Chương 7 - Câu Chuyện Về Gỏi Cá Sống Và Những Kẻ Trộm Đồ Ăn
Đám sinh viên lập tức kêu oan, nói sẽ tiếp tục khởi kiện, ngay cả cảnh sát xử lý vụ án cũng kiện luôn.
Tôi chẳng thèm quan tâm tiếng chó sủa của những người này.
“Trong vòng hai năm, trộm đồ ăn từ ba lần trở lên có thể bị xem xét trách nhiệm về hành vi trộm cắp tổng giá trị đạt từ hai nghìn tệ trở lên cũng đủ để truy cứu. Những bạn học đáng yêu của tôi, tôi cũng sẽ kiện những kẻ trộm đồ ăn. Hơn nữa tôi có tiền, công ty nhà tôi cũng đã điều bộ phận pháp chế tới rồi, hoàn toàn chẳng cần tôi phí sức. Chuyện truy cứu đến cùng này, tôi còn giỏi hơn các cậu!”
Tôi nộp toàn bộ bằng chứng cho cảnh sát.
“Chú cảnh sát, cháu muốn báo án. Có người trộm đồ ăn của cháu, tổng giá trị lên đến 54.987,25 tệ. Đây là hóa đơn! Thông tin của một số nghi phạm đã xác định cũng ở đây.”
9
Ba người bạn cùng phòng của tôi đã bị xác định hành vi trộm cắp.
Những sinh viên khác liên quan đến vụ việc cũng lần lượt bị điều tra.
Những người bị tình nghi hận không thể giết tôi, nhà trường cũng hy vọng tôi có thể không truy cứu trách nhiệm để giảm ảnh hưởng.
Nếu là sinh viên bình thường, vì cuộc sống đại học và chuyện học hành có lẽ đã thỏa hiệp.
Nhưng nhà tôi có tiền. Bố tôi thậm chí còn điều bộ phận pháp chế cùng vài nhân viên tới chuyên môn hỗ trợ tôi xử lý chuyện này.
Còn những ánh mắt đầy ác ý của đám sinh viên kia, tôi hoàn toàn không để ý, ngược lại còn rất hưởng thụ cảm giác bọn họ nhìn tôi không vừa mắt nhưng lại chẳng làm gì được.
Bởi vì tôi thuê hai vệ sĩ, đồng thời đã sớm chuyển ra khỏi ký túc xá.
Thân phận cậu ấm nhà giàu đã lộ rồi thì không cần tiếp tục chen chúc ký túc xá với các bạn học nữa.
“Vốn định dùng thân phận người bình thường để sống cùng các cậu, đổi lại chỉ là xa cách. Không giả vờ nữa, tôi là cậu ấm nhà giàu, tôi ngửa bài!”
“Hiện tại thu thập bằng chứng kẻ trộm đồ ăn. Tùy mức độ xác thực của bằng chứng sẽ thưởng từ một trăm đến mười nghìn tệ. Nếu có thể chứng minh chắc chắn kẻ trộm phạm tội trộm cắp thưởng thẳng ba mươi nghìn tệ. Gửi trực tiếp qua email, bảo đảm riêng tư. Chấn chỉnh nề nếp trường học, bắt đầu từ tôi.”
Hộp thư của tôi nổ tung. Rất nhiều kẻ lọt lưới cũng vì thế bị xác định hành vi, bị xử lý, phạt tiền, còn chưa ra khỏi cổng trường đã để lại một vết nhơ cả đời.
Còn tôi ngày nào cũng đi học về đúng giờ, hưởng thụ ánh mắt muốn giết người của một bộ phận sinh viên.
Bây giờ số vệ sĩ cũng từ hai tăng lên năm người. Nội quy trường cũng đâu có quy định sinh viên không được dẫn vệ sĩ đi học cùng.
Đinh Hàng, Tiết Tuấn Phong và Thái Châu đã liên lạc với tôi nhiều lần.
Từ lúc đầu chất vấn, chửi bới, cho đến cuối cùng chịu bồi thường tổn thất, cầu xin tôi tha cho bọn họ.
“Phương Nguyên, nể tình chúng ta ở cùng ký túc xá hơn một năm, cậu giơ cao đánh khẽ tha cho bọn tôi đi. Sau này tôi còn định thi công chức.”
“Đó là chuyện của cậu, liên quan gì đến tôi?”
Đối với kẻ trộm đồ ăn, tôi kiên quyết truy cứu đến cùng!
Chuyện này để lại một nét đậm trong lịch sử nhà trường.
Kể từ đó, hiện tượng trộm đồ ăn ở Đại học Nông nghiệp trở nên cực kỳ hiếm.
Cho đến nhiều năm sau, trong trường vẫn lưu truyền câu chuyện về cậu ấm ngốc nhà địa chủ tiêu diệt nạn trộm đồ ăn.
Sau khi tốt nghiệp, tôi trở về quê kế thừa sản nghiệp gia đình.
Ăn gỏi cá sống đã được xử lý an toàn, định kỳ khám sức khỏe.
Gỏi cá ngon như vậy không phải không thể ăn, mà phải ăn từ tốn, ăn cẩn thận, ăn một cách an toàn.
Thứ đưa vào miệng, từ trước đến nay đều không thể bất cẩn.