Chương 4 - Câu Chuyện Kinh Dị Đáng Sợ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Người đàn ông cùng chung giường bao năm qua rốt cuộc đang giấu tôi điều gì?

Tôi cắn chặt răng, âm thầm thề trong lòng nhất định phải tìm ra chân tướng.

“Cô ơi, tôi muốn hỏi, cô có quen ông chủ cái quầy bán truyện kinh dị kia không?”

Cô lắc đầu.

“Nhiều người bày hàng như vậy, sao tôi có thể quen hết được?”

Cũng đúng, con phố này có nhiều người bán hàng đến vậy, bây giờ tôi muốn tìm ông chủ kia chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Ngay khi tôi sắp tuyệt vọng, cô ấy lại lên tiếng.

“Cô có thể sang khu Minh Viễn bên cạnh xem thử.”

“Ở đó tiền thuê rẻ, lại gần đây, họ hầu như đều ở đó.”

Tinh thần tôi chấn động, sau khi cảm ơn cô ấy liền chạy thẳng về phía khu Minh Viễn.

Khu Minh Viễn cách con phố này chỉ mười phút đi bộ.

Đó là một khu nhà tái định cư cũ kỹ, bên trong bẩn thỉu nhếch nhác, nước bẩn chảy lênh láng dưới đất, một mùi hôi kỳ quái xộc thẳng vào mũi tôi.

Dưới lầu chất đầy các xe đẩy và đạo cụ bày sạp.

Tôi mở to mắt, ánh nhìn đảo liên tục, hy vọng có thể tìm thấy tấm bảng bán truyện kinh dị kia.

Nhưng tôi đã đi vòng khắp cả khu, vẫn không tìm được.

Ngay khi tôi chuẩn bị tìm lại lần thứ hai, cánh cửa phòng bên cạnh đột nhiên bật mở, một bàn tay bịt chặt miệng tôi rồi kéo tôi vào trong.

Khi cánh cửa đóng lại, tôi nhìn thấy chiếc mũ trùm đen quen thuộc.

Tôi dùng sức giằng khỏi tay hắn, kích động hét lên:

“Rốt cuộc anh đã nói gì với bạn tôi? Tại sao họ lại tự sát!”

Người đội mũ không nói gì, mà trước mặt tôi, chậm rãi tháo mũ xuống.

Khi nhìn rõ gương mặt dưới chiếc mũ, tôi như bị điện giật, hét lên thất thanh.

7

Đó là gương mặt tôi ghét nhất, không muốn nhìn thấy nhất trong đời này.

Người đàn ông trước mắt, mặt đầy thịt, ánh mắt hung ác, chính là bạn học cấp ba của tôi — Lý Phương.

Lý Phương trước giờ vẫn luôn thích tôi, dùng đủ mọi cách theo đuổi.

Sau khi bị tôi từ chối, hắn vẫn không chịu bỏ cuộc, theo dõi, rình rập, thậm chí còn phát triển thành cưỡng ép sàm sỡ tôi.

Tối hôm hắn định giở trò với tôi, đã bị Cố Hiểu Lệ phát hiện.

Cô ấy đi tìm Chu Hà, Chu Hà đánh Lý Phương một trận rồi cứu tôi.

Cũng vì chuyện này, tôi nảy sinh tình cảm với Chu Hà, rồi chúng tôi ở bên nhau.

Có sự bảo vệ của Chu Hà, Lý Phương dần dần biến mất khỏi cuộc sống của tôi.

Nhưng tôi không ngờ, đã nhiều năm trôi qua hắn vẫn như oan hồn không tan, vẫn luôn có ý đồ xấu với tôi.

Tôi vô thức lùi lại mấy bước, chỉ vào Lý Phương quát lớn:

“Lý Phương, anh muốn làm gì!”

“Cố Hiểu Lệ và Trần Dương có phải do anh hại chết không!”

Lý Phương lo lắng nhìn tôi, thỉnh thoảng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể có ai đang đuổi theo hắn.

“Vương Bội, cô nghe tôi nói, tôi không có ác ý.”

“Tôi chỉ muốn nói với cô, mau rời xa Chu Hà, hắn không phải người tốt!”

Tôi cười lạnh, chậm rãi lùi về phía cửa.

“Lý Phương, câu đó nói ra anh không thấy buồn cười sao?”

“Ở đây người không tốt nhất chính là anh!”

Mặt Lý Phương đỏ bừng, kích động hét lên với tôi.

“Cô nghĩ kỹ xem, cô thật sự hiểu Chu Hà sao?”

Tôi lạnh lùng nhìn hắn, khóe mắt liếc về phía cửa, tính toán khả năng chạy thoát.

“Tôi và Chu Hà đã ở bên nhau từ thời cấp ba.”

“Bốn năm đại học, ba năm sau khi tốt nghiệp. Tổng cộng mười năm, không ai hiểu Chu Hà hơn tôi.”

Lý Phương nghiến răng, mắt đầy phẫn nộ.

“Nếu cô nói từ cấp ba đã ở bên hắn, vậy chỉ cần cô nói ra một chuyện thời cấp ba từng làm cùng Chu Hà, tôi sẽ thả cô đi!”

Tôi vừa định cười nhạo hắn thì bỗng khựng lại.

Tôi lắc mạnh đầu, không dám tin nhìn Lý Phương.

Tôi vậy mà không nhớ nổi bất kỳ chuyện nào liên quan đến Chu Hà trong thời cấp ba.

Ký ức trong đầu nói với tôi rằng khi yêu Chu Hà thời cấp ba, chúng tôi rất ngây thơ, rất hạnh phúc.

Nhưng một khi cố gắng hồi tưởng kỹ, tôi lại không thể tìm thấy ký ức tương ứng.

Giống như một quả bóng bề ngoài rực rỡ, nhưng bên trong rỗng tuếch, chỉ cần chọc nhẹ là sẽ vỡ.

Thấy dáng vẻ của tôi, mắt Lý Phương lóe sáng, hắn gấp gáp nói:

“Giờ cô phát hiện ra có gì không ổn rồi chứ?”

Tôi lắc đầu, phản bác:

“Chuyện thời cấp ba đã quá lâu, tôi không nhớ cũng là bình thường.”

“Tôi mặc kệ anh có mục đích gì, muốn chia rẽ tôi với chồng tôi, không thể!”

Lý Phương sốt ruột vò đầu.

“Được, nếu cấp ba quá xa, vậy cô tùy tiện nói một chuyện thời đại học đi!”

Tôi cười lạnh, ghê tởm nhìn hắn.

“Xin lỗi, để anh thất vọng rồi.”

“Thời đại học, tôi và Chu Hà đã làm rất nhiều chuyện mà các cặp đôi thường làm.”

“Cùng đi du lịch, cùng đọc sách trong thư viện, cùng đón giao thừa…”

“Những chuyện đó là ký ức hạnh phúc của chúng tôi, tôi nhớ rất rõ.”

Lý Phương liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như đang sợ hãi điều gì.

“Vậy cô có thể miêu tả chi tiết một trong những chuyện cô vừa nói không?”

Tôi mở miệng, nhưng lời định nói lại nuốt xuống.

Thật kỳ lạ.

Rõ ràng tôi nhớ mình từng đi du lịch với Chu Hà, nhưng lại không nhớ nổi chúng tôi đã đi đâu, đi bằng máy bay hay tàu hỏa, càng không nhớ được bất kỳ phong cảnh nào trên đường.

Dù trí nhớ tôi có kém đến đâu, cũng không thể kém đến mức này chứ!

Không giống ký ức thời cấp ba chỉ mơ hồ, ký ức thời đại học và sau khi tốt nghiệp lại giống như một tài liệu chỉ có tiêu đề.

Tôi nhìn thấy tiêu đề, biết đại khái nội dung là gì, nhưng lại không thể đọc kỹ từng dòng chữ bên trong.

“Vương Bội, cô nghĩ kỹ xem, tình cảm giữa cô và Chu Hà có phải quá hoàn hảo rồi không!”

Tiếng quát lớn của Lý Phương vang bên tai khiến tôi giật mình.

Đúng vậy, trải nghiệm giữa tôi và Chu Hà giống hệt một cặp tình nhân hoàn mỹ trong tiểu thuyết.

Từ đồng phục học sinh đến váy cưới, hai bên đều là tri kỷ của nhau.

Chưa từng đỏ mặt, chưa từng cãi nhau, là đối tượng khiến mọi người xung quanh ngưỡng mộ.

Quả thật như Lý Phương nói, quá mức hoàn hảo.

Giống như một viên kim cương, hoàn hảo đến mức không có một vết tì vết.

Nhưng viên kim cương hoàn hảo nhất, lại thường là nhân tạo.

Khoảnh khắc ý nghĩ ấy xuất hiện, chính tôi cũng bị dọa sợ.

Nhưng nó lại cắm rễ trong đầu tôi, không thể xóa đi.

Lý Phương giang hai tay, tỏ ý mình không có ác ý, chậm rãi bước về phía tôi.

“Bội Bội, cô tin tôi đi, bộ mặt thật của Chu Hà hoàn toàn khác với những gì cô thấy hằng ngày.”

“Chỉ cần rời xa hắn, cô mới có thể…”

Hắn còn chưa nói xong, trên mặt đã lộ vẻ kinh hoàng.

Lý Phương đội mũ lên, quay người chạy về phía sau căn phòng.

Ngay khoảnh khắc hắn chạy đi, một tiếng nổ lớn vang lên, cánh cửa sau lưng tôi bị đá tung.

Chu Hà gương mặt méo mó, chăm chăm nhìn chằm chằm vào bóng lưng Lý Phương.

Hung quang trong mắt anh khiến tôi lạnh sống lưng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)