Chương 7 - Câu Chuyện Của Cái Cây Bị Cắt Tỉa
Cửa bị tạt sơn đỏ, viết đầy chữ “giết người phải đền mạng”.
Ổ khóa bị trét keo.
Họ như chuột chạy qua đường, trốn trong nhà không dám ló mặt ra ngoài.
Rèm cửa kéo kín mít, ngay cả đèn cũng không dám bật.
Điện thoại reo không ngừng, toàn là tin nhắn và cuộc gọi chửi rủa.
“Đám điên này! Lũ điên bạo lực mạng này!”
Bố ném mạnh điện thoại xuống đất, tức tối đi vòng quanh phòng khách.
“Tôi là bố nó! Tôi dạy con thì liên quan gì đến họ hả? Xã hội này bị làm sao vậy? Còn có pháp luật không?”
Ông vẫn cứng miệng.
Vẫn cố dùng cơn giận để che giấu nỗi hoảng loạn trong lòng.
Mẹ tôi co ro ở góc sofa, tóc tai rối bời, ánh mắt hoảng sợ.
“Ông Trần… trường gọi cho tôi rồi… bảo tôi tạm dừng công tác để điều tra…”
“Đơn vị của ông cũng cho ông đình chỉ rồi…”
Bố rũ rượi ngồi xuống, ôm đầu.
“Xong rồi… hết thật rồi…”
Tôi từ trên trần nhà lặng lẽ nhìn họ.
11
Thế là xong rồi sao?
Không, vẫn chưa đâu.
Những thứ hai người coi trọng nhất — thể diện, công việc, địa vị xã hội — tôi sẽ tước bỏ từng thứ một.
Giống như cách hai người đã tước đi niềm vui, lòng tự trọng và cả mạng sống của tôi.
Đột nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng đập dữ dội.
“Mở cửa! Trần Kiến Quốc! Triệu Tú Lan! Mở cửa mau!”
Là chủ nhà.
À đúng rồi, căn nhà này tuy họ vẫn nói với người ngoài là mua, nhưng thực ra là nhà thuê gần trường cho tôi đi học, nhà của họ ở tận ngoại ô.
“Con gái các người chết trong này, xui xẻo chết đi được! Nhà thế này sau còn cho ai thuê? Đền tiền! Mau dọn đi!”
Chủ nhà đứng ngoài cửa chửi ầm lên.
Bố mẹ nhìn nhau, trong mắt đầy tuyệt vọng.
Giữa tiết trời tháng Giêng lạnh buốt này, họ sắp trở thành kẻ không nhà.
Tang lễ của tôi vô cùng đơn giản.
Hay nói đúng hơn, chẳng thể gọi là tang lễ.
Vì chẳng có ai đến.
Họ hàng đều tránh xa, sợ dính vận xui của nhà này, càng sợ bị cư dân mạng đào ra rồi cùng bị chửi.
Chỉ có dì cả đến.
Bà ôm hũ tro cốt của tôi.
Đó là bà tự tay nhận từ nhà tang lễ, không cho bố mẹ tôi chạm vào một chút nào.
“Tiểu Ninh không muốn quay về căn nhà đó.”
Dì lạnh lùng nói với bố mẹ tôi.
“Tôi sẽ đưa con bé về quê, chôn cạnh bà nội nó.”
Trước cổng nhà tang lễ, kín đặc streamer và phóng viên giơ điện thoại quay chụp.
Thấy bố mẹ tôi bước ra, đèn flash lóe liên hồi.
“Ông Trần, ông có hối hận vì đã xé nhật ký của con gái không?”
“Bà Triệu, cư dân mạng nói bà là kẻ cuồng kiểm soát, bà thừa nhận không?”
“Tối ngủ bà có yên không?”
Micro gần như dí sát mặt họ.
Mẹ tôi đeo khẩu trang và kính râm, cúi gằm đầu xuống.
Bố cố đẩy phóng viên ra:
“Cút hết! Cút đi! Đây là chuyện gia đình tôi!”
Nhưng hành động xô đẩy đó bị quay lại, lập tức trở thành bằng chứng bạo lực.
Có người ném chai nước khoáng, trúng thẳng trán ông.
“Đồ cặn bã!”
“Đồ súc sinh!”
Tiếng chửi rủa vang lên khắp đám đông.
Họ chui vội vào taxi trong bộ dạng thảm hại, như hai con chó mất chủ.
Trở về căn nhà cũ ở ngoại ô.
Nơi ấy lâu không có người ở, đầy bụi bặm và mùi ẩm mốc.
Không có sưởi, lạnh như hầm băng.
“Tất cả là do con bé chết tiệt đó…”
Mẹ tôi ngồi phịch xuống chiếc sofa phủ bụi, cuối cùng cũng sụp đổ.
“Nó sinh ra để đòi nợ! Chết rồi còn không để chúng ta yên thân! Hại chúng ta ra nông nỗi này, nó vừa lòng chưa hả?”
Bà chộp lấy cái cốc trên bàn ném mạnh xuống đất.
“Tôi khổ cực nuôi nó mười chín năm! Cho ăn cho mặc! Nó báo đáp tôi như vậy sao?”
Đến tận bây giờ, bà vẫn hận tôi.
Không có lấy một chút hối hận.
Bà chỉ hận tôi phá hủy cuộc sống của bà, phá nát danh tiếng của bà.
Bố ngồi bên cạnh hút thuốc, điếu này nối điếu kia.
Trong làn khói mù mịt, gương mặt ông lúc tối lúc sáng.
“Bà xã, bà nói…”
12
Ông bỗng cất tiếng, giọng khàn đặc.
“Nếu hôm đó… không tịch thu phong bao kia… có phải đã không ra nông nỗi này không?”
Mẹ tôi sững người.
Đây là lần đầu tiên sau từng ấy ngày, họ chạm tới cốt lõi vấn đề.
Nhưng rất nhanh, bà lập tức phủ nhận.
“Không thể nào! Không liên quan gì tới tiền mừng tuổi! Là do nó vốn đã hư hỏng! Là nó yếu đuối! Không chịu nổi va chạm!”
Bà gào lên, như thể càng lớn tiếng thì càng đè được tiếng nói trong lòng mình.
Tôi đứng trong góc nhìn họ.
Thật đáng thương.
Thừa nhận mình sai, còn đau hơn cả chết sao?
Không sao.
Tôi sẽ giúp hai người thừa nhận.
Tối nay là đầu thất.
Đêm hồn về trong truyền thuyết.
Căn nhà cũ ngoại ô dây điện đã mục, đèn lúc sáng lúc tối.
Gió đập vào cửa sổ phát ra tiếng rít kỳ quái.
Bố mẹ co rúm trên sofa, đắp hai cái chăn vẫn thấy lạnh.
“Ông Trần, ông có nghe thấy tiếng gì không?”
Mẹ tôi run rẩy hỏi.
“Tiếng gió thôi, đừng tự dọa mình.”
Bố cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng điếu thuốc trong tay run lên bần bật.
Xèo xèo…
Chiếc tivi bỗng tự bật lên.
Loại tivi màn hình đèn hình cũ kỹ, toàn tuyết nhiễu trắng xóa.
“Sao vậy? Điều khiển đâu rồi?”
Bố hoảng hốt mò tìm điều khiển.
Đột nhiên, màn hình hết nhiễu.
Một tấm ảnh hiện ra.