Chương 5 - Cánh Cửa Bí Ẩn Ở Tầng Sáu
Tổng cộng: 18,7 mét vuông diện tích không gian sinh hoạt chung bị tư nhân chiếm đoạt.
Dữ liệu của từng hộ, tôi đều chụp ảnh cẩn thận và vẽ lại mặt bằng.
Việc thứ hai: Tôi mò đến phòng giám sát camera của tiểu khu.
Phòng camera nằm ngay cạnh hầm để xe, chìa khóa gửi ở quầy lễ tân.
Tôi bảo cô bé lễ tân là muốn xem camera bãi đỗ xe vì sợ xe bị quẹt xước.
Cô bé đưa chìa khóa cho tôi.
Trong phòng có 16 màn hình giám sát.
Tôi bỏ ra trọn một buổi chiều để xuất toàn bộ file ghi hình của những ngày lắp đặt năm cánh cửa sắt đó ra.
Mỗi đoạn video, tôi đều cắt lại hình ảnh tại các khung giờ quan trọng.
Lắp ráp vào rạng sáng.
Mặc đồng phục Ban Quản Lí.
Mã số thẻ nhân viên nhìn thấy rõ mồn một.
Biển số xe tải nhỏ.
Và lần nào cũng có mặt Tiền Hải.
Mã thời gian hiện lên rõ mồn một:
2:17, 2:09, 1:53, 2:31, 1:47.
Tất cả đều vào lúc rạng sáng.
Việc thứ ba: Tôi đăng ký tài khoản trên hệ thống đường dây nóng công dân 12345.
Nhưng tôi không khiếu nại ngay.
Tôi gọi một cuộc điện thoại trước.
Gọi để tư vấn.
“Xin chào, cho tôi hỏi, nếu công ty quản lý tự ý thay đổi hệ thống cửa ra vào khu vực chung, tiếp tay cho một số cá nhân chiếm dụng hành lang công cộng thì tôi nên khiếu nại lên cơ quan nào?”
Đầu dây bên kia trả lời rất chuyên nghiệp:
“Chị có thể khiếu nại lên Phòng Quản lý Đô thị của Ủy ban Phường sở tại hoặc làm đơn gửi lên Cục Xây dựng của Quận. Nếu có liên quan đến việc sử dụng sai mục đích Quỹ bảo trì, Cục Xây dựng sẽ lập hồ sơ điều tra.”
“Nếu tôi có băng ghi hình và sao kê dòng tiền của quỹ bảo trì làm bằng chứng thì sao?”
“Thế thì quá tốt rồi. Chị hãy tổng hợp bằng chứng thành văn bản, nộp trực tiếp cho Ủy ban Phường và Cục Xây dựng. Nếu bằng chứng đầy đủ, họ sẽ khởi động quy trình điều tra hành chính.”
Tôi nói cảm ơn.
Cúp máy.
Mở máy tính, bắt đầu sắp xếp hồ sơ.
Một đơn khiếu nại bằng văn bản.
Năm bộ ảnh cắt từ camera, mỗi bức đều ghi rõ mã thời gian.
Một bản sao bản vẽ hoàn công công trình.
Một bảng so sánh diện tích chiếm dụng thực tế.
Một bản sao kê chi tiết thu chi quỹ bảo trì.
Một bảng tính toán chi phí: Chi phí thực tế và Chi tiêu trên sổ sách, mức chênh lệch là 87.000 tệ.
Và cuối cùng, một bức ảnh chụp bài đăng WeChat của Chu Tuệ – bức ảnh chụp chung của Tiền Bân và Tiền Hải.
Từng tài liệu đều được đánh số thứ tự.
Từng tài liệu đều ghi chú ngày tháng.
Từng mã thời gian đều chính xác tới từng giây.
Tôi nhét tất cả tài liệu vào chiếc vali khóa mật mã.
Chính là chiếc vali tôi đặt mua trên mạng vào tháng trước.
Cái vali giao cùng lúc với cây quạt nặng mười mấy ký.
Cái ngày mua chiếc vali này, Chu Tuệ còn đứng hỏi: “Mua đồ trên mạng à? Lần sau bảo shipper để ở dưới sảnh ấy.”
Chị ta không hề biết cái vali này dùng để đựng gì.
Nhưng chị ta sẽ sớm biết thôi.
7.
Trong lúc tôi đã chuẩn bị xong xuôi mọi tài liệu, thì Chu Tuệ lại làm một việc.
Một việc khiến cho mọi thứ bùng nổ sớm hơn dự kiến.
Chiều thứ sáu, tôi xin nghỉ nửa buổi để về nhà lấy đồ.
Lên đến tầng sáu, bấm mật khẩu.
“Sai mật khẩu.”
Tôi bấm lại lần nữa.
“Sai mật khẩu.”
Chị ta đổi mật khẩu rồi.
Tôi gọi điện cho Chu Tuệ.
“Chị Chu, mật khẩu đổi rồi à?”
“Ừ, đổi rồi.”
“Sao đổi mà không nói với em?”
“Mấy hôm nay phát hiện có người ngoài biết mật khẩu, không an toàn.”
“Thế mật khẩu mới là gì?”
“Cô add WeChat chồng tôi đi, đi mà xin anh ấy.”
“Sao chị không nói luôn cho em?”
“Mật khẩu này do chồng tôi quản. Cô đi mà xin anh ấy.”
Chị ta cúp máy.
Tôi đứng ngoài cửa sắt.
Add WeChat của Tiền Bân.
“Anh Tiền, em là Thẩm Thanh ở 602 đây, chị Chu bảo em nhắn tin cho anh để xin mật khẩu mới.”
Anh ta rep lại đúng một chữ.
“Đang bận.”
Và rồi không có sau đó nữa.
Tôi lại phải đứng đợi ngoài cửa sắt.
Lần này không phải là đêm khuya.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: