Chương 3 - Căn Phòng Kín Bí Mật
11
Bất kể tôi có thoát được hay không.
Dù sao hiện tại Thời Diệu chắc chắn không thoát được.
Kết quả vừa trở về, tôi đã nghe tin dây xích báo động.
Thời Diệu muốn bỏ trốn.
Tôi vội vàng chạy tới, liền thấy Thời Diệu đang loay hoay với dây xích.
Tôi tức đến bốc hỏa.
“Anh đang làm gì vậy?”
Nghe thấy giọng tôi, Thời Diệu lập tức quay đầu lại.
Thậm chí còn có chút mất tự nhiên.
“Sao em lại về rồi?”
Tôi nhìn dây xích dưới đất, bên trên quấn đầy vải, còn có dấu vết bị kéo mạnh, chẳng trách lại kích hoạt chuông báo động.
Tôi ngồi lên giường, nhìn Thời Diệu đang đi tới.
Mở miệng nói: “Quỳ xuống.”
Thời Diệu khựng lại một chút.
“Ân tiểu thư, em lại định giở trò gì nữa?”
“Tôi bảo anh quỳ xuống, anh nghe không hiểu sao? Đừng để tôi phải gọi người tới ép anh.”
Thời Diệu bị giọng điệu của tôi chọc giận, anh cực kỳ không phục mà quỳ xuống.
Tôi cúi người, dùng tay siết chặt cổ áo anh.
Không cảm xúc nói: “Anh có biết cái dây xích chó đang trói anh cứ luôn reo lên, tôi đều biết hết không?”
Thời Diệu sững người, anh ho khẽ một tiếng để che giấu sự xấu hổ.
“Tôi không có…”
Nửa câu sau của anh mơ hồ không rõ, bị nuốt xuống cổ họng.
Cũng đúng.
Không thừa nhận cũng là chuyện bình thường.
“Thời Diệu.”
Tôi tiến sát anh, hạ mắt xuống, nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh biết không? Chỉ cần tôi muốn, anh sẽ bị nhốt ở đây mãi mãi.”
Thời Diệu nhìn tôi, đáp lại ánh mắt tôi, đôi mắt đen sáng như đá obsidian.
Khẽ hỏi: “Mãi mãi sao?”
“Cũng không hẳn, nếu một ngày nào đó tôi thấy chán, có lẽ sẽ thả anh đi.”
“Tất nhiên rồi.”
Tay tôi chạm lên cổ áo Thời Diệu, nhẹ nhàng ấn vào yết hầu anh.
“Anh ở hay đi, đều do tôi quyết định, anh không có dù chỉ một chút quyền tự chủ.”
Thời Diệu nắm lấy bàn tay đang làm loạn của tôi, khẽ vuốt ve.
Anh quỳ tiến lên vài bước, lồng ngực chạm vào đầu gối tôi.
“Em đối xử với tất cả mọi người như vậy sao?”
“Tất nhiên, chỉ cần ở trong phạm vi tôi quản lý, tôi đều có quyền quyết định họ ở hay đi, thích thì giữ lại, không thích thì vứt bỏ.”
Thời Diệu hạ mắt xuống, cười giễu một tiếng.
“Đúng là rất Ân Hoa.”
“Nhưng…”
Thời Diệu siết chặt tay tôi, ánh mắt thật sâu rơi trên người tôi.
Những lời nói ra cố chấp âm u, dường như còn mang theo nhiệt độ nóng bỏng thiêu đốt.
“Tôi không giống người khác, thứ tôi muốn đạt được, dù liều mạng tôi cũng phải có được.”
Ý này vẫn là muốn bỏ trốn.
Thậm chí còn nói thẳng với tôi.
Tôi hất tay anh ra, hung hăng tát anh một cái.
Mặt anh nghiêng sang một bên.
Năm dấu ngón tay hiện rõ ràng.
Khóe mắt còn phảng phất một tầng đỏ nhạt.
Trong khoảnh khắc đó tôi lại nghĩ đến ba mình.
Cho dù tôi có ghét ông ta đến đâu, suy cho cùng tôi vẫn là con gái ông ấy.
Ngay cả những chuyện tôi làm cũng giống ông ta đến vậy.
Mu bàn tay Thời Diệu áp lên vết đỏ đang nóng rát trên mặt.
“Ân Hoa, tôi nói được làm được, em không thể quyết định tôi đâu.”
Tôi thở dài.
“Anh biết không, khi đang ở thế yếu mà vẫn nói những lời phản kháng như vậy, thật sự rất không sáng suốt.”
Tôi gọi điện cho thuộc hạ.
“Gọi bác sĩ Tống tới đây.”
12
Tống Nhụy thở dài.
“Khi nào cậu học được kiểu tình yêu cưỡng ép vậy? Bên trong trang trí đẹp thật, trai đẹp cũng rất đẹp, rốt cuộc không nghe lời đến mức nào mà cậu trói người ta thế?”
