Chương 2 - Câu Chuyện Về Những Trang Bị Leo Núi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Mau kéo đồ của cô về đi!”

Nhậm Triệt dẫn theo đồng đội chạy tới, đẩy Lưu Quần sang một bên.

“Lâm Tịch là thành viên đội chúng tôi, chưa đến lượt anh chỉ tay năm ngón.”

Các thành viên giúp tôi lấy trang bị xuống xe, tìm túi có tên mình rồi chia nhau.

“Trời, cảm giác cầm vào đã khác rồi!”

“Mũ này làm sao mà nhẹ thế nhưng vẫn chắc thế?”

“Đôi giày này cũng thoải mái quá đi!”

Đám Lưu Quần mặt mũi xấu hổ, cuối cùng bĩu môi rồi bỏ đi.

“Một đám ngu, bị bán còn giúp người ta đếm tiền.”

Lúc này, xe của Trần Y Y tới.

Cô ta mở cốp, gọi mọi người:

“Mau đến lấy trang bị!”

Đám Lưu Quần vừa lấy đồ xuống vừa liếc xéo chúng tôi.

“Haiz, có vài con mồi bị chém, nhìn tụi mình mua trang bị hai trăm tệ chắc nghiến răng khóc mất.”

Lý Lệ bật cười.

“Đội trưởng, anh kích thích người ta làm gì? Lát nữa họ khóc đến mức leo không nổi thì sao?”

Vương Nam che miệng:

“Không đâu, họ sẽ vì đánh Lâm Tịch mà mất sức, leo không nổi.”

Lý Lệ xách chiếc túi có ghi tên mình lên.

“Nhẹ thật đấy, còn nhẹ hơn trang bị trước đây nữa!”

Lưu Quần sốt ruột kéo khóa túi.

Trần Y Y đắc ý nhướng mày:

“Em đưa cho mọi người đều là loại tốt nhất…”

Câu còn chưa nói xong, giọng Lưu Quần đã vang lên đầy không thể tin nổi.

“Cái quái gì đây!”

Chương 2

5

Chỉ thấy Lưu Quần lấy từ trong túi ra một chiếc mũ bảo hộ màu cam.

Nhẹ thì đúng là nhẹ thật.

Mỏng cũng đúng là mỏng thật.

Cả chiếc mũ chỉ được làm từ một lớp nhựa mỏng, bên trong thậm chí không có lớp bảo vệ.

Gió thổi qua chiếc mũ đã lắc lư trên tay Lưu Quần.

Ngược lại, mũ trên tay đội Nhậm Triệt nhìn phần vỏ ngoài đã rất chắc chắn.

Bên trong còn có lớp bảo vệ dày. Bên ngoài lớp bảo vệ là chất liệu lụa lạnh, vừa có tác dụng bảo hộ, vừa không khiến người đội thấy nóng.

Đội Nhậm Triệt vừa đội thử mũ đã kêu lên kinh ngạc.

“Vừa thật, vừa cực kỳ luôn, không cần chỉnh dây mũ nữa!”

“Không hổ là làm theo vòng đầu của mình, cảm giác khác hẳn!”

“Mũ cũ của tôi nới lỏng thì lắc lư, siết chặt thì đau đầu. Cái này thoải mái quá!”

Còn đám Lưu Quần đã hoàn toàn không cười nổi.

Trần Y Y liếc chúng tôi một cái, mặt đầy khinh thường.

“Đội trưởng, chúng ta có leo vách núi hiểm trở gì đâu, mũ không cần phải dày như vậy, chỉ ảnh hưởng tốc độ thôi.”

Vương Nam lấy giày từ trong túi ra.

“Giày này sao đế không có chống trượt?”

Trần Y Y chỉ vào hoa văn dưới đế.

“Sao lại không chống trượt? Đây chẳng phải là chống trượt sao?”

“Mọi người đúng là bị Lâm Tịch dắt mũi rồi. Chống trượt đâu phải cứ phải gắn mấy cái đinh, bày vẽ màu mè thì có tác dụng gì?”

