Chương 7 - Câu Chuyện Về Công Bằng Của Mẹ
“Bố cậu cũng hứa bù cho cậu rồi mà. Căn nhà họ đang ở tuy hơi cũ, nhưng cũng là nhà ở thành phố hạng nhất, vị trí còn tốt hơn căn của chị cậu. Cũng gần như nhau thôi đúng không?”
“Cũng nói sau này tiền kiếm được sẽ cho cậu làm phần chênh lệch. Đến lúc đó sửa sang lại, chẳng phải cũng thành nhà mới sao?”
Lời thì nói như vậy, nhưng thực tế thì sao?
Bố mẹ tôi còn rất trẻ. Căn nhà đó ít nhất họ còn phải ở thêm ba mươi năm nữa. Đến lúc đó nhà cũng thành nhà nguy hiểm, phải xây lại rồi không chừng.
Hơn nữa, tôi không thể thật sự trơ mắt nhìn bố mẹ đã nghỉ hưu còn phải quay lại làm việc, vất vả kiếm tiền cho tôi được.
Cho dù tôi nhẫn tâm mặc kệ.
Đến lúc đó, chắc bố mẹ cũng chỉ nhớ rằng họ kiếm tiền vì tôi.
Chứ không nhớ trước đây họ đã cho chị bao nhiêu tiền.
Hơn nữa, nếu tôi nhận căn nhà này.
Sau này tôi ở căn nhà đó, vậy chuyện dưỡng già của bố mẹ, có phải tôi phải gánh phần lớn không?
Nghĩ đến đây, tôi bỗng giật mình.
Tôi không ngờ sự khó chịu của mình hóa ra lại là vì tôi đang tính toán chi li chuyện được mất.
Tôi cảm thấy mình chịu thiệt.
Bởi vì chị tôi đã bỏ túi chắc chắn rồi.
Còn tất cả mọi thứ của tôi đều chưa chắc chắn, thậm chí tôi còn có thể phải gánh phần lớn việc dưỡng già.
Nhưng tại sao lại như vậy?
Với chính bố mẹ mình, tại sao tôi lại tính toán đến mức này?
Rõ ràng họ đối với tôi cũng không tệ.
Từ khi nào tôi biến thành một người như vậy?
Tại sao tôi phải cân đo đong đếm sự cho đi của bố mẹ dành cho tôi và chị, rồi quay lại tính toán?
Tại sao chị tôi kết hôn, lẽ ra tôi nên chúc phúc cho chị.
Nhưng tôi lại hận chị?
Rõ ràng chúng tôi từng là hai chị em rất thân thiết.
Ai chịu ấm ức, ai bị bắt nạt, người còn lại đều tức giận hơn cả chính bản thân người đó.
Tôi nhắm mắt suy nghĩ rất lâu, rất lâu.
Cuối cùng tôi cũng hiểu.
Nỗi đau ban đầu bắt nguồn từ thùng việt quất vừa chua vừa chát kia.
Nó khiến tôi không còn cách nào tin rằng bố mẹ mình sẽ công bằng nữa.
Thiên vị chính là lưỡi dao hủy hoại quan hệ gia đình.
Một khi giữa người thân đã có vết nứt vì thiên vị.
Trong vết nứt ấy sẽ lập tức chất đầy nghi ngờ và tính toán.
Nghi ngờ và tính toán sẽ dần phình to, ép vết nứt ngày càng rộng.
Những mối quan hệ từng thân thiết cũng bị xé rách, càng lúc càng xa.
Đáng tiếc là.
Giống như việc tôi đòi mẹ công bằng vốn chẳng có tác dụng.
Bây giờ, tôi muốn xử lý thứ cảm xúc này cũng vô ích.
Tôi không dám tiếp tục làm ầm lên, không dám khiến quan hệ càng tệ hơn.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn vết nứt ấy ngày càng sâu.
Rồi biết đâu một ngày nào đó, tôi và chị sẽ thật sự đưa nhau ra tòa vì chuyện dưỡng già của bố mẹ.