Chương 4 - Cánh Cửa Bất Ngờ
“Hôm qua chú còn nói khu này an toàn, mười năm chưa từng xảy ra chuyện, kết quả ngay tối đó đã… Mặt chú đúng là bị vả bôm bốp.”
“Vết thương trên cổ cháu, tiền thuốc men chú trả. Còn chuyện giữa cháu và Vãn Vãn, chú cũng không quản được nữa. Nó phải gánh trách nhiệm gì thì cứ gánh.”
“Chú Mạnh.”
Cuối cùng tôi cũng mở miệng, giọng vẫn hơi khàn.
“Chuyện người thuê mới còn tính không?”
Ông ấy sững ra một chút, vội vàng gật đầu:
“Tính, tính chứ! Hôm nay là có thể chuyển rồi, chiều nay bạn chú sẽ đến ký hợp đồng. Cháu yên tâm, căn nhà này sau này sẽ không để nó ở nữa, chú trả lại tiền thuê cho nó rồi cho nó đi.”
Tôi gật đầu, không nói thêm.
Khi xoay người đi về phía khu chung cư, ánh nắng đã phủ kín con đường, dòng xe giờ cao điểm buổi sáng bắt đầu nhiều lên, mọi thứ đều giống như một ngày bình thường.
Chỉ có tôi biết rõ, từ hai giờ sáng tối qua đời tôi đã sống lại thêm một lần nữa.
Đi tới cổng khu chung cư, tôi thấy chị Triệu xách đồ ăn sáng từ bên ngoài về.
Chị ta nhìn thấy miếng gạc trên cổ tôi, bước chân rõ ràng khựng lại, biểu cảm trên mặt thay đổi mấy lần, cuối cùng nặn ra một nụ cười:
“Tiểu Thẩm về rồi à? Ăn sáng chưa? Chị mua cho em một phần này.”
Tôi nhìn sữa đậu nành và bánh bao chị ta đưa tới, không nhận.
“Cảm ơn chị Triệu, không cần đâu.”
Chị ta ngượng ngùng rút tay về, đi theo bên cạnh tôi vào trong tòa nhà, miệng không ngừng nói:
“Em nói chuyện tối qua xem, thật sự dọa chết người. Chị ngủ say quá, nghe thấy động tĩnh mới tỉnh, vừa mở cửa đã thấy cảnh sát ở ngoài hành lang. Đứa nhỏ Vãn Vãn lần này đúng là làm sai thật rồi, hôm qua chị còn nói đỡ cho nó, là chị hồ đồ.”
Cửa thang máy mở ra, chị ta theo vào, vẫn còn nói:
“Tin nhắn trong nhóm chị xem rồi, bây giờ chiều gió đổi hết rồi, đều đang mắng Vãn Vãn. Cái gì mà tình yêu xông vào nhà cướp của, lần này đúng thật thành xông vào nhà cướp của rồi, nó lấy đâu ra gan mà mở cửa cho người xấu chứ?”
Tôi không tiếp lời, thang máy đến tầng bảy, tôi đi ra, chị ta cũng đi ra theo.
Tôi quay đầu nhìn chị ta một cái:
“Chị Triệu, chị về đi, tôi không sao.”
Lúc này chị ta mới dừng lại, dặn dò vài câu bảo tôi chú ý nghỉ ngơi rồi quay người xuống lầu.
Tôi lấy chìa khóa mở cửa, phòng khách vẫn giữ nguyên cảnh bừa bộn tối qua.
Ba lô của tôi lật trên đất, tiền mặt rơi vãi đã được cảnh sát thu làm vật chứng, bàn trà lệch sang một bên, đệm sofa rơi xuống sàn.
Tôi cúi người nhặt đệm lên đặt lại chỗ cũ, sau đó đi vào phòng ngủ.
Khóa xích trên cửa phòng ngủ vẫn treo ở đó, sợi xích kim loại phản chiếu ánh sáng lạnh trong nắng sớm.
Tôi vươn tay sờ khóa, vết xước bên trên là dấu vết tối qua người đàn ông dùng bạo lực kéo cửa để lại.
Nếu tôi không lắp chiếc khóa này, nếu lúc hắn đẩy cửa phòng ngủ ra tôi không tỉnh, nếu điện thoại của tôi không được sạc đầy đặt bên gối… Tôi không dám nghĩ tiếp nữa.
Tôi tháo khóa xích xuống, cất vào ngăn kéo, rồi bắt đầu thu dọn hành lý.
Hai giờ chiều, chú Mạnh dẫn người thuê mới đến.
Là một người đàn ông ngoài ba mươi, đeo kính, nói chuyện nhã nhặn, làm việc ở công ty gần đây.
Anh ta xem nhà rất hài lòng, ký hợp đồng ngay tại chỗ.
Chú Mạnh chuyển tiền cọc và tiền thuê còn lại của Tô Vãn Vãn cho tôi, bảo tôi chuyển lại cho cô ta, ông ấy nói mình không định gặp cô ta nữa.
Tôi nhận tiền, chuyển hành lý của mình ra khỏi phòng ngủ, ngồi trên sofa trong phòng khách chờ công ty chuyển nhà.
Điện thoại vang lên, là mẹ của Tô Vãn Vãn gọi tới. Giọng ở đầu bên kia mang theo tiếng khóc:
“Tiểu Thẩm à, dì cầu xin cháu, cháu tha thứ cho Vãn Vãn được không? Nó vẫn còn là một đứa trẻ, nó không biết sẽ thành ra như vậy… Nó đã biết sai rồi, cảnh sát nói muốn tạm giữ nó, nó mới hai mươi hai tuổi thôi, nếu để lại án tích thì cả đời này sẽ bị hủy mất…”
Tôi nghe tiếng khóc đứt quãng trong điện thoại, nhớ đến dáng vẻ kiếp trước Tô Vãn Vãn lau nước mắt bên cạnh thi thể tôi, nói “chỉ có thể trách chính cô ấy”. Tôi bình tĩnh nói:
“Dì, người tối qua cầm dao dí vào cổ cháu là do con gái dì thả vào. Cô ấy trộm chìa khóa của cháu, mở khóa cửa phòng cháu, mở đường cho kẻ xấu. Cảnh sát sẽ xử lý theo pháp luật, cháu không có quyền tha thứ, càng không có quyền thay pháp luật quyết định.”
Đầu bên kia im lặng mấy giây, sau đó khóc càng dữ hơn.
Tôi không nghe tiếp, cúp điện thoại, đặt điện thoại sang một bên.
Người của công ty chuyển nhà đến, tôi xách vali xuống lầu, nắng vừa đẹp. Tôi ngẩng đầu hít một hơi, gió xuyên qua khe hở giữa các tòa nhà thổi tới, mang theo hơi thở ấm áp đầu hạ.
Chuyển vào nhà mới là chuyện chiều tối hôm đó.
Việc nhập vân tay vào khóa diễn ra rất thuận lợi, chú bảo vệ cưỡi xe điện tuần tra trong khu chung cư, tấm biển xanh của đồn công an đối diện cách một con đường vẫn thấy rõ ràng.
Tôi mở vali, đặt từng món đồ về vị trí: máy tính xách tay cất vào ngăn kéo bàn học, tiền mặt chia làm hai chỗ cất kỹ, bên trong cửa phòng ngủ tôi tự mua một chiếc khóa xích mới lắp lên.