Chương 5 - Căn Phòng Kín Bí Mật
19
Có lẽ vì tôi đã đính hôn với nhà họ Tạ nên bị vài người ghen ghét.
Vậy mà lại có người bỏ giá cao mua bản đồ nhà tôi, muốn giết tôi.
Tôi dùng lại chiêu cũ, tóm gọn toàn bộ.
Nhưng tôi không ngờ người tới lại là em trai của Tạ Thời Đình.
Chính là người ngày đó dắt Huyền Thanh ở bữa tiệc.
Tạ Thời Vọng bị nhốt mà vẫn không yên.
“Anh tôi đâu? Cô nhốt anh tôi ở đâu rồi?”
“Anh cậu? Anh cậu là ai? Chỗ tôi không có anh cậu.”
Tạ Thời Vọng vò đầu bứt tai, sốt ruột đi vòng vòng.
“Ở bữa tiệc Huyền Thanh cứ cọ vào cô, tôi biết chắc có liên quan tới anh tôi. Cô muốn tôi làm gì mới chịu nói?”
Tôi bưng một bát cơm.
“Cởi một món, tôi sẽ nói cho cậu một chi tiết.”
“Cô…”
Tạ Thời Vọng ôm chặt cổ áo mình.
“Không thể nào!!”
“Không đúng, chẳng lẽ cô cũng đối xử với anh tôi như vậy sao???”
“Tất nhiên, từ trên xuống dưới của anh cậu tôi đều nhìn sạch, sờ sạch rồi.”
Tạ Thời Vọng ngất luôn.
Theo nghĩa đen.
Trước đây tôi đã luôn nghi ngờ thân phận của Thời Diệu.
Thân phận sát thủ của anh quá sạch sẽ, giống như được cố tình làm giả.
Khi gián điệp của ba tôi bị lộ trước đó, nhìn qua camera anh có vẻ rất kinh ngạc.
Tôi đoán có lẽ hắn quen Thời Diệu.
Hơn nữa từ sau khi tôi nói với anh rằng tôi liên hôn với Tạ Thời Đình.
Anh dường như chỉ còn ghen tuông và tức giận, hoàn toàn không có cảm giác nguy cơ.
Cho tới khi Tạ Thời Vọng xuất hiện, suy đoán này mới được chứng thực.
Tôi vẫn luôn chờ Thời Diệu thú nhận.
Có lẽ tôi còn có thể cân nhắc kết hôn với anh.
Nhưng anh không nói.
Vậy thì đừng trách tôi chơi anh.
…
Tôi như bình thường đi tìm Thời Diệu.
“Gần đây nhà họ Tạ sẽ tổ chức một bữa tiệc du thuyền, đến lúc đó tôi sẽ điều tra xem Tạ Thời Đình ở đâu rồi đưa anh một bản đồ cực kỳ chi tiết, tiện cho anh hành động.”
“Ồ, được.”
Thời Diệu cứng đầu đồng ý.
Tôi hôn anh một cái.
“Anh nhất định phải chú ý an toàn nhé, nếu anh chết rồi tôi biết đi đâu tìm được người cực phẩm như anh để ngủ nữa đây.”
“Tôi không chết được, em cũng không được ngủ với người khác!”
Tôi sẽ không ngủ với người khác.
Nhưng tôi sẽ chơi đùa anh như chơi cún con.
20
Đến ngày thứ ba của tiệc du thuyền, tôi mới thả Thời Diệu ra.
Việc đầu tiên anh làm là chạy tới hiện trường.
Tôi đã lắp camera trong phòng anh từ trước.
Người đàn ông bình thường mong manh dễ vỡ, động chút là đỏ mắt.
Giờ phút này lại trở nên cao quý nho nhã.
Tóc được chải gọn lên, không quá cứng nhắc nhưng cũng không tùy tiện.
Bộ vest đen, cà vạt đỏ sẫm.
Ống tay áo hơi xắn lên, từng động tác đều toát ra vẻ tao nhã.
Đầu tiên anh tới chào ông cụ Tạ, gặp vài người bạn.
Sau khi anh xong việc.
Tôi gửi tin nhắn cho anh.
Tôi: “Thời Diệu, tôi đột nhiên cảm thấy chuyện ám sát Tạ Thời Đình quá nguy hiểm, anh đừng đi nữa, tôi sẽ phái thuộc hạ của tôi đi.”
