Chương 7 - Câu Chuyện Của Những Dòng Ký Ức
Chỉ là khi đó ta sẽ canh một bát mì nguội đợi đến sáng, còn bây giờ ta chỉ phủi bụi trên vạt váy rồi quay người trở về nhà mình.
Lục Đình Chu đang đóng nôi cho hài tử chưa chào đời trong sân, nhìn thấy ta trở về liền lau sạch hai bàn tay đầy mùn cưa lên vạt áo, bước tới đỡ ta.
Sau khi trời tối, Cố Hoài An ôm Diệp Thanh Ngô đang hôn mê trở lại Tạ phủ.
Đế giày chàng đầy bùn đất trên núi, mu bàn tay cũng bị đá cứa một vết sâu, nhưng trên người Diệp Thanh Ngô không có lấy một vết xước.
Nàng ta tỉnh lại trong lòng chàng, chỉ gọi một tiếng “Hoài An ca ca”, chàng liền thấp giọng nói mình sẽ không bỏ nàng ta.
Đó là câu chàng đã nói vô số lần từ nhỏ tới lớn, cũng chính là nguyên nhân chàng vĩnh viễn không thể thật sự bước đến bên ta.
Diệp Thanh Ngô không nhảy xuống, nàng ta chỉ đứng bên vách núi chờ chàng đến.
Cố Hoài An vẫn không màng tất cả nắm lấy tay nàng ta khi nàng ta đưa tay ra.
Ngày hôm sau, chàng lại đến Lục gia.
Chàng đứng thẳng ngoài cửa, nhưng giống như chỉ sau một đêm đã mất hết sức lực.
“Tri Vi, ta chỉ không thể trơ mắt nhìn nàng ấy chết.”
“Ta đã hứa với Diệp bá phụ từ nhỏ rằng sẽ bảo vệ nàng ấy, những năm qua nàng ấy cũng chỉ có ta.”
Chàng nói mình cũng từng nghiêm túc nghĩ tới chuyện cưới Diệp Thanh Ngô, chỉ là sau này gặp ta ở Nhạn Môn mới biết phu thê có thể là người yêu cùng sống cùng chết.
Sự thương xót chàng dành cho nàng ta không hoàn toàn là trách nhiệm. Chàng không nỡ thấy nàng ta khóc, không nỡ để nàng ta mất chỗ dựa, cũng không nỡ thừa nhận mình đã phụ lời hứa năm xưa.
Nhưng chàng vừa không nỡ bỏ nàng ta, vừa muốn ta tin người chàng yêu nhất từ đầu đến cuối vẫn luôn là ta.
“Người ta yêu là nàng.”
Nói đến câu cuối cùng, nước mắt chàng cuối cùng cũng rơi xuống.
Ta nhìn gương mặt từng khiến mình yêu suốt năm năm, trong lòng đã không còn đau như ban đầu.
“Cố Hoài An, chàng không nói dối.”
Chàng đột ngột ngẩng đầu.
“Chàng yêu ta, nhưng giữa ta và nàng ta, chàng vĩnh viễn sẽ lựa chọn đi cứu nàng ta trước.”
“Lần nào chàng cũng có nỗi khổ riêng, nhưng lần nào người đau cũng là ta.”
“Ta không hận chàng nữa, cũng không đợi chàng nữa.”
Lục Đình Chu từ trong nhà bước ra, nhét một chén trà nóng vào tay ta.
Chàng không thúc ta đóng cửa, chỉ nói hôm nay hài tử vừa động một cái, hỏi ta có muốn vào nhà cảm nhận không.
Ta lập tức bật cười, nắm tay chàng đi vào sân.
Cánh cửa chậm rãi khép lại trước mặt Cố Hoài An, lần này chàng không còn bảo ta đợi nữa.
11
Đến đầu thu, bụng ta đã rất lớn.
Đêm nào hài tử cũng không ngừng đá ta, Lục Đình Chu liền quỳ ngồi bên giường thương lượng với con bé, nói ban ngày mẫu thân đã đi rất nhiều đường, xin con bé đêm nay ngoan ngoãn một chút.
Hài tử không hiểu, chàng vẫn nói mỗi đêm, lại đặt đôi chân sưng phù của ta lên đầu gối rồi chậm rãi xoa bóp.
Trước đây ta luôn cho rằng chỉ có sự hy sinh kinh thiên động địa mới chứng minh được tình yêu, nhưng những ngày tháng sau này, chính những chuyện nhỏ bé yên tĩnh ấy lại ngày ngày ở bên ta chìm vào giấc ngủ.
Lục Đình Chu không yên tâm để ta một mình ra ngoài, mỗi lần khám bệnh trở về đều phải ngồi xổm trước mặt ta nghe động tĩnh của hài tử trước.
Ngày ấy chàng đi cùng ta ra ngoài thành đón dì, trên đường về, trục xe ngựa đột nhiên gãy trên đường núi.
Thân xe nghiêng về phía khe núi, Lục Đình Chu ôm chặt ta, dùng lưng bảo vệ bụng ta.
Một cây trường thương từ bên đường bay tới, xuyên qua bánh xe, ghim chặt cỗ xe sắp lật xuống vực.
Cố Hoài An nhảy xuống ngựa, lần lượt bế ta và Lục Đình Chu ra ngoài.
Có lẽ chàng đang chuẩn bị đi Nhạn Môn, hành lý vẫn buộc trên lưng ngựa, nhưng trong ngực lại mang theo chiếc khăn cũ năm ấy ta bỏ quên trong căn nhà phố Tây.
Chiếc khăn rơi ra lúc chàng giữ dây cương, chàng không để ý máu trên tay, cúi xuống nhặt lên rồi cẩn thận gấp lại cất vào ngực.
Chàng vẫn yêu ta, chỉ là tình yêu ấy đã không thể khiến ta trở về bên chàng nữa.
Lòng bàn tay chàng bị tua thương ma sát đến máu chảy đầm đìa, nhưng vẫn quỳ dưới đất cố định chân phải bị thương cho Lục Đình Chu.
“Lục Đình Chu, ngươi không được xảy ra chuyện.”
“Bây giờ nàng không thể thiếu ngươi.”
Đó là lần đầu tiên Cố Hoài An thừa nhận trước mặt ta rằng Lục Đình Chu mới là người ta cần nhất hiện giờ.
Chàng từng xem năm năm đồng sinh cộng tử của chúng ta là bằng chứng rằng ta vĩnh viễn sẽ không rời đi, đến tận lúc này mới nhìn thấy ta cũng có thể giao tính mạng của mình cho một người khác.
Chút không cam lòng cuối cùng trong mắt chàng dần tắt, chỉ còn lại nỗi đau im lặng.
Lục Đình Chu đau đến trán đầy mồ hôi, nhưng vẫn đưa tay sờ mặt ta.
“Đừng sợ, ta không sao.”
Cố Hoài An nhìn chúng ta, chậm rãi buông bàn tay dính máu.
Chàng đưa chúng ta trở về Lục gia, rồi đứng ngoài cửa đến tận sáng.
Ngày hôm sau, Diệp Thanh Ngô cũng đến.
Nàng ta đặt chiếc vòng bạch ngọc và chìa khóa Cố gia trước mặt Cố Hoài An.
“Ta dùng sự trong sạch cả đời ép huynh chọn ta, cuối cùng nhận được cũng chỉ là một hôn lễ giả.”
“Hoài An ca ca, ta không muốn tiếp tục làm trách nhiệm của huynh nữa.”