Chương 6 - Câu Chuyện Của Những Kẻ Đối Đầu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Người mua cười tươi như hoa.

Căn nhà chín triệu tệ, anh ta chỉ dùng chín trăm nghìn tệ đã mua được, nội thất bên trong đều được tặng miễn phí.

Đúng là bánh từ trên trời rơi trúng anh ta!

“Không sao không sao, không vội. Cô cứ từ từ dọn. Tôi chỉ đến xem căn nhà mới của mình thôi.”

Tôi gật đầu.

Nhanh chóng gọi đội dọn dẹp và công ty chuyển nhà.

Tôi thu dọn đồ của mình, chuyển vào căn hộ lớn mới mua.

Còn lại, tất cả ném xuống thùng rác bên dưới.

Buổi tối.

Lâm Linh đến tìm tôi uống rượu, cười đến lăn lộn.

“Hả hê quá! Hai đứa khốn đó cuối cùng cũng gặp báo ứng rồi!”

Nói rồi, cô ấy hơi không chắc chắn nhìn tôi.

“Thật sự buông xuống rồi chứ? Chắc chắn sẽ không mềm lòng nữa chứ?”

Tôi liếc cô ấy.

“Tớ có rẻ mạt đến vậy không? Đã như thế này rồi mà còn nhớ mãi không quên?”

Thấy giọng tôi không có chút giả dối nào, ngược lại toàn là khinh thường và ghê tởm, bạn thân tôi mới hoàn toàn thở phào.

“Chúc đại mỹ nhân Bồ Vũ của chúng ta trở lại đời độc thân!”

Uống được vài vòng.

Cô ấy chợt nghĩ đến gì đó, cau mày nói:

“Lục Dữ Chi thật sự sẽ ngoan ngoãn ngồi tù sao?”

Tôi lắc đầu.

“Anh ta sẽ không. Chỉ cần bù đủ khoản thiếu hụt trên sổ sách công ty thì cũng có thể không ngồi tù. Tớ nghĩ thử rồi, tiền tích góp mấy năm nay của Lục Dữ Chi, nếu móc sạch ra, gần như vừa đủ để tự cứu mình.”

Bạn thân nghe vậy thì bĩu môi, hơi thất vọng.

“Chết tiệt…”

“Lẽ ra phải để thằng ngu đó ngồi tù năm mươi năm! Tử hình luôn càng tốt!”

Tôi cười một tiếng, cảm thấy cô ấy nói đúng.

Đúng như tôi dự đoán, ba ngày sau, Lục Dữ Chi dùng toàn bộ tài sản của mình để bồi thường khoản thiếu hụt của công ty, tự cứu bản thân ra ngoài.

Anh ta và Ôn Uyển đứng trước cửa đồn cảnh sát, tóc tai rối bù, trên người còn có mùi hôi.

“Bồ Vũ quá đáng thật đấy!”

Ôn Uyển mặt đầy phẫn nộ, nhưng cũng có chút may mắn. Cô ta không ngờ Lục Dữ Chi vẫn còn khả năng trả đủ tiền!

“Anh Dữ Chi, số tiền này anh đi đòi chị Bồ Vũ đi. Dù sao cũng là chị ta hại chúng ta!”

Lúc này đầu óc Lục Dữ Chi hỗn loạn.

Trên người anh ta ngay cả tiền bắt taxi cũng không còn, xe cũng đã đem đi thế chấp.

Anh ta nhanh chóng về nhà.

Thậm chí còn nghĩ, may mà căn nhà cưới ban đầu đứng tên Bồ Vũ, nếu không ngay cả chỗ đặt chân cũng không có!

Chỉ là.

Khi anh ta kéo cơ thể chật vật và mệt mỏi về đến căn nhà cưới, mới phát hiện mật khẩu đã đổi.

Lục Dữ Chi mím môi, chỉ cho rằng là tôi đổi.

Thế là anh ta đập cửa thình thịch như trút giận.

“Bồ Vũ mở cửa! Chúng ta nhất định phải nói chuyện tử tế! Sao em có thể đối xử với anh như vậy! Em…”

Lời còn chưa dứt, cửa bất ngờ mở ra, suýt nữa đập trúng mũi Lục Dữ Chi.

“Bị thần kinh à! Gõ cái gì đấy!”

Lục Dữ Chi sững sờ, nhìn lại số nhà, xác nhận đây chính là căn nhà cưới của mình và tôi.

“Anh là ai? Sao anh lại ở đây? Bồ Vũ đâu!”

Anh ta siết chặt tay.

Không ngờ Bồ Vũ lại nhanh như vậy đã tìm đàn ông khác!

Nhưng người đàn ông kia lại nói:

“Bồ Vũ? Đó là chủ cũ. Căn nhà này đã bán cho tôi rồi, bây giờ tôi mới là chủ ở đây. Anh mau cút đi, không thì tôi báo cảnh sát!”

Ầm một tiếng, mắt Lục Dữ Chi trợn lớn, đầy kinh ngạc.

“Không thể nào!”

Anh ta tận mắt chứng kiến Bồ Vũ đã vất vả vì căn nhà cưới này đến thế nào, sao có thể nói bán là bán!

Người đàn ông kia mất kiên nhẫn.

Anh ta trực tiếp lấy sổ đỏ và giấy chứng nhận giao dịch quyền sở hữu ra.

“Thấy chưa? Mau cút đi!”

Lục Dữ Chi nhìn hai thứ trước mặt, cả người như trời đất quay cuồng.

Nhưng người đàn ông kia đã “rầm” một tiếng đóng cửa lại.

Mặt Lục Dữ Chi trắng bệch.

Khi đi xuống dưới chỗ thùng rác, anh ta mới phát hiện xung quanh đều là đồ của mình.

Anh ta chậm rãi đi qua.

Còn phát hiện nhẫn cưới trong góc…

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)