Chương 15 - Cánh Cổng Đại Học Và Bí Mật Gia Đình

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ông nội Thẩm uy nghi ngồi trên ghế chủ tọa, chỉ khẽ gằn giọng: “Để ông ấy nói cho hết.”

Chú Tần tiếp tục: “Công ty đứng tên người anh họ này thường xuyên có giao dịch mờ ám với các dự án do nhị thiếu gia phụ trách.”

Sắc mặt của toàn bộ những người có mặt đều trở nên méo mó. Chú hai cuối cùng cũng phải đứng bật dậy phản bác: “Bố, mấy thứ chứng cứ bắt bóng bắt gió vớ vẩn này mà bố cũng tin sao?”

Ông nội Thẩm nhìn chú ta chằm chằm: “Việc ta có tin hay không không quan trọng. Quan trọng là anh phải giải thích cho rõ.”

Chú hai im bặt trong vài giây. Cuối cùng thím hai là người hoảng loạn sụp đổ trước: “Năm xưa không phải vợ chồng tôi hãm hại con bé!”

Cả hội trường như nín thở.

Tôi nhìn chằm chằm vào thím hai: “Vậy là kẻ nào?”

Nhận ra mình đã lỡ mồm, mặt thím hai trắng bệch như tàu lá chuối. Chú hai nhắm nghiền mắt bất lực. Thẩm Duyệt cũng trừng mắt nhìn họ.

Thím hai bắt đầu khóc bù lu bù loa: “Tôi chỉ nghe một cuộc điện thoại, có người báo chị dâu cả bị tai nạn ở bệnh viện, bảo tôi phải mau chóng qua đó. Lúc tôi rời đi, Tri Hạ vẫn đang ngủ say trong nôi. Lúc tôi quay về thì con bé đã mất tích rồi.”

Ông Thẩm vặn hỏi: “Thế tại sao không khai báo?”

Thím hai khóc rống lên thê thảm: “Em sợ mọi người sẽ đổ lỗi cho em.”

Tôi truy cứu: “Vậy số tiền đưa cho nhà họ Lâm thì sao?”

Thím hai câm bặt.

Đến lúc này, chú hai đành phải thú nhận: “Là do anh gửi.”

Phu nhân Thẩm bùng nổ, đứng bật dậy gào thét: “Anh đã biết con bé ở đâu từ lâu rồi sao?”

Chú hai chối: “Chỉ là sau này anh mới điều tra ra con bé có khả năng đang ở nhà họ Lâm.”

“Vậy tại sao anh không báo cho gia đình biết?”

Chú hai nhìn thẳng vào ông nội Thẩm: “Lúc đó bố đang rục rịch giao một nửa tài sản cho anh cả. Nếu Tri Hạ trở về, vị thế của nhà anh cả sẽ càng thêm vững chắc.”

Chú ta chua chát cười: “Con không can tâm.”

Cả khán phòng bàng hoàng tột độ. Thẩm Duyệt lùi lại lảo đảo chực ngã. Cô ta rốt cuộc cũng nhận ra bộ mặt thật đê hèn của những kẻ mình vẫn luôn bám víu làm chỗ dựa.

Ông Thẩm lao tới đấm thẳng vào mặt chú hai một cú trời giáng. Chú hai lảo đảo lùi lại mấy bước. Không một ai trong số họ hàng thân thích dám bước tới đỡ.

Ông nội Thẩm nhắm nghiền mắt xót xa: “Minh Thành, con làm ta quá thất vọng.”

Chú hai lau vệt máu trên khóe môi: “Bố, từ nhỏ bố đã luôn thiên vị anh cả.”

Ông nội Thẩm mở choàng mắt: “Ta chỉ thiên vị người có giới hạn đạo đức làm người.”

Tôi lạnh lùng kết tội chú hai: “Cho nên trong suốt 18 năm qua chú thừa biết cháu đang sống dở chết dở ở đâu, nhưng lại trơ mắt nhìn nhà họ Lâm nhận tiền rồi nhốt cháu đến chết.”

