Chương 1 - Câu Chuyện Về Công Bằng Của Mẹ
Mẹ tôi là người mẹ “công bằng” nhất trên đời.
Với tôi và chị gái, mẹ lúc nào cũng nói phải chia đều, không thiên vị ai.
Váy giống nhau.
Tiền tiêu vặt giống nhau.
Ngay cả ăn trái cây, mẹ cũng hận không thể lấy thước ra đo xem quả nào to hơn.
Công bằng thì đương nhiên là tốt. Nhưng đôi khi, cái sự “công bằng” ấy cũng mang lại vài rắc rối ngọt ngào.
Ví dụ như dạo gần đây việt quất vào mùa. Mẹ nhớ chị tôi thích ăn nên mua cho chị.
Thế là mẹ cũng nhét cho tôi hẳn hai thùng.
Dù tôi đã nói rất nhiều lần rằng tôi không thích việt quất.
Mẹ vẫn kiên quyết:
“Hai đứa đều phải có!”
“Con xử lý thế nào thì mẹ không quan tâm!”
Tôi bất lực, đành đem chia cho mấy đồng nghiệp thích ăn việt quất.
Nhưng hôm đó tan làm, tôi mới phát hiện đồng nghiệp đã vứt hết số việt quất ấy vào thùng rác.
Cô ta còn bóng gió với người khác:
“Không biết có ý đồ gì nữa. Cố tình đem mấy thứ vừa chua vừa chát như rác này cho tôi.”
Tôi tức đến nghẹn.
Tối đó, tôi đến chỗ chị gái than thở:
“Việt quất vốn dĩ vừa chua vừa chát mà…”
Đang nói, tôi thấy trên bàn trà có việt quất nên tiện tay cầm một quả bỏ vào miệng.
Nhưng vừa cắn xuống, vị quả lại giòn, thơm và ngọt.
1.
Tôi sững người.
Chị gái tôi thì khó hiểu nhìn tôi:
“Việt quất sao mà chua chát được? Rõ ràng rất ngon, vừa giòn vừa ngọt mà.”
Vị trong miệng tôi đúng là không thể giả được.
Ngọt nhưng không gắt.
Cắn xuống không chỉ giòn, mà còn mọng nước.
Hoàn toàn khác với những quả việt quất tôi từng ăn.
Việt quất trước đây tôi ăn đều rất chua, còn hơi chát. Có khi còn mềm nhũn, cảm giác rất kỳ lạ.
Tôi còn đang ngẩn ra, chị tôi đã bật cười nói:
“Nhưng khẩu vị của em đúng là lạ thật. Từ nhỏ em đã bảo dâu tây chua rồi.”
“Trong khi dâu mẹ mua lần nào cũng là loại đắt tiền, quả to, ngọt, còn có mùi sữa nữa!”
Thật sao?
Nhưng dâu tây mà tôi ăn lần nào cũng vừa chua vừa chát.
Ngoại trừ vẻ ngoài đẹp mắt, hương vị và cảm giác ăn đều rất tệ.
Tại sao đều là trái cây mẹ mua, nhưng trái cây của tôi và của chị lại không giống nhau?
Trừ khi mẹ chỉ tỏ ra công bằng ngoài mặt.
Còn sau lưng, mẹ đã phân biệt rõ ràng.
Cho chị tôi loại ngon, còn cho tôi loại rẻ tiền.
Tôi không muốn tin vào suy đoán hoang đường ấy, nên cố gượng cười nói với chị:
“Có lẽ khẩu vị mỗi người khác nhau thôi.”
Tôi vội vàng rời đi như chạy trốn.
Sau đó, tôi gọi điện cho mẹ. Hỏi han vài câu xong, tôi giả vờ vô tình nhắc đến:
“Vừa rồi con qua chỗ chị, thấy dâu tây của chị ăn hết rồi.”
“Mẹ, lần sau mẹ đừng mua hai phần nữa. Con đâu thích ăn, mẹ cho chị hết đi.”
“Để chị ăn cho đã.”
Mẹ vẫn nói y như cũ:
“Không được. Hai đứa tụi con, mẹ đều phải chia đều.”
“Nếu con không chịu nhận, mẹ cũng không mua cho chị con nữa.”
Nghe câu đó, lòng tôi càng rối bời.
Ý muốn chất vấn mẹ càng lúc càng không kìm được.
Nhưng cuối cùng, tôi chỉ nói:
“Được rồi, được rồi. Mẹ cứ mua đi.”
“Con có khó ăn cũng sẽ cố ăn hết.”
Cúp điện thoại, tôi nhớ lại rất nhiều chuyện.
Hồi nhỏ, mẹ luôn mua những thứ chị tôi thích ăn, thích mặc.
Ví dụ như dâu tây, cherry, việt quất, gần như không bao giờ thiếu.
Nhưng tôi không thích. Tôi thường đòi ăn quýt đường vừa ngon vừa rẻ.
Mẹ lại nói với tôi:
“Nếu con không cần, thì chị con cũng không có phần đâu.”
Chị tôi đương nhiên không vui.
Chị cũng bắt đầu làm ầm lên, nói không muốn quýt đường.
Kết quả là cả hai chúng tôi chẳng ai có gì để ăn.
Để hai đứa đều ăn được thứ mình thích, chúng tôi lén “trao đổi” với nhau.
Tôi đưa cho chị những thứ chị thích.
Chị đưa lại cho tôi những thứ tôi thích.
Váy vóc cũng vậy.
Mẹ sẽ mua những chiếc váy liền đắt tiền, xinh đẹp.
Và những chiếc áo phông bình thường chẳng có gì nổi bật.
Ban đầu, tôi cũng thích váy liền.
Nhưng những chiếc váy đẹp ấy mặc lên rất khó chịu.
Cứ như có gai đâm vào người.
Vì thế, tôi cũng đổi quần áo với chị.
Mãi cho đến khi cả hai đi làm, việc đổi đồ không còn tiện như trước nữa, chúng tôi mới dừng “giao dịch”.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, tại sao những loại trái cây tôi thấy dở, chị tôi lại chưa từng nói là dở?
Tại sao những chiếc váy tôi mặc thấy khó chịu, chị lại nói mặc rất thoải mái?
2.
Hôm mẹ nói đã mua dâu tây, định gửi riêng cho hai chị em tôi.
Tôi về nhà trước khi mẹ kịp gửi.
Tôi lấy cớ tự mang đi để tiết kiệm phí ship.
Sau đó đem cả hai thùng dâu rời khỏi nhà.
Trước khi tôi đi, mẹ dặn đi dặn lại:
“Thùng ở trên là của chị con.”
“Thùng bên dưới là của con.”
“Nhất định đừng lấy nhầm.”
Tôi cố ý tỏ vẻ khó hiểu:
“Tại sao ạ?”
“Không phải đều giống nhau sao?”
Mặt mẹ cứng lại, rồi bà nói:
“Thùng của chị con chín hơn một chút, vì chị con ăn nhanh mà.”
“Còn thùng của con, mẹ sợ con ăn đến đời nào mới hết, nên cố ý chọn loại chưa chín lắm, để thêm được vài ngày.”
Lời giải thích rất hợp lý, tôi cũng không hỏi tiếp.
Chỉ lặng lẽ đem thùng dâu thuộc về tôi đưa cho chị.
Còn tôi giữ lại thùng của chị.
Vừa mở thùng ra, mùi dâu tây đã thơm ngào ngạt.
Tôi chẳng kịp rửa.
Cầm một quả lên nhét thẳng vào miệng.
Cắn xuống một cái, nước quả lập tức trào ra.
Không chua.
Một chút cũng không chua.
Ngọt, thơm, thật sự là hương vị rất ngon.
Tôi ăn hết quả này đến quả khác.
Cứ như phát điên mà nhét vào miệng.
Mãi đến khi bụng căng đầy, không ăn nổi nữa, ợ lên cũng toàn mùi dâu tây.
Tôi mới rơi nước mắt.
Hóa ra, thật sự không giống nhau.
Tại sao miệng thì nói muốn đối xử công bằng với hai đứa con.
Nhưng ngay cả trái cây cũng phải chia loại tốt loại xấu?
Tôi rất chắc chắn, lần đầu tiên tôi ăn dâu tây và việt quất, chúng đều rất dở.
Cho nên về sau tôi không chịu thử nữa.
Còn chị tôi lần đầu ăn đã thích mê.
Từ khi còn nhỏ như vậy, mẹ đã bắt đầu thiên vị rồi sao?
Điện thoại của mẹ nhanh chóng gọi đến.
Vừa bắt máy, mẹ đã mắng xối xả:
“Mẹ đã dặn con bao nhiêu lần rồi? Đã nói đừng lấy nhầm, đừng lấy nhầm, sao con vẫn lấy nhầm?”
“Con đúng là làm chuyện gì cũng hỏng.”
“Có mỗi việc nhỏ thế này cũng làm không xong…”
Tôi nhẹ nhàng cắt ngang lời mẹ:
“Dâu tây con ăn rồi. Rất ngon.”
Đầu dây bên kia lập tức im bặt.
Sau đó, tôi nói tiếp:
“Con cũng ăn việt quất bên chỗ chị rồi.”
“Đó cũng là hương vị mà con chưa từng được ăn.”
“Mẹ, bao năm nay mẹ vất vả thật đấy. Vừa phải diễn vở kịch công bằng, vừa âm thầm phân biệt đối xử. Ngay cả gửi trái cây cũng phải tốn công sắp xếp.”
Tính tôi vốn rất ngang.
Có chuyện gì không vui là nhất định phải làm cho ra lẽ.
Nhưng chỉ riêng lần này, tôi chỉ thấy kiệt sức.
Tôi không hiểu.
“Đều là con của mẹ, tại sao một người được đồ tốt, một người nhận đồ xấu?”
“Nếu mẹ không thích con, hoặc không muốn mua đồ đắt cho con, mẹ cứ nói thẳng là được mà!”
3.
Tôi giận.
Tôi chặn số mẹ.
Có họ hàng đến hỏi tôi có chuyện gì, khuyên tôi:
“Con cũng lớn rồi, có gì không thể nói chuyện tử tế sao?”
“Sao cứ phải đối đầu với mẹ con như thế?”
“Bao năm nay, bà ấy đâu có bạc đãi con.”
Tôi trực tiếp kể hết những chuyện mẹ đã làm cho họ nghe.
Mẹ đã dám làm.
Chắc cũng chẳng sợ người khác nói.
Sau vài lần, họ hàng cũng im lặng.
Chị gái đến tìm tôi, ấp úng nói:
“Mẹ làm việc hơi hồ đồ rồi.”
“Em cũng vậy, sao phải so đo với mẹ mấy chuyện đó?”