“Bớt nói nhảm đi, tôi tin cậu nhất, làm xong thì lập tức gửi kết quả cho tôi.”
“Phục cậu luôn rồi, nửa đêm còn bắt tôi tăng ca.”
Tống Nhụy cầm mẫu máu đã lấy rồi rời đi.
Thời Diệu dựa vào cuối giường ngồi dưới đất, một chân co lên, cánh tay đặt trên đầu gối.
Anh đang dùng tăm bông ấn vào vết thương chảy máu.
Vừa rồi muốn giữ anh lại còn tốn rất nhiều sức.
Lúc này anh đang liếc mắt sang chỗ khác không nhìn tôi.
Trông vô cùng đáng thương.
Tôi chống cằm nhìn anh, vậy mà không cảm thấy thời gian trôi chậm.
Khi Tống Nhụy gửi kết quả cho tôi, cô ấy còn nói một câu chúc mừng.
Tôi xem sơ qua một chút.
Cơ thể khỏe mạnh, không có bệnh truyền nhiễm.
Điều quan trọng nhất là: trai tân.
Tâm trạng tôi cực kỳ tốt.
Ánh mắt rơi lên hộp màu tôi từng để ở đây trước đó.
Tôi dùng cọ chấm một chút chu sa đỏ.
Kéo cánh tay Thời Diệu qua chấm lên đó.
“Đây là gì?”
“Anh hẳn biết chứ, thời cổ đại đều có thủ cung sa mà?”
13
Tôi nhét bản báo cáo kiểm tra vào cạp quần Thời Diệu.
“Đây là dấu ấn tôi dành cho anh, từ nay về sau anh là người của tôi rồi, hiểu chưa?”
Hiệu ứng mỏ neo tâm lý.
Cho dù anh muốn bỏ trốn.
Tôi cũng muốn trồng một chiếc neo trong tim anh.
Khi đánh mất sự trong trắng, tôi muốn người đầu tiên anh nghĩ tới chính là tôi.
Từ xưa đến nay chưa từng có đàn ông điểm thủ cung sa.
Vậy thì bắt đầu từ tôi đi.
Thời Diệu nhìn chằm chằm chấm đỏ nhỏ kia.
Ánh mắt trở nên sâu thẳm, u tối.
Anh ngẩng mắt nhìn tôi, đôi mắt như phủ một tầng sương mỏng.
“Em nghiêm túc sao?”
“Tất…”
Ưm…
Thời Diệu đột nhiên ôm lấy eo tôi, kéo tôi xuống hôn.
Anh khẽ nhắm đôi hàng mi đang run rẩy, môi anh khô ráo mềm mại, nụ hôn từ dịu dàng chuyển sang mãnh liệt, đôi môi từng bị bắt nạt lại được nhẹ nhàng liếm như an ủi.
Anh ôm tôi rất chặt, nhiệt độ quanh người tăng cao.
Tôi mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng.
Nhưng nụ hôn của Thời Diệu cướp mất năng lực suy nghĩ của tôi.
Ngược lại trái tim càng trở nên xao động.
Không đúng.
Thời Diệu buông tôi ra, nhẹ nhàng tựa đầu vào tôi.
Tôi phải bình tĩnh lại.
“Tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện, tên phản bội kia mấy ngày rồi tôi chưa tới gặp hắn, tôi phải đi gặp hắn một chút.”
Tên phản bội đó là gián điệp ba tôi cài bên cạnh tôi.
Chuyện tôi giam giữ Thời Diệu, chỉ có vài thuộc hạ thân cận biết.
Hắn phát hiện tôi tối nào cũng tới căn gác phía sau.
Vì vậy hắn nhân cơ hội giả làm người đưa cơm.
Nhưng hắn không biết rằng mỗi lần đưa cơm cho Thời Diệu đều là robot nhỏ, thuộc hạ của tôi không hề lên đó.
Sau khi biết chuyện, tôi nổi giận đùng đùng.
Tịch thu thiết bị liên lạc của hắn, rồi nhốt hắn lại.
“Tôi đi quất hắn một trận, anh đi ngủ trước đi.”
Thời Diệu nhíu mày.
“Em cũng đánh hắn sao?”
“Tất nhiên, đối xử công bằng mà, không thể chỉ để mình anh bị đánh.”
“Anh yên tâm, tôi sẽ hành hạ hắn còn tàn nhẫn hơn hành hạ anh.”
Có lẽ nhớ lại những hành hạ anh từng chịu lúc trước, sắc mặt anh trở nên cực kỳ khó coi.
Tôi xoa đầu anh, coi như an ủi.
Thời Diệu đột nhiên hỏi.
“Cái chấm em điểm này có thể rửa sạch không? Tôi đột nhiên cảm thấy thứ này cũng khá trẻ con, giả thì vẫn là giả thôi, chẳng có ý nghĩa gì cả.”
Trẻ con?
Giả?
“Không đi nữa.”
Tôi gọi điện thoại.
“Bảo robot mang tới một hộp cỡ lớn nhất.