻ sống mà như chết nhàn nhạt lại xuất hiện trên người cậu.

Bảo cậu không thích người ta, tôi cũng không tin nữa.

Anh trai tôi đột nhiên huých cậu út một cái, chân thành hỏi:

“Cậu út, cậu có muốn lên ngôi không?”

Cậu út bị sặc nước bọt.

Cậu dùng ánh mắt cảnh cáo hai anh em tôi:

“Ra ngoài không được nói linh tinh.”

Ồ.

Buổi đấu giá này kéo dài không quá lâu. Thứ tôi và anh trai thích đều có cậu út giàu có hào phóng trả tiền.

Cùng lúc đó, cô gái nghi là bạch nguyệt quang của cậu tôi và bạn trai cô ấy cũng tham gia đấu giá.

Một trong số đó là chiếc nhẫn hồng ngọc.

Cậu Hứa kia liên tục tăng giá, cho tới khi tôi nghe thấy tiếng bàn tán phía sau.

“Trước đây cô cả nhà họ Chu đã nói vị hôn phu của cô ấy sẽ tới đấu giá chiếc ‘Trái Tim Chân Ái’ này cho cô ấy. Người thì đúng là tự mình tới rồi, nhưng sao cô trợ lý nữ kia cũng đi cùng?”

“Tôi nghe nói giữa cậu Hứa và cô trợ lý kia hình như không được trong sạch cho lắm.”

“Trong sạch hay không trong sạch thì mọi người tự hiểu là được. Đàn ông mà, chẳng phải đều thế sao? Dù gì với địa vị nhà họ Hứa, sao có thể cưới một cô gái không có chút bối cảnh nào?”

“…”

?

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)