Thời Diệu: Tại sao? Em cảm thấy tôi không được sao (???︿???)”
“Tất nhiên không phải đâu bảo bối, không nói nữa, tôi có việc phải làm.”
“Việc gì?”
“Tôi giúp em.”
“Tôi đi đâu tìm em?”
“Chúng ta bàn lại chuyện ám sát đi.”
Tôi không trả lời anh.
Mà chuyển sang mở khung chat với Tạ Thời Đình.
Tôi: “Tạ thiếu, tối nay anh có bận không?”
Tạ Thời Đình: “Không bận, sao vậy?”
Tôi: “Tối nay tôi có thể tới tìm anh không?”
Tôi nhìn thấy Thời Diệu trong bóng tối đưa tay vò tóc, dường như đang suy nghĩ nên trả lời thế nào.
Tạ Thời Đình: “Có chuyện gì sao? Hôm khác đi.”
Còn không dám gặp tôi.
Tôi mặc kệ tin nhắn của anh.
Trực tiếp nói: “Tôi muốn bàn chuyện kết hôn với anh, tôi ngưỡng mộ anh từ lâu, được kết hôn với anh là chuyện tôi hằng mơ ước.”
Tôi nhìn thấy Thời Diệu đứng chết trân tại chỗ.
Ngay cả bạn bè gọi anh vài lần anh cũng không nghe thấy.
Tôi lặng lẽ rút lui, cạy khóa phòng Thời Diệu, vào trong thay một bộ váy ngủ mỏng manh.
Sau khi Thời Diệu quay về, điều anh nhìn thấy chính là tôi như vậy.
Anh khẽ nhíu mày, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
“Em… em biết…”
“Thời Diệu!” Tôi giả vờ kinh ngạc lên tiếng.
“Sao anh lại ở đây? Tôi chẳng phải đã bảo anh đừng ám sát nữa sao? Mau đi đi, nơi này nguy hiểm.”
Tôi cố tình lắp bắp giải thích.
“Cứ để tôi ra tay đi, tôi… tôi ở đây sẽ tiện hành động hơn, anh… anh mau đi…”
Sự kinh ngạc trong mắt Thời Diệu chuyển thành tức giận.
“Tiện hành động? Ân Hoa, em còn muốn lừa tôi sao? Em… em có phải muốn kết hôn với hắn rồi không… sao em có thể đối xử với tôi như vậy…”
Nước mắt Thời Diệu rơi như không cần tiền, từng giọt từng giọt rơi xuống.
Tôi diễn tới cùng.
“Nếu anh đã phát hiện rồi, vậy tôi cũng không giả vờ nữa. Anh về đi, tôi định kết hôn với anh ấy rồi.”
Thời Diệu ngấn lệ, đáy mắt đỏ rực, cố chấp tiến lên một bước.
“Tại sao lại như vậy? Là do tôi làm chưa đủ tốt sao?”
Anh giữ lấy vai tôi, cúi đầu lưu luyến hôn tôi.
“Bảo bối, tôi sẽ hầu hạ em thật tốt, tôi sẽ nghe lời em, em đừng đối xử với tôi như vậy được không?”
Thời Diệu hôn tôi đến ngứa ngáy, khóc đến mức tim tôi mềm nhũn.
Anh tủi thân từng chút từng chút cởi bỏ quần áo của mình.
“Tôi cởi sạch rồi, bảo bối chúng ta ăn một miếng đi, ăn no rồi sẽ không suy nghĩ lung tung nữa.”
Anh quyến rũ đến mức cơ thể tôi mềm nhũn.
Miệng tôi bắt đầu nói linh tinh.
“Pháo chia tay sao? Trên giường của Tạ Thời Đình thật kích thích đấy, tôi nhắn cho anh ta một tin bảo…”
“Không được!”
Thời Diệu ném thiết bị liên lạc của tôi đi.
Nước mắt càng rơi dữ dội hơn, động tác cũng ngày càng mạnh hơn.
“Bảo bối đừng nghĩ tới hắn nữa, nhìn tôi đi, nghĩ tới tôi đi, tôi muốn nhốt em lại, trong lòng trong mắt em chỉ được có mình tôi.”
21
Người đầu tiên chịu thua lại là Thời Diệu.
Sáng sớm vừa tỉnh dậy, tôi đã thấy Thời Diệu quỳ bên giường.
“Tôi thú nhận, Thời Diệu là tôi, Tạ Thời Đình cũng là tôi. Ân Hoa, bất kể em chọn ai, cuối cùng cũng chỉ có thể là tôi.
“Tôi không quan tâm em dao động giữa hai cái tên này. Tôi chỉ quan tâm em nhất định phải chọn tôi.”
Được nuôi dưỡng thành một tên bệnh kiều thế này đúng là quá đã.
Tôi dùng chân đạp nhẹ lên ngực anh.
“Vậy tôi muốn anh giúp tôi trong sự nghiệp, trong tình cảm thì để tôi hôn tôi ngủ cùng, tôi nói gì anh không được cãi, làm một chú cún nhỏ gọi là tới.”
Thời Diệu quỳ tiến lên vài bước, hôn lên bắp chân tôi.
“Cún nhỏ sẽ luôn nghe lời chủ nhân.”
Ngoại truyện 1
Tôi và Thời Diệu đều lấy danh nghĩa gia tộc riêng để hủy bỏ hôn ước.
Nhưng lén đăng ký kết hôn.
Ba tôi và ông cụ Tạ tức đến mức muốn phát điên.
Họ nghĩ chúng tôi sống phóng túng bên ngoài, ngay cả chuyện đại sự cả đời cũng dám làm bừa.
Nhưng họ cũng chẳng thể làm gì được chúng tôi.
Tôi tìm ra tung tích của mẹ mình.
Nhưng thuộc hạ của mẹ tôi đã cứu bà trước một bước.
“Con tưởng mẹ sống bao nhiêu năm nay là vô ích sao? Con thấy cái chân đó của ông ta gần đây nặng hơn rồi chứ? Lần trước là mẹ lái xe đâm, mấy hôm trước là mẹ đá thêm một cú.”
Mẹ tôi là người duy nhất biết chuyện giữa tôi và Thời Diệu.
Bà nhìn tôi đầy ẩn ý.
“Dù mẹ không muốn thừa nhận, nhưng con đúng là con gái của ba con. Điều duy nhất tốt hơn ông ta là con lý trí hơn, cũng biết yêu người khác hơn.”
Thời Diệu biết được chuyện tôi cố ý chơi anh: ???
Ngoại truyện 2
Còn chuyện vì sao lại đi ám sát Ân Hoa.
Thời Diệu nói hoàn toàn không phải như vậy.
Thật ra thời thiếu niên thiếu nữ họ từng gặp nhau rồi.
Khi đó họ bị lạc trong kho hàng, cô gái mặc váy trắng nắm tay anh, bình tĩnh phân tích con đường chính xác.
Cô gái dẫn anh trèo cao leo thấp, vô cùng thành thạo.
Khí chất cô thể hiện hoàn toàn khác với vẻ ngoài của cô.
Bị trói buộc bởi quy tắc, nhưng không chịu khuất phục.
Cô luôn hướng lên phía trước, rực rỡ mạnh mẽ.
Lúc chia tay, cô gái véo mặt anh.
“Đôi mắt của anh rất đẹp, màu sắc giống như đá obsidian vậy.”
Về sau, cảnh tượng đó cứ khắc sâu trong đầu anh năm này qua năm khác.
Mỗi lần mất ngủ, anh đều nhớ lại ngày hôm đó.
Sau này, anh biết cô là tiểu thư nhà họ Ân.
Tình cảm trong lòng càng ngày càng sâu đậm.
Anh bỏ giá cao mua tấm bản đồ địa hình đó.
Dù không đạo đức lắm.
Nhưng chỉ để nhìn cô một lần thôi.
Chỉ một lần thôi.
Nhưng không ngờ anh lại bị bắt.
Khoảnh khắc đó anh không hề hối hận.
Mà lại rất vui.
Mỗi roi quất xuống.
Mỗi mệnh lệnh của cô.
Đối với anh.
Đều là phần thưởng.
Anh nghĩ, bất kể là Thời Diệu hay Tạ Thời Đình, đời này anh cũng không thể thoát khỏi cô nữa.
Nhưng anh lại cảm thấy bị cô trói buộc.
Vẫn cam tâm tình nguyện.
(Kết thúc)