Chương 7 - Câu Chuyện Của Một Linh Hồn Bị Bỏ Rơi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trong sảnh cưới lập tức vang lên tiếng thở gấp gáp, đứt quãng.

m thanh khó nhọc như mỗi lần hít vào đều kẹp theo lưỡi dao.

Sau đó là tiếng móng tay cào cửa chói tai, cùng lời quát lạnh lùng của mẹ ở bên ngoài.

“Mặt còn chẳng đỏ, giả vờ cái gì?”

Ngay sau đó là giọng chị.

“Em có thể đừng gây chuyện vào ngày quan trọng nhất của chị được không?”

Tiếng thở trong đoạn ghi âm càng lúc càng yếu.

Chút hy vọng mong manh trên mặt mẹ cũng từng chút một vỡ vụn.

Cuối cùng, giữa âm thanh hỗn loạn, lời cầu xin yếu ớt của tôi lúc còn sống truyền ra từ điện thoại.

“Mẹ, xin mẹ mở cửa……”

“Con thật sự không thở được nữa……”

Chương 9

Đoạn ghi âm vẫn tiếp tục.

Tiếng thở của tôi ngày càng nhẹ, như một tờ giấy bị vò nát, mỗi lần vang lên đều kéo theo tiếng ma sát chói tai.

Mẹ nhìn chằm chằm điện thoại.

Bà há miệng như muốn trả lời tôi trong đoạn ghi âm, nhưng chỉ có thể phát ra những tiếng hơi vỡ vụn.

“Vãn Vãn, mẹ ở đây……”

Nhưng khi ấy tôi không nghe thấy.

Trong đoạn ghi âm, giọng mất kiên nhẫn của mẹ lại vang lên.

“Đừng giả vờ nữa, cả đời chị con chỉ kết hôn một lần, con nhất định phải gây chuyện đúng hôm nay sao?”

Ngay sau đó là tiếng móng tay tôi cào cửa.

Một lần.

Lại một lần.

Tôi đã không còn sức đập cửa, chỉ có thể dùng ngón tay để lại chút động tĩnh cuối cùng trên cánh cửa.

Tiếng giày cao gót của chị dừng ngoài cửa.

“Lâm Vãn, em quậy đủ chưa?”

“Nếu em thật sự không khỏe thì yên lặng ở đó một lúc, đừng bắt tất cả mọi người diễn cùng em!”

Hình như tôi trong đoạn ghi âm đã nghe thấy.

Tiếng cào cửa dừng lại trong chốc lát.

Rất lâu sau, tôi mới đứt quãng mở miệng.

“Chị…… xin lỗi……”

Chị đột ngột che miệng.

Lúc lùi lại, chị giẫm lên vạt váy cưới rồi ngã ngồi xuống đất đầy chật vật.

“Tại sao nó lại xin lỗi?”

“Rõ ràng là chúng ta khóa nó lại, tại sao nó còn xin lỗi con?”

Không ai trả lời.

Trong điện thoại, giọng tôi vẫn tiếp tục.

“Em không muốn…… phá hỏng đám cưới……”

“Chị đừng giận……”

“Mặt em xấu lắm…… sau khi mở cửa, đừng để chị nhìn thấy trước……”

Mỗi một chữ nói ra, tôi đều phải khó nhọc thở rất lâu.

Khi đó chắc chắn tôi đã biết mình sắp chết.

Nhưng điều cuối cùng tôi lo lắng vẫn là khuôn mặt sưng phù sẽ dọa chị, vẫn là cái chết của mình sẽ phá hỏng đám cưới mà chị mong chờ bấy lâu.

Chị đột nhiên lao tới muốn giật điện thoại.

“Tắt đi!”

“Xin các anh đừng phát nữa!”

Cảnh sát tránh tay chị.

“Đoạn ghi âm vẫn chưa kết thúc.”

Chị như bị rút cạn sức lực, quỳ trước điện thoại, bịt chặt hai tai.

Nhưng giọng tôi vẫn chui vào tai chị.

