Chương 4 - Câu Chuyện Của Những Kẻ Đối Đầu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Khi có việc cầu xin người khác, anh ta sẽ giả đáng thương để lấy sự đồng cảm.

Nhưng thực tế, những lời anh ta nói ra, chẳng bao lâu sau sẽ quên sạch.

Tôi không nói gì, anh ta lại thừa thắng xông lên.

“Ôn Uyển vừa bước ra xã hội, còn nhỏ tuổi. Nếu cô ấy ngồi tù, cả đời cô ấy sẽ bị hủy.”

Tôi đập điện thoại lên bàn.

“Lục Dữ Chi, lẽ nào anh không biết, nếu dính vào tội phạm thương mại, cả đời tôi cũng bị hủy sao?”

Tôi dừng lại, ánh mắt càng trở nên lạnh hơn.

“Hay là anh biết rõ, nhưng vẫn muốn tôi làm con dê thế tội?”

Hơi thở Lục Dữ Chi nghẹn lại. Anh ta không dám nhìn vào mắt tôi.

“Bồ Vũ, anh…”

Không lâu sau, Lục Dữ Chi hạ thấp tư thế, đứng chắn trước Ôn Uyển.

“Chỉ một năm thôi. Xem như anh nợ em. Đợi em ra, anh sẽ nghĩ cách để em vào làm lại. Em vẫn là giám đốc của LY.”

“Em vừa ra tù, chúng ta sẽ đi đăng ký kết hôn. Cho dù em không đi làm, anh cũng nuôi em cả đời.”

Tôi nhìn anh ta chằm chằm, đột nhiên bật cười.

“Lục Dữ Chi, tôi rất may vì mình đã nhìn rõ con người anh từ lâu.”

May mà căn nhà cưới của tôi đã bán từ sớm, không còn vướng bận gì nữa.

Cơ thể Lục Dữ Chi cứng lại, nhưng anh ta vẫn cố chấp nói với tôi.

“Về công, anh là cấp trên của em. Về tư, anh là bạn trai của em. Em bắt buộc phải nghe anh, không có gì để thương lượng.”

Anh ta phất tay áo rời đi, không cho tôi cơ hội nói thêm.

Đợi Lục Dữ Chi đi rồi, vẻ áy náy và bất an trên mặt Ôn Uyển biến thành đắc ý.

“Chị Bồ Vũ, lần này vẫn là chị thua rồi.”

Cô ta ghé sát tai tôi.

“Em cố ý sửa thành hai trăm triệu đấy. Em chính là muốn chị ngồi tù.”

“Đợi chị thành phạm nhân cải tạo lao động rồi, chị nghĩ Lục Dữ Chi sẽ chờ chị ở bên ngoài sao? Chị không biết à, anh ấy nói với em, chị chẳng qua chỉ là quân cờ để anh ấy leo lên. Đợi anh ấy thành đối tác, anh ấy sẽ đá chị ngay. Chị thật sự tưởng mình là tình yêu đích thực à?”

Nói xong, cô ta uốn éo eo đi đuổi theo Lục Dữ Chi.

Tôi nhìn bóng lưng cô ta, cũng cười.

Tôi lấy điện thoại ra, gửi một thư mục vào nhóm lãnh đạo cấp cao.

“Tôi có một thứ, chắc mọi người sẽ rất hứng thú. Đặc biệt là anh, phó tổng Lục.”

Bên trong là đoạn ghi âm vừa rồi.

Sau khi quay về, tôi kể lại đầu đuôi sự việc cho bạn thân. Cô ấy tức đến mức hơi thở cũng run lên.

“Đồ khốn! Đúng là đồ khốn!”

“Tớ thật sự phục rồi. Sao Lục Dữ Chi lại có thể biến thành thứ rác rưởi như vậy! Còn cả Ôn Uyển nữa, đây là tội phạm thương mại đấy!”

Tôi dựa vào tường.

“Ừ. Tớ có ghi âm rồi, nhưng vẫn cần phiền cậu nhờ chú giúp tớ. Giúp tớ khôi phục file gốc trong máy tính, còn có thời gian bị chỉnh sửa và các bằng chứng khác.”

“Chỉ có ghi âm thôi là chưa đủ.”

Đầu bên kia, Lâm Linh lập tức náo loạn.

“Cậu chờ chút, tớ đi tìm ông già nhà tớ ngay.”

Chưa đến ba phút, đầu dây bên kia vang lên giọng nói uy nghiêm không giận mà tự có khí thế của chú Lâm.

“Cô nhóc Tiểu Vũ, cháu đến một nơi không có ai. Chú sẽ điều khiển từ xa giúp cháu khôi phục máy tính.”

Trên sân thượng tầng cao nhất, tôi nhìn những dòng mã phức tạp dày đặc trên màn hình.

Đột nhiên tôi nghĩ, để giúp Ôn Uyển che giấu tội lỗi, Lục Dữ Chi đúng là hao tâm tổn sức.

Điện thoại của Lục Dữ Chi gọi đến.

“Bồ Vũ! Em điên rồi à! Em lại dám ghi âm! Sao em hèn hạ như vậy!”

“Mau xóa đi. Em tưởng chỉ dựa vào vài câu mập mờ là có thể chứng minh được gì sao!”

Tôi không thèm để ý đến anh ta.

Mười phút sau.

Máy tính vang lên một tiếng “ting”, toàn bộ file gốc được khôi phục.

Điều khiến tôi trợn mắt là chú Lâm còn lấy được cả hình ảnh Lục Dữ Chi bị camera ghi lại trong khoảng thời gian sửa dữ liệu!

“Cảm ơn chú.”

Tôi cười một tiếng, trong mắt đã không còn bất cứ cảm xúc nào.

Tôi quay người đi vào văn phòng của sếp lớn.

Năm phút sau, Lục Dữ Chi và Ôn Uyển với vẻ mặt vội vã bị gọi trở lại.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)