Vương Nam mang giày đi thử hai bước. Đế vừa cứng vừa chật chân.

Cô ta tức giận tháo giày ném xuống đất.

“Cái này mang kiểu gì? Đi bộ thôi cũng đau chân!”

Còn đội Nhậm Triệt đã phấn khích phát điên khi mang giày.

“Độ bám của đôi này quá đỉnh! Tôi có cảm giác mình có thể đi trên tường luôn!”

“Làm sao mà chất lượng tốt thế này mà vẫn nhẹ được nhỉ? Mang lên chân không có cảm giác nặng chút nào!”

Thành viên Tiểu Tuyết còn mở to mắt:

“Cái này… vừa quá đi mất…”

“Mỗi lần tôi mang size 37 thì chật, size 38 lại rộng. Đây là lần đầu tiên tôi mang được đôi giày vừa chân như vậy.”

Tôi mỉm cười gật đầu.

“Chân em hơi thon. Giày thông thường tăng size thì bề ngang cũng tăng theo, nên em mang mới không thoải mái.”

Tiểu Tuyết nhảy cẫng lên ôm lấy tôi.

“Chị Lâm Tịch, chị đúng là nữ thần của em!”

Đám Lưu Quần đều nhìn sang chỗ chúng tôi, ánh mắt phức tạp.

Trần Y Y bĩu môi.

“Một đám già đầu ngu ngốc, sớm muộn cũng bị lừa đến cái quần lót cũng không còn.”

Lưu Quần không nói gì, ôm chút hy vọng cuối cùng lấy dây leo núi ra.

Dây vừa to vừa nặng, may mà trông cũng đủ chắc.

Nhưng khi anh ta nhìn thấy móc cố định, mặt lập tức đen lại.

“Trần Y Y, đây là móc cố định? Cô đang đùa tôi à?”

6

Chiếc móc kia chỉ dày hơn dây thép một chút, dùng sức bẻ còn có thể bẻ cong.

Giọng Lưu Quần cao lên cả quãng tám.

“Mềm như vậy cô bảo chúng tôi dùng kiểu gì? Cô muốn mọi người ngã chết à?”

Trần Y Y tỏ vẻ oan ức.

“Nhà em bán đúng loại này mà. Em có nghe nói ai ngã chết đâu?”

“Mấy trang bị này cũng chỉ là hỗ trợ thôi. Nói trắng ra, leo núi vẫn phải dựa vào lực tay và sức core của mọi người chứ.”

“Cao thủ người ta còn leo không cần trang bị mà!”

Cuộc thi còn mười lăm phút nữa là bắt đầu.

Lưu Quần không kịp tranh cãi với Trần Y Y nữa. Anh ta gạt cô ta ra, đi tới trước mặt tôi, vẻ mặt ngượng ngùng.

“Cái đó… Lâm Tịch, bọn tôi vẫn muốn mua loại trang bị trước đây.”

“Cửa hàng nhà cô có xa không? Tôi trả tiền, nhờ người giao tới được không?”

Tôi lắc đầu.

“Lần này không sản xuất phần của các người.”

Lưu Quần sững ra.

“Sản xuất?”

Nhậm Triệt lạnh lùng nhìn anh ta.

“Anh không thật sự nghĩ Lâm Tịch chỉ là một bà chủ cửa hàng nhỏ, muốn kiếm chút tiền từ các anh đấy chứ?”

“Cô ấy là Tổng giám đốc Lâm của công ty Vĩnh Phan.”

“Trang bị trước đây các anh dùng đều là hàng cô ấy đặt riêng theo vóc dáng và số đo của các anh.”

Lưu Quần ngây người.

“Công ty Vĩnh Phan?”

“Lâm Tịch, sao trước đây cô không nói với chúng tôi…”

Tôi chỉnh trang bị của mình, mí mắt cũng lười nâng lên.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)