“Mẹ……”

“Nếu con thật sự chết, đừng nói với họ hàng là hôm nay……”

“Họ sẽ cảm thấy chị xui xẻo……”

Cơ thể mẹ lảo đảo dữ dội.

Bà đột nhiên lao tới bên tôi, ôm lấy bờ vai lạnh ngắt của tôi.

“Mẹ không thấy con xui xẻo.”

“Vãn Vãn, con gọi mẹ thêm một tiếng nữa đi, bây giờ mẹ sẽ mở cửa cho con!”

Nhưng bà trong đoạn ghi âm khi đó không hề mở cửa.

Ngay lúc hơi thở của tôi ngày càng yếu, bà vẫn đứng ngoài cửa, đắc ý nói với phù dâu:

“Thấy chưa, cứ mặc kệ là đúng.”

“Nó quậy đủ rồi thì tự khắc sẽ yên thôi.”

Sau câu nói ấy, đoạn ghi âm im lặng rất lâu.

Chỉ còn tiếng nhạc đám cưới cùng tiếng cười nói khi chị và mọi người tiếp tục tổng duyệt.

Giữa sự náo nhiệt đó, tôi hít vào hơi thở cuối cùng.

Luồng khí bị chặn trong cổ họng sưng phù, phát ra một tiếng nghẹn ngắn ngủi.

Sau đó, chương trình theo dõi sinh hiệu vang lên giọng thông báo lạnh lẽo.

“Không phát hiện hô hấp.”

“Nhịp tim tiếp tục giảm.”

“Vui lòng tiến hành cấp cứu ngay lập tức.”

Tiếng nhịp tim của tôi chậm hơn từng nhịp một.

Cho tới cuối cùng, hoàn toàn biến mất.

Còn mẹ ngoài cửa dường như chê tiếng cảnh báo chói tai, cúi người lấy điện thoại ra khỏi khe cửa.

Câu cuối cùng bà để lại trước khi tắt máy cũng được ghi lại rõ ràng.

“Quậy đủ rồi thì ngoan ngoãn ở yên trong đó.”

Đoạn ghi âm kết thúc đột ngột tại đây.

Mẹ ôm cơ thể tôi, bỗng phát ra tiếng khóc thét thê lương.

“Vãn Vãn!”

“Mẹ không biết lúc đó con đang chết!”

“Mẹ cứ tưởng con chỉ yên lặng rồi thôi……”

Cuối cùng bà cũng hiểu, tôi không phải trở nên hiểu chuyện dưới sự dạy dỗ của bà.

Tôi là ở ngay sau cánh cửa ấy, tận tai nghe sự chán ghét của bà rồi ngừng thở.

Chương 10

Không ai trong sảnh cưới lên tiếng.

Ánh đèn vừa rồi còn lãng mạn dịu dàng, lúc này chiếu lên kính vỡ và hoa trắng đầy sàn, chỉ còn lại một màu trắng bệch khiến người ta ngạt thở.

Cảnh sát tạm dừng đoạn ghi âm, bắt đầu lần lượt hỏi những người có mặt.

Người đầu tiên được hỏi là phù dâu từng ngồi xổm ngoài cửa nhìn tôi.

Cô ấy khóc đến gần như không đứng vững.

“Tôi đã nhìn thấy tay Lâm Vãn.”

“Tay cô ấy cứ buông thõng dưới khe cửa, tôi cũng từng hỏi có nên mở cửa không.”

“Nhưng cô nói từ nhỏ cô ấy đã biết giả bệnh, nên tôi tin thật……”

Chuyên viên trang điểm cũng cúi đầu.

“Tôi thấy móng tay cô ấy tím đi, cũng thấy dưới khe cửa có nước.”

“Tôi cứ tưởng chỉ là nước uống bị làm đổ.”

“Sau đó mẹ cô ấy giẫm lên tay cô ấy, nói cô ấy cố tình làm động tác để chửi người, nên chúng tôi đều không nghi ngờ nữa.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)