Chú hai cãi yếu ớt: “Ta không bảo bọn chúng hãm hại cháu.”

Tôi mỉa mai tột cùng: “Chú chỉ là kẻ cung cấp động cơ cho bọn chúng ra tay hãm hại cháu thôi.”

Chú hai cứng họng không thốt nên lời.

Thẩm Duyệt bỗng nhiên phát rồ xông tới túm lấy tôi: “Còn tôi thì sao?”

Cô ta quay phắt sang trút giận lên vợ chồng chú thím hai: “Có phải hai người đã biết trước chị ta kiểu gì cũng sẽ trở về không? Nên mới dùng tôi làm cái bia đỡ đạn?”

Thím hai khóc lóc ỉ ôi: “Duyệt Duyệt, thím thực lòng thương yêu cháu mà.”

Thẩm Duyệt cười phá lên điên dại: “Thương yêu tôi mà lại xúi tôi đi gây thù chuốc oán với chị ta?”

Không ai đáp lại.

Thẩm Duyệt quay sang nhìn tôi, trong đáy mắt lần đầu tiên không còn sót lại chút kiêu ngạo nào. “Thẩm Tri Hạ, tôi thua rồi.”

Tôi bình thản trả lời: “Cô không thua tôi. Mà cô thua chính sự ảo tưởng của bản thân về việc ngồi lên một vị trí do người khác ban phát.”

Mặt cô ta tái mét, lủi thủi lùi về góc tường.

Ông nội Thẩm dõng dạc tuyên bố giữa chốn đông người: “Thẩm Minh Thành lập tức rút khỏi bộ máy quản lý gia tộc. Quỹ từ thiện sẽ do Tri Hạ và chú Tần đồng giám sát quản lý.”

Chú hai ngẩng phắt lên phản đối: “Bố!”

Ông nội Thẩm vô tình gạt bỏ: “Anh còn muốn giữ chút sĩ diện thì ta giữ lại cho. Bằng không, nếu còn làm loạn, chút sĩ diện cuối cùng cũng đừng hòng mà giữ.”

Chú hai sụp đổ ngồi phịch xuống ghế, cả người tiều tụy đi trông thấy.

Thím hai khóc lóc chạy đến kéo áo nhưng bị chú ta hất văng ra: “Tất cả là tại loại đàn bà vô dụng nhà cô.”

Thím hai sững sờ hóa đá. Mọi người thân thích trong họ đều chứng kiến rành rành lớp mặt nạ hào nhoáng của thím ta đã vỡ nát tơi bời.

Tôi cứ ngỡ mọi chuyện đã ngã ngũ và kẻ thủ ác thực sự đã lộ diện.

Nhưng sự thật động trời tiếp theo ập đến nhanh hơn tôi tưởng.

Chú Tần đã điều tra ra, người bế tôi khỏi khu vườn 18 năm trước không phải tay sai của chú hai. Gã đó chỉ là một kẻ lạ mặt nảy sinh ý đồ xấu, rồi vứt bỏ tôi lại ở bến xe.

Còn cuộc điện thoại bí ẩn dụ thím hai đi khỏi thì lại xuất phát từ một kẻ thù bên ngoài nhà họ Thẩm. Và số điện thoại ma quái đó, dạo gần đây lại vừa gọi đến cho Triệu Lan.

Tôi tức tốc quay về vùng quê nhỏ.

Khi gặp lại Triệu Lan, tay bà ta đang bóp chặt chiếc điện thoại, người gầy tọp đi trông thấy.

Bà ngoại thì cúi gằm mặt không dám nhìn thẳng vào tôi. Bố hút thuốc lá phì phèo ngồi lì ở ngoài cửa.

Tôi tra hỏi: “Ai đã gọi điện thoại cho mẹ?”

Triệu Lan lắc đầu nguầy nguậy: “Niệm Niệm, đừng điều tra nữa.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)