Chương 4 - Cậu bạn trúc mã của tôi hình như bị hỏng rồi
Bài tập không chép của người khác thì cũng không nộp luôn.
Giờ ra chơi ôm điện thoại chơi game.
Ngay cả bóng rổ cậu ấy thích nhất trước đây cũng hiếm khi đi chơi.
Trước kia cậu ấy đâu có như vậy. Ngày nào cũng học đến khuya.
Còn bám theo tôi bắt tôi giảng bài sai cho cậu ấy.
Bây giờ hay rồi.
Bỏ bê thẳng luôn.
Tôi nhìn cái đầu xù xù của cậu ấy.
Trong lòng hơi khó chịu.
Không muốn học cùng một trường đại học với tôi.
Thì lúc đăng ký nguyện vọng chọn trường khác là được mà.
Cần gì lấy tương lai của mình ra đùa.
Kỳ thi đại học quan trọng lắm.
Thi hỏng là hối hận cả đời đó.
Tôi chọc chọc lưng cậu ấy.
“Giang Du Bạch.”
Cậu ấy không để ý tôi.
Tôi lại chọc.
“Sao lần này cậu thi kém vậy?”
Cậu ấy quay phắt đầu lại.
Hung dữ trừng tôi.
“Liên quan gì đến cậu!”
“Tôi thích thi bao nhiêu thì thi bấy nhiêu.”
“Tôi cố ý thi kém đấy, sao nào? Cần cậu quản à!”
Nói xong cậu ấy lại quay phắt đi.
Không để ý tôi nữa.
Được thôi.
Lòng tốt bị xem như gan phổi lừa.
Không quản thì không quản.
13
Tan học về nhà.
Tôi vừa thay giày xong.
Mẹ đã kéo tôi ngồi xuống sofa.
Mặt đầy lo lắng.
“Niệm Niệm à, lần này con thi tốt thật. Chỉ là thằng bé Du Bạch…”
“Haiz.”
Mẹ thở dài.
“Cô Châu vừa gọi cho mẹ, suýt nữa khóc luôn.”
“Cô ấy nói Du Bạch lần này thi hơn hạng một trăm, về nhà tự nhốt mình trong phòng.”
“Cơm không ăn, lời cũng không nói.”
“Cô ấy sốt ruột chết mất.”
Tôi gật đầu.
“Con biết, con nhìn thấy bảng điểm rồi.”
Mẹ nắm tay tôi.
“Niệm Niệm, con và Du Bạch lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Con học lại giỏi.”
“Cô Châu hỏi con có rảnh không, có thể qua giúp Du Bạch học bù không?”
Tôi nghĩ một lúc.
Dù sao mỗi ngày làm bài xong tôi cũng chẳng có việc gì.
Hơn nữa nếu Giang Du Bạch thật sự không thi được đại học tốt.
Cũng khá tiếc.
Mặc dù cậu ấy cứng miệng, dễ xù lông.
Còn ngày nào cũng phát bệnh tuổi nổi loạn.
Nhưng thật ra người không xấu.
Tôi gật đầu.
“Được ạ, con rảnh.”
Mẹ tôi lập tức cười.
“Tốt quá! Mẹ đi nói với cô Châu ngay.”
“Bây giờ con qua luôn đi, vừa hay ăn cơm xong thì học ở nhà cô ấy.”
14
Tôi cầm vở ghi lỗi sai và sổ ghi chú đi sang nhà bên cạnh.
Cô Châu mở cửa cho tôi.
“Niệm Niệm đến rồi! Vào đi vào đi. Du Bạch đang trong phòng, cháu cứ lên thẳng là được.”
“Cô đi cắt dâu cho hai đứa! Vừa mua đấy, ngọt lắm.”
Tôi gật đầu.
Quen đường quen lối lên tầng hai.
Đi đến trước cửa phòng Giang Du Bạch.
Tôi gõ cửa.
Không ai đáp.
Tôi trực tiếp đẩy cửa vào.
Dù sao tôi đến nhà cậu ấy cũng như về nhà mình.
Sau đó tôi khựng lại.
Giang Du Bạch đang ngồi trước bàn học.
Trên bàn trải một đề Toán.
Tay cầm bút.
Chân mày nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết một con ruồi.
Miệng còn nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Hừ, tôi mới không phải vì cô ấy mà học.”
“Cái đạo hàm chết tiệt này sao khó vậy.”
“Kiếp trước rõ ràng biết làm mà.”
“Tức chết đi được!”
Cậu ấy vừa nói vừa dùng bút chọc mạnh vào đề.
Tờ đề sắp bị cậu ấy chọc thủng luôn rồi.
Tôi dựa vào khung cửa.
Hắng giọng.
Khụ khụ hai tiếng.
Giang Du Bạch giật bắn mình.
Cây bút trong tay “cạch” một tiếng rơi xuống đất.
Cậu ấy luống cuống nhét đề vào dưới sách.
Tiện tay nhét cả quyển bài tập bên cạnh vào chung.
Sau đó quay phắt đầu lại.
Mặt đỏ tới cổ, hét lên với tôi:
“Sao cậu vào mà không gõ cửa! Tôi không hề học bài đâu!”
Tôi nhướng mày.
Không vạch trần cậu ấy.
Lắc lắc quyển sổ trong tay.
“Cô Châu nói cậu thi hỏng. Bảo tôi qua học bù cho cậu.”
Giang Du Bạch lập tức hừ lạnh.
Quay đầu sang một bên.
“Ai cần cậu học bù, tôi không cần. Tôi tự học tốt lắm.”
Miệng thì nói vậy.
Nhưng tay lại nhanh chóng gom hết đống sách vở bừa bộn trên bàn xuống đất.
Còn dùng tay áo lau bàn thật mạnh.
Dịch ghế sang bên cạnh.
Chừa cho tôi một khoảng thật rộng.