Chương 5 - Câu Chuyện Say Sữa Kỳ Diệu
“Đàn anh Thẩm, đừng diễn nữa. Tình trạng hiện tại của quý công ty giống như một gã nghèo lái Ferrari thuê đi xem mắt, trong túi thật ra đến tiền đổ xăng cũng không có, lại còn muốn lừa cô gái nhà người ta đem của hồi môn dưới đáy hòm ra trả nợ giúp mình.”
“Đây không gọi là thu mua, đây gọi là ‘tay không bắt sói trắng’. Anh vội vã mua IP của chúng tôi hoàn toàn không phải vì bố cục chiến lược gì, mà là muốn cầm tài sản cốt lõi của chúng tôi ra thị trường thứ cấp kể chuyện, lừa gọi vốn, để lấp cái hố tài chính của công ty anh!”
Mỗi chữ tôi nói ra, cơ thể Thẩm Trạch Vũ lại run lên một cái.
“Đàn anh Thẩm, bàn tính của anh gảy vang thật đấy. Muốn studio chúng tôi chết chung với con thuyền rách sắp chìm của anh, tiện thể còn phải khen anh một câu ‘chu đáo’ à?”
Trong hội trường bùng nổ một trận la ó dữ dội.
“Trời đất, hóa ra là đến lừa tiền cứu mạng à?”
“Còn giả vờ như đại lão, thật ghê tởm.”
“Não Đới Ngọc gắn radar à? Cái này mà cũng tra ra được?”
Thẩm Trạch Vũ hoàn toàn sụp đổ. Anh ta đẩy mạnh ghế ra, chỉ vào tôi, ngón tay run như cái sàng:
“Em…… em đang phá hoại quy tắc cuộc thi! Đây là đàm phán mô phỏng, dựa vào đâu em điều tra tài chính thật sự phía sau chúng tôi!”
“Quy tắc?” Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.
“Quy tắc đầu tiên của đàm phán tài chính chính là: vĩnh viễn đừng tin miệng đối phương, phải xem sổ sách của họ.”
“Nếu anh đã dám lấy ra một phương án toàn nước, thì đừng trách tôi lột lớp da giả dối này của anh xuống.”
Tôi quay đầu nhìn về ghế giám khảo.
Lúc này giáo sư Trần đã đứng dậy. Ông không nhìn Thẩm Trạch Vũ, mà ánh mắt sâu xa nhìn chằm chằm vào tôi, thậm chí còn khẽ gật đầu.
“Bạn học Thẩm, những nghi vấn bạn học Đới Ngọc đưa ra rất chuyên nghiệp.”
Giọng giáo sư Trần vang vọng trong đại sảnh, mang theo uy nghiêm không cho phép nghi ngờ.
“Trong những vụ mua bán sáp nhập thật sự, điều tra nền tảng là cốt lõi. Nếu em ngay cả tình trạng tài chính của mình cũng không thể tự giải thích hợp lý, vậy cuộc đàm phán này, em đã bị loại rồi.”
Thẩm Trạch Vũ ngồi phịch xuống ghế, ánh mắt trống rỗng, cả người như bị rút mất xương sống.
Nhưng tôi vẫn chưa định buông tha anh ta.
“Đàn anh Thẩm, đừng vội đi chứ.”
Khóe môi tôi cong lên một đường lạnh băng.
“Nếu anh thích chơi ‘đối cược’ như thế, vậy không bằng chúng ta đổi cách chơi, nói xem làm thế nào để anh ‘bù ngược’ vào đây?”
Thẩm Trạch Vũ nhìn chằm chằm vào màn hình lớn, cơ mặt vì căng thẳng cực độ mà hơi co giật.
Anh ta bỗng cười lạnh, như bắt được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, đập bàn đứng phắt dậy:
“Đới Ngọc, em bớt dọa người ở đó đi! Dữ liệu tài chính có thể diễn giải thành hàng nghìn kiểu khác nhau, nhưng mô hình thị trường thì không biết nói dối!”
Anh ta nhanh chóng mở trên máy tính một biểu đồ đầy công thức và đường cong phức tạp, giọng đột ngột nâng cao, cố dùng khí thế chuyên môn để áp đảo toàn trường:
“Đây là ‘mô hình chiết khấu dòng tiền’ mà phía chúng tôi sử dụng. Dù dựa theo điều chỉnh tài chính em nói, căn cứ vào rủi ro ngành hiện tại chúng tôi đặt ‘tỷ lệ chiết khấu’ ở mức 25% là hoàn toàn hợp lý.”
“Giá trị định ra theo phép tính là con số này, giấy trắng mực đen. Đây là toán học, không phải thứ em dùng miệng lưỡi là có thể phủ nhận!”
Sinh viên dưới sân khấu nhìn dãy vi phân và mô hình tài chính phức tạp đó, phát ra một trận kinh ngạc khe khẽ.
“Trời, Thẩm đại thần tung chiêu lớn rồi. Mô hình này trên lớp tôi nghe còn chẳng hiểu.”
“Nhìn công thức đã chóng mặt, Đới Ngọc còn đỡ nổi không?”
Tôi nhìn biểu đồ đó. Luồng sức sữa trong dạ dày giống như lần cuối cùng thêm nhiên liệu, khiến tốc độ vận hành của đại não trực tiếp vọt đến vạch đỏ.
Những công thức phức tạp kia trong mắt tôi không còn là chướng ngại, mà là từng khối Lego bị tháo rời.
“Toán học?” Tôi cười khẩy, sải bước thẳng đến trước bảng trắng, chộp lấy cây bút lông đỏ, khoanh mạnh một vòng quanh mấy tham số cốt lõi đó.
“Đàn anh Thẩm, anh nghĩ giải tích của tôi trượt, hay nghĩ các đại lão trên ghế giám khảo đều không biết đếm?”
Tôi xoay người, đầu bút trong tay chỉ thẳng vào chóp mũi Thẩm Trạch Vũ, độc miệng mở hết hỏa lực:
“Mọi người nghe cho rõ, ‘tỷ lệ chiết khấu’ mà đàn anh Thẩm vừa nhắc đến nghe thì có vẻ cao siêu.”
“Nhưng giải thích theo cách bình dân, chính là ‘tiền trong tương lai quy về hiện tại đáng giá bao nhiêu’. Anh đặt tỷ lệ này càng cao, nghĩa là anh càng không xem trọng dự án này, giá đưa ra sẽ càng thấp.”
Tôi quay người, viết như rồng bay phượng múa lên bảng trắng một con số thật lớn: 25%.
“Đàn anh Thẩm, anh đặt tỷ lệ chiết khấu ở mức 25%? Anh nghĩ IP game hàng đầu mà chúng tôi muốn bán sang năm sẽ mục nát ngoài đường như xe đạp chia sẻ à? Hay anh nghĩ người của studio chúng tôi ngày mai sẽ tập thể mất tích?”
“Dựa theo cách tính của anh, đây căn bản không phải định giá, mà là anh đang lo hậu sự cho một ‘ngành hoàng hôn sắp phá sản’ đấy!”
Sắc mặt Thẩm Trạch Vũ xanh mét, anh ta ngụy biện:
“Đánh giá rủi ro là chủ quan! Tôi cho rằng ngành game biến động lớn, đặt 25% thì có gì sai?”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: