Chương 9 - Câu Chuyện Của Những Linh Hồn Trong Biệt Thự

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

15

Lúc mới quay về nhà họ Lâm tôi đã sớm nhận ra — ngoài tôi ra, thì Lâm Cảnh Xuyên chính là người có địa vị thấp nhất trong nhà.

Anh ta không thông minh bằng Lâm Ngạn Thần, cũng không giỏi nịnh bợ bằng Lâm Thính Tuyết, nên gần như chẳng được ba mẹ chú ý.

Mãi đến khi tôi trở về, địa vị của anh ta mới bỗng tăng lên một bậc.

Đấy, đứng ngoài nhìn, tự nhiên tôi lại thành người tỉnh táo nhất nhà.

Còn trước kia… tôi ngốc nghếch tới mức nghĩ mình có thể tranh giành tình yêu với Lâm Thính Tuyết.

Giờ nghĩ lại, buồn cười thật.

Lâm Cảnh Xuyên tức giận:

“Thẩm Du Nhiên, cô đừng có ly gián chia rẽ ở đây!”

Tôi ăn xong một gói bánh tráng cay, liếm tay rồi đáp:

“Nếu anh nghĩ lời tôi nói là chia rẽ, thì chứng tỏ anh sớm đã nhận thức được — mình có bao nhiêu thấp kém trong gia đình này.”

Lâm Cảnh Xuyên bỗng chốc im bặt.

Tôi lấy một gói khô cá nướng ra, xé bao bì:

“Nếu anh muốn vạch mặt tôi, nói cho nhà họ Lâm biết về căn biệt thự này, tôi không ngăn cản.”

“Nhưng tôi đảm bảo, chỉ cần tôi không muốn, thì chẳng ai trong số các người bước chân được vào đây.”

“Còn nếu anh sẵn sàng giữ bí mật, tôi có thể tặng anh một ít vật tư. Còn chuyện anh có chia sẻ lại cho nhà họ Lâm hay không — tôi không quan tâm.”

Lâm Cảnh Xuyên trầm ngâm suy nghĩ…

“Tôi muốn vật tư.”

Tôi dùng điều khiển mở một cánh cửa gara. Bên trong chất đầy những thùng hàng, mỗi thùng đều chứa năm trăm miếng dán giữ nhiệt, một túi lớn thuốc thông dụng và hai trăm bánh quy nén.

Lâm Cảnh Xuyên giữ đúng lời hứa, lấy hai thùng, đặt vào cốp xe của mình.

Chẳng bao lâu sau, anh ta quay về nhà.

Trên màn hình giám sát, Lâm Thính Tuyết hớn hở chạy ra đón. Thấy anh hai mình tay không, sắc mặt cô ta lập tức tối sầm lại:

“Anh hai, bò bít tết đâu?”

Lâm Cảnh Xuyên lắc đầu: “Không gặp được Thẩm Du Nhiên.”

“Cái gì?!” Lâm Thính Tuyết túm lấy anh ta chất vấn: “Anh đã lục tung cả biệt thự chưa? Không có ai thật sao? Anh bị gì thế! Cho dù cô ta không ở nhà, thì vật tư chắc chắn vẫn ở đó, chẳng lẽ không biết tìm cho kỹ một chút?!”

Lâm Cảnh Xuyên tức tối hất cô ta ra.

Lâm Thính Tuyết bị hất bay ra một đoạn, vẻ mặt kinh ngạc đến ngơ ngác.

Lâm Cảnh Xuyên chỉ để lại một câu “lạnh muốn chết” rồi tự vào phòng ngủ.

Tôi đoán, anh ta chắc chắn đang dán miếng giữ nhiệt và len lén gặm bánh quy.

Cậu hai nhà họ Lâm thằng ngốc này… cuối cùng cũng bắt đầu biết dùng đầu óc rồi.

Nhưng Lâm Thính Tuyết, cô ta còn ngu hơn tôi tưởng.

Chín giờ tối, tôi đang đọc tiểu thuyết, lim dim sắp ngủ, thì bị tiếng cãi vã trong điện thoại đánh thức.

Mở ra mới nhớ, mình quên thoát khỏi giao diện theo dõi camera nhà họ Lâm.

Chỉ thấy mẹ Lâm giáng một cái tát thật mạnh lên mặt Lâm Thính Tuyết.

“Dùng nước tinh khiết dự trữ của nhà để đun tắm, con định hại chết cả nhà à?!”

“Con có biết, chỗ nước đó giờ trị giá hơn hai triệu không?!”

Lâm Thính Tuyết gào lên điên cuồng:

“Con gần hai tháng chưa tắm rồi, sắp thối rữa ra luôn! Mẹ suốt ngày nói yêu con, đến tí nước cũng không cho, còn cứ nhấn mạnh cái giá tiền của nó! Đây mà gọi là yêu à?!”

“Mẹ à, nếu con là con ruột của mẹ, mẹ có keo kiệt thế này không?!”

Tôi thấy buồn cười.

Và cũng hiểu rõ, kể từ ngày tôi xuất hiện ở nhà họ Lâm tình mẹ con tốt đẹp của họ… đã rạn nứt.

Mẹ Lâm trưng ra bộ mặt đau khổ, lại vung tay tát thêm một cái.

“Sớm biết mày không hiểu chuyện như thế, tao thà giữ lại Thẩm Du Nhiên còn hơn. Ít nhất, nó không ngang bướng như mày!”

“Vấn đề không phải là tiền! Vấn đề là bây giờ có tiền cũng không mua nổi nước tinh khiết nữa rồi!”

Lâm Thính Tuyết rõ ràng biết mình gây ra đại họa, nhưng vẫn cố cãi cùn:

“Nước thì khó gì? Bên ngoài đầy tuyết, mang về nấu là được chứ gì?!”

Mẹ Lâm tức điên: “Tuyết nấu ra uống được à?! Lâm Thính Tuyết, mày học hết sách rồi cũng đổ vào bụng chó hết hả?!”

Lâm Thính Tuyết gào khóc, chạy về phòng.

Xem một màn kịch trước giờ ngủ khiến tôi hưng phấn hẳn.

Phải tới quá nửa đêm mới ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, tôi mở camera nhà họ Lâm.

Ồ hố — nhà họ Lâm sụp đổ rồi.

16

Lâm Thính Tuyết để lại một bức thư, tắt điện thoại, rồi bỏ nhà đi.

Trong thư, cô ta cảm ơn sự chăm sóc của gia đình suốt thời gian qua.

Nói rằng để đền đáp tình thân này, và để chuộc lỗi vì đã phung phí nước uống, cô ta quyết định ra ngoài tìm vật tư.

Mẹ Lâm đấm ngực dậm chân, suýt khóc ngất:

“Thính Tuyết ơi, con gái của mẹ, là lỗi của mẹ… mẹ không nên mắng con như vậy… Con đang ở đâu thế, mau về nhà đi!”

Cả nhà sợ cô ta chết cóng ngoài đường, lập tức quyết định để hai anh em trai và cha ra ngoài tìm kiếm.

Lâm Ngạn Thần là người đầu tiên nghĩ đến biệt thự của tôi:

“Không chừng… Thính Tuyết đã đến tìm Thẩm Du Nhiên?”

Lâm Cảnh Xuyên lập tức bác bỏ giả thuyết đó:

“Không thể nào. Thính Tuyết đâu biết lái xe, làm sao đến được nơi xa như vậy?”

“Chỗ đó, chắc chắn có thể loại trừ.”

Lâm Ngạn Thần nhìn anh ta một cách kỳ quái, trầm ngâm một lát, sau cùng vẫn gật đầu tán thành.

Ba người quyết định lái xe ra ngoài tìm kiếm, để tiết kiệm xăng nên chỉ đi một xe.

Lâm Cảnh Xuyên gãi mũi: “Xe của tôi hết xăng rồi, không chạy được.”

Chỉ mình tôi biết, chỗ vật tư lần trước lấy từ chỗ tôi vẫn còn trong xe anh ta, anh ta sợ bị phát hiện.

Thế là ba người cùng lên xe của Lâm Ngạn Thần.

Tìm kiếm cả buổi sáng vẫn không có kết quả.

Mẹ Lâm đã hoàn toàn sụp đổ, gục vào lòng cha Lâm khóc đến không đứng dậy nổi.

“Lão Lâm ông nói xem Thính Tuyết có khi nào… có khi nào đã…”

Đã sao? Chết rồi à?

Đừng đùa nữa.

Lâm Thính Tuyết đang trốn trong phòng giúp việc, cầm một túi sưởi tay. Tuy bị lạnh đến mức mặt tái mét, nhưng còn lâu mới chết.

Chuyến tìm kiếm không thu hoạch được gì, cha Lâm quyết định chia ra đi gom thêm mì gói, mỗi người đi một xe.

Lâm Cảnh Xuyên lại không muốn đi, tiếp tục lấy lý do xe hết xăng.

Mẹ Lâm tức giận đấm anh ta một cái: “Nhà này xe thiếu gì? Xe đó hết xăng thì lái cái khác!”

Lâm Cảnh Xuyên đành miễn cưỡng đứng dậy, ra khỏi cửa là chạy thẳng đến biệt thự của tôi.

Sau khi lấy thêm hai thùng vật tư, anh ta lái xe rời đi.

Tôi không ngờ, chưa bao lâu sau khi anh ta đi, Lâm Ngạn Thần cũng tìm đến nơi.

Nhìn thấy biệt thự đã bị tôi cải tạo, bộ óc thông minh của anh ta lập tức nhận ra đây là một pháo đài chống tận thế.

Cũng từ đó suy đoán ra rằng — Lâm Cảnh Xuyên đã bị tôi thu phục.

Tức giận, anh ta lấy rìu trong cốp xe, lao vào cổng lớn chém tới tấp.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)