Chương 3 - Câu Chuyện Cuối Cùng Trên Cao Tốc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lòng bàn tay tôi lạnh toát.

“Còn nữa,” cậu ấy nói, “chiếc xe đứng tên dì, tài khoản lưu trữ đám mây của camera hành trình được liên kết với số điện thoại của dì. Video trong xe vừa rồi đã tự động đồng bộ lên đám mây.”

Tôi đột ngột mở mắt.

“Ý cậu là…”

“Cái tát đó, chuyện họ đuổi dì xuống xe, đứa trẻ vỗ tay, tất cả đều được ghi lại.”

Gió cuốn từ đường cao tốc tới.

Mặt tôi vẫn còn đau.

Nhưng vào khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên không còn sợ nữa.

Bọn họ tưởng vứt tôi xuống thì tôi chỉ còn lại một túi bánh màn thầu.

Bọn họ không biết, tôi không phải hoàn toàn không có chuẩn bị.

Bốn mươi năm qua đây là lần đầu tiên tôi chừa cho mình một đường lui.

6

Hơn mười phút sau, xe tuần tra đến.

Nhân viên mặc áo phản quang chạy đến, sắc mặt rất khó coi.

“Dì ơi, dì là người gọi cầu cứu phải không?”

Tôi gật đầu.

Anh ấy nhìn thấy mặt tôi, mày càng nhíu chặt hơn.

“Lên xe trước đã, chỗ này không thể ở lâu.”

Sau khi ngồi vào xe tuần tra, tay tôi mới bắt đầu tê dại vì nỗi sợ ập đến muộn màng.

Đoạn đường vừa rồi, tốc độ xe tuy không quá nhanh nhưng từng chiếc nối tiếp nhau lướt sát qua.

Lúc La Lỗi vứt tôi ở đó, không thể nào nó không biết nguy hiểm.

Nó biết.

Chỉ là nó cho rằng tôi sẽ không thật sự xảy ra chuyện.

Hoặc dù xảy ra chuyện thì cũng là tôi tự chuốc lấy.

Xe tuần tra đưa tôi đến điểm cảnh sát cao tốc gần nhất.

Một nữ cảnh sát rót cho tôi cốc nước nóng rồi lấy túi đá tới.

Cô ấy hỏi: “Dì ơi, mặt có đau không?”

Chỉ ba chữ ấy thôi, nước mắt tôi đột nhiên rơi xuống.

Chồng tôi không hỏi.

Con trai tôi không hỏi.

Con dâu cũng không hỏi.

Ngay cả đứa cháu do một tay tôi chăm lớn cũng chỉ biết vỗ tay nói tôi đáng đời.

Người hỏi tôi có đau hay không, vậy mà lại là một người xa lạ.

Tôi vừa chườm đá vừa kể rõ mọi chuyện.

Khi luật sư Hàn đến, trời đã tối.

Đi cùng cậu ấy còn có em gái tôi, Thẩm Ngọc Chi.

Thẩm Ngọc Chi nhỏ hơn tôi năm tuổi, tính tình cứng rắn hơn tôi.

Vừa bước vào nhìn thấy mặt tôi, môi nó đã run lên.

“Chị, La Kiến Quốc đánh chị?”

Tôi gật đầu.

“La Lỗi vứt chị xuống xe.”

Mắt nó đỏ lên, buông một câu mắng: “Cả cái nhà này thối nát hết rồi.”

Tôi không còn như trước kia, tìm lý do giải thích thay cho họ.

Trước kia La Kiến Quốc quát tôi, tôi luôn nói ông ấy miệng độc nhưng lòng không xấu.

La Lỗi mất kiên nhẫn, tôi luôn nói con cái áp lực lớn.

Trần Tuyết lạnh lùng đứng nhìn, tôi cũng nói nó còn trẻ, chưa hiểu chuyện.

Nhưng bây giờ, tôi không muốn tìm lý do cho bất kỳ ai nữa.

Luật sư Hàn đặt máy tính bảng lên bàn.

“Dì Thẩm, video tôi đã tải xuống và sao lưu. Phía cảnh sát cũng sẽ trích xuất theo quy định. Bây giờ dì cần đến bệnh viện kiểm tra thương tích, sau đó làm đầy đủ biên bản.”

Tôi hỏi: “Bọn họ có lái xe về nhà rồi xóa đoạn ghi hình không?”

“Không xóa được.” Luật sư Hàn nói, “Dữ liệu trên đám mây đã được lưu làm chứng cứ. Ngoài ra, xe đứng tên dì, La Lỗi không có quyền từ chối trả lại.”

Tôi cúi đầu nhìn hai bàn tay mình.

Đôi tay này đã nấu cơm cho nhà họ La suốt bốn mươi năm, giặt quần áo suốt bốn mươi năm.

Đến cuối cùng, lại phải nhờ một cái máy làm chứng rằng tôi từng bị đánh.

Điện thoại đột nhiên rung lên.

La Lỗi gửi tin nhắn.

“Mẹ, mẹ đang ở đâu? Mẹ thật sự báo cảnh sát à? Mẹ có biết con dừng xe ở làn khẩn cấp sẽ bị trừ điểm không?”

Ngay sau đó là tin nhắn thoại của La Kiến Quốc.

“Thẩm Ngọc Lan, lập tức rút đơn báo cảnh sát! Vợ chồng già cãi nhau hai câu thôi, bà còn biết xấu hổ không?”

Trần Tuyết cũng gửi một câu.

“Mẹ, Tiểu Bảo sợ đến khóc rồi, mẹ đừng làm lớn chuyện nữa.”

Tôi chụp màn hình cả ba tin nhắn.

Sau đó chỉ trả lời một câu duy nhất.

“Tôi cũng bị dọa sợ.”

Gửi xong, tôi đóng khung trò chuyện.

Từ bây giờ, tôi không nói tình cảm với họ nữa.

Tôi sẽ nói bằng chứng.

7

Ở bệnh viện, sau khi kiểm tra mặt tôi, bác sĩ ghi vào bệnh án: “Chấn thương mô mềm vùng mặt.”

Ông ấy hỏi: “Bị thế nào?”

Tôi nói: “Người nhà đánh.”

Bác sĩ ngẩng đầu nhìn tôi một cái.

Tôi không tránh né.

Trước kia tôi cảm thấy nói những lời này ra rất mất mặt.

Giống như gia đình bất hòa là lỗi của tôi vậy.

Bây giờ tôi mới hiểu, người mất mặt không phải người bị đánh.

Mà là kẻ giơ tay đánh người.

Ra khỏi bệnh viện, chúng tôi đi thẳng đến đồn cảnh sát bổ sung lời khai.

Cảnh sát liên lạc với La Kiến Quốc và La Lỗi.

Bọn họ đến nhanh hơn tôi tưởng.

La Kiến Quốc vừa bước vào đã định nổi giận: “Thẩm Ngọc Lan, bà thật sự dám…”

Cảnh sát ngước mắt nhìn ông ta.

“Đây không phải nhà ông, ngồi xuống nói chuyện.”

Nửa câu còn lại của La Kiến Quốc bị nghẹn cứng trong cổ họng.

Tôi nhìn ông ta, đột nhiên cảm thấy thật châm biếm.

Không phải ông ta không kiểm soát được tính nóng.

Ông ta chỉ không muốn kiểm soát khi đứng trước mặt tôi.

Sắc mặt La Lỗi xanh mét.

“Mẹ, rốt cuộc mẹ muốn thế nào? Ngày mai con còn phải đi làm, mẹ nhất định phải để cơ quan con biết chuyện sao?”

Tôi hỏi nó: “Lúc con đuổi mẹ xuống xe, con có nghĩ ngày mai mẹ còn có thể bình an trở về nhà không?”

Nó nghẹn lời.

Trần Tuyết cũng đến, dắt theo La Tiểu Bảo.

La Tiểu Bảo trốn sau lưng cô ta, không dám nhìn tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng