Chương 7 - Câu Chuyện Của Những Món Quà và Tội Lỗi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sau khi phát hiện, mẹ ngồi ngoài cửa khóc rất lâu.

Bà nói mình chỉ muốn nấu cho con gái một bữa cơm.

Nhưng tôi không biết một bữa cơm có đổi lấy một lần tha thứ hay không.

Tôi chỉ có thể thanh toán trước.

Anh trai là người cuối cùng đến.

Anh ta mang tới một con gấu bông kiểu cũ và một chiếc điện thoại mới.

“Quản gia nói lúc nhỏ em từng đứng ngoài cửa kính nhìn loại gấu này.”

“Khi đó anh chưa tìm thấy em.”

“Bây giờ anh bù cho em.”

Tôi sờ tai con gấu bông.

Rất mềm.

Lúc nhỏ, quả thực tôi từng muốn có nó.

Nhưng sau khi mẹ nuôi phát hiện, ngày hôm sau bà ta đã mua cho tôi một con.

Con gấu đó đổi lấy việc tôi thừa nhận mình đã đẩy anh ba ngã xuống cầu thang.

Tôi thu tay về.

“Lần này cần em tha thứ trong bao lâu?”

Môi anh trai cử động.

“Tha thứ không phải nhiệm vụ.”

“Vậy khi nào em mới làm xong?”

Anh ta cúi đầu.

“Vĩnh viễn cũng không làm xong.”

Tôi đẩy con gấu bông trở lại.

“Vậy em không thể nhận.”

Anh trai không khuyên thêm.

Anh ta ôm con gấu đứng rất lâu.

Khi quay người đi, bờ vai anh ta sụp xuống rất thấp.

Đêm trước khi rời đi, tôi liệt kê những thứ nhà họ Khương từng cho mình thành một danh sách.

Căn phòng, đã dọn trống.

Điện thoại, chưa bóc hộp, đã trả lại.

Váy trắng, đã giặt sạch và hoàn trả.

Trang sức, chưa nhận.

Thẻ ngân hàng, đã hủy.

Bánh sinh nhật không thể hoàn trả.

Ba năm tù chưa thực hiện.

Cuối cùng, tôi viết:

Phần không thể hoàn trả, sẽ không tiếp tục bồi hoàn.

Quản gia gọi xe giúp tôi.

Trong vali chỉ có vài bộ quần áo cũ mang từ gia đình nuôi dưỡng, số tiền tôi tích góp được khi đi làm và cuốn “Sổ nợ”.

Mẹ đứng ngoài cửa, không dám ngăn cản tôi.

Tóc bố bạc đi rất nhiều chỉ sau một đêm.

Anh trai hỏi:

“Có phải dù chúng ta làm gì, em cũng sẽ không tha thứ?”

Tôi đóng cuốn “Sổ nợ” lại.

“Em không biết.”

Trong mắt anh ta lóe lên một tia hy vọng rất nhỏ.

Tôi nói tiếp:

“Nhưng em không muốn vì khiến mọi người yên tâm mà phải nhận trước trách nhiệm tha thứ cho mọi người.”

Tia sáng đó lại tắt.

Không còn ai bước lên phía trước.

Sáng hôm sau, tôi kéo hành lý rời khỏi nhà họ Khương.

Trước khi cửa xe đóng lại, mẹ gọi tên tôi.

Tôi không quay đầu.

Không phải vì muốn trừng phạt bà.

Chỉ là lần này, tôi không cần phải chịu trách nhiệm cho nỗi buồn của bất kỳ ai.

10

Tôi đến một thành phố khác.

Căn hộ thuê chỉ rộng ba mươi mét vuông.

Chủ nhà thu tiền đặt cọc hai tháng, tiền thuê nhà một tháng và còn viết biên lai cho tôi.

Tiền nước tính theo tấn.

Tiền điện tính theo số điện.

Phí quản lý mỗi tháng một trăm hai mươi đồng.

Tất cả giá cả đều được viết rõ ràng.

Ngày ký hợp đồng xong, tôi ngồi trong căn phòng trống nhìn rất lâu.

Hóa ra biết rõ giá cả không nhất định đồng nghĩa với việc bị trừng phạt.

Nó cũng có thể đồng nghĩa với công bằng.

Vụ án của Khương Nghiên được tuyên án sau nửa năm.

Cô ta bị kết án vì gây tai nạn rồi bỏ trốn, xúi giục người khác nhận tội thay và cố ý giết người chưa đạt.

Bố mẹ nhà họ Khương và Khương Dữ bị điều tra vì tham gia làm giả lời khai, đồng thời công khai thừa nhận từng định để tôi nhận tội thay.

Họ không tiếp tục tặng đồ cho tôi.

Chỉ có luật sư gửi tới một lá thư xin lỗi.

Tôi không mở ra.

Cũng không gửi trả.

Tôi đặt nó vào ngăn kéo.

Bác sĩ tâm lý nói không xử lý cũng là một sự lựa chọn.

Tôi tìm được một công việc bình thường.

Tiền lương không cao nhưng từng đồng đều thuộc về tôi.

Tôi cũng bắt đầu tiếp nhận điều trị.

Bác sĩ không ép tôi nhận quà.

Trước tiên, cô ấy dạy tôi phân biệt bốn chuyện.

Mua bán có giá cả rõ ràng.

Trao đổi cần sự đồng ý của cả hai bên.

Tặng quà cho phép người nhận từ chối.

Chỉ có thao túng mới cho kẹo trước, sau đó ép người khác nhận tội.

Tôi mất rất nhiều thời gian mới có thể phân biệt rõ chúng.

Một năm sau, cảnh sát Trần gửi tới một túi đựng vật chứng cũ.

Bên trong là một chiếc áo mưa màu vàng đã phai màu.

Đó là món quà đầu tiên bố mẹ nuôi tặng tôi.

Tôi mặc nó và thừa nhận mình đã đập vỡ cửa kính của cửa hàng.

Bên dưới áo mưa là mười tám bản nhận tội để trống.

Dưới cùng còn có một tờ giấy ghi chú của viên cảnh sát phụ trách vụ án mười lăm năm trước.

Trên đó chỉ có một câu:

Đứa trẻ không đến tự thú.

Nó đang dùng cách duy nhất mình biết để cầu cứu.

Tôi đọc đi đọc lại rất nhiều lần.

Hóa ra lần đầu tiên tôi bước vào đồn cảnh sát không phải vì có tội.

Tôi đang cầu cứu.

Mười tám lần sau đó cũng không phải vì trời sinh tôi thích nhận lỗi.

Chỉ là chưa từng có ai nói với tôi rằng cứu người không cần phải nhốt chính mình lại trước.

Tôi đốt từng bản nhận tội để trống.

Ngọn lửa cuốn qua góc giấy, ba chữ “người nhận tội” nhanh chóng biến thành tro.

Tôi không đốt chiếc áo mưa màu vàng.

Sau khi giặt sạch, tôi cất nó vào trong tủ.

Nó không còn là một hóa đơn.

Chỉ là chứng cứ cho thấy một đứa trẻ đã cố gắng sống sót.

Tôi cũng giữ lại cuốn “Sổ nợ”.

Tôi không còn ghi chép những cái ôm, sự quan tâm và lời khen.

Chỉ ghi tiền thuê nhà, tiền điện nước, tiền thuốc và những món đồ thực sự do mình mua.

Ngày nhận được khoản tiền thưởng đầu tiên, tôi bước vào trung tâm thương mại.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)