Chương 2 - Câu Chuyện Của Tiểu Án Án
Bé A Tuế bên mép vẫn còn dính chút kem, nghe vậy thì ngẩng đầu gật gật với cụ: “Dạ đúng rồi ạ.”
Cụ Tư cạn lời.
Hiện giờ cụ vẫn đang quản lý trên dưới nhà họ Tư, người bình thường muốn gặp cụ một lần còn khó, hôm nay nể mặt Nam Chính Phong mà đặc biệt đến dự cuộc hẹn của một con nhóc, kết quả… cô bé chỉ mải mê ăn kem…
Thế này là thế nào?
Cụ Tư sống ngần ấy năm rồi, thật sự chưa từng thấy ai dám không nể mặt cụ như vậy.
Cho dù đối diện chỉ là một con nhóc.
Hít sâu một hơi, cụ tự mình nói tiếp.
“Ông cứ tưởng cháu sẽ muốn biết chuyện về ba của thằng bé kia chứ.”
Ví dụ như, ban đầu tại sao ba nó lại chọn cách vứt bỏ đứa con này.
Nhưng bé A Tuế ngẩng đầu lên từ bát kem, nhìn cụ với vẻ mặt hơi khó hiểu, lại có chút vô tội.
“A Tuế đâu có quen chú ấy đâu, nên A Tuế không muốn biết chuyện của chú ấy.”
Vốn dĩ cô bé hỏi là vì Tiểu Án Án, nên A Tuế hoàn toàn không tò mò về việc tại sao ba của Tiểu Án Án lại vứt bỏ cậu bé.
Bởi vì mặc kệ anh ta có lý do gì đi chăng nữa, việc anh ta vứt bỏ Tiểu Án Án, để cậu bé một mình chịu đựng sự hành hạ trong tay người thím xấu xa là một sự thật.
Giống như người ba tồi tệ của cô bé vậy, bất kể ông ta có lý do gì, bỏ rơi con cái của mình chính là sai lầm.
Người ba như vậy, không xứng đáng làm ba.
A Tuế mới không quan tâm đến mấy chuyện vòng vo tam quốc của người lớn, cô bé chỉ muốn giúp Tiểu Án Án trút giận mà thôi.
Bây giờ nếu đã biết rồi thì A Tuế chắc chắn cũng không thể tha cho người ba này.
Cụ Tư bị cô nhóc chặn họng một câu, chỉ cảm thấy hôm nay mình đặc biệt đến đây đúng là lãng phí thời gian.
Nhưng mà đến cũng đến rồi, cụ cảm thấy có vài lời mình cũng nên nói một chút.
Thế là cụ nhìn đứa trẻ lại đang hì hục múc kem ăn, cất lời.
“Ông biết cháu và Bắc Án là bạn tốt của nhau, ông không để tâm chuyện hai đứa thân thiết, nhưng Bắc Án, tương lai sẽ là người thừa kế nhà họ Tư.”
Đôi chân của thằng hai từ lần trước tới giờ vẫn không thể đứng lên lại được, cụ đã tìm không ít người đến xem nhưng vẫn không có chút tiến triển nào.
Cụ Tư đành phải từ bỏ cậu con trai thứ hai, chuyển dời tầm nhìn về lại đứa cháu đích tôn từng bị cụ làm lơ này.
Cũng nhờ thế mới phát hiện ra, đứa cháu đích tôn này còn thông minh hơn cụ tưởng tượng rất nhiều.
Dù là khả năng học hỏi hay phong cách làm việc dứt khoát, thậm chí còn xuất sắc hơn cả thằng cả năm xưa.
Cũng chính vì vậy, cụ Tư mới có thể nói ra dự tính của mình với đứa trẻ này mà chẳng chút cố kỵ nào.
Trên chặng đường trưởng thành của thằng bé sau này, cụ sẽ chỉ cung cấp cho nó đủ sự chỉ dạy và đủ các mối quan hệ nhân mạch.
Đứa trẻ nhà họ Nam này, là người bạn mà tự thằng bé kết giao, cụ không định can thiệp, có bối cảnh của nhà họ Nam, cộng thêm thủ đoạn của huyền môn, đây cũng có thể coi là nhân mạch của bản thân thằng bé.
Nhưng nếu có thêm những thứ khác, cụ không hy vọng sẽ xuất hiện.
Bé A Tuế không nghe ra được thâm ý trong lời nói của ông cụ, nhưng nghe cụ nói vậy thì chợt đặt thìa kem xuống, có phần nghiêm túc nhìn cụ Tư.
“Thế không được đâu, Tiểu Án Án nói rồi, sau này sẽ giúp A Tuế kinh doanh cửa tiệm Diêm Vương!”
Tương lai bọn họ còn muốn xây dựng một hệ thống quy trình dịch vụ trọn gói không thua kém gì Linh Sự cơ!
Cụ Tư nghe vậy rõ ràng là sửng sốt một chút, hỏi: “Cửa tiệm Diêm Vương, là cái gì?”
Bé A Tuế nói: “Là… ừm, cửa hàng bán hàng qua mạng của A Tuế?”
Dù cụ Tư xưa nay vốn luôn bình tĩnh, bày mưu tính kế, lúc này cũng không nhịn được mà khóe miệng co giật.
Ý cô bé là, người thừa kế tương lai của nhà họ Tư, không kế thừa tập đoàn nhà họ Tư, mà lại muốn đi kinh doanh một cửa hàng qua mạng nhỏ bé vô danh sao??
Đùa kiểu gì vậy?
Cụ Tư hiếm khi mất bình tĩnh, mở lời bày tỏ một cách trực tiếp dứt khoát: “Ông không đồng ý.”
Bé A Tuế chỉ chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn cụ, đồng thời vẻ mặt khó hiểu.
“A Tuế đâu có định hỏi ý kiến của ông đâu, ông không đồng ý cũng vô dụng thôi~ Đây là chuyện của A Tuế và Tiểu Án Án mà.”
Cụ Tư nghe vậy còn định nói gì nữa thì đã thấy bé A Tuế ăn xong miếng kem cuối cùng chỉ trong hai ba nhát, lau miệng rồi nhảy xuống khỏi ghế.
“A Tuế ăn xong rồi, tiếp theo còn phải lén đi tìm ba Tiểu Án Án gây sự nữa, không nói chuyện với ông nữa đâu~”
Cụ Tư nghe vậy, cả người lại sững sờ thêm lần nữa, suýt thì tưởng mình nghe nhầm.
Con bé vừa nói, muốn tìm ai gây sự cơ??
Chương 402: Vụ đánh người này, A Tuế rành lắm
Cụ Tư vội vã đứng bật dậy từ trên ghế, động tác quá nhanh suýt thì làm đổ cốc nước ở bên tay.
Trọng khuôn mặt cụ hiếm thấy sự ngưng trọng, cụ nhìn chằm chằm vào cô bé gái trước mặt.
Hồi lâu sau, cụ mới tìm lại được giọng nói của mình.
“Cháu có thể… gặp được nó sao?”
Tuy là câu hỏi, nhưng sau khi chứng kiến bản lĩnh của cô bé, thực chất cụ Tư không hề nghi ngờ.
Cụ không phải chưa từng nghe nói một số huyền sư có thể trực tiếp gọi hồn, nhưng cụ chưa từng nghĩ đến việc gặp lại đứa con trai hèn nhát và không thành tài đó.
Thế nhưng lúc này nghe lời nói của bé A Tuế, trong lòng cụ lại nảy sinh một thứ xúc động hơi run rẩy nào đó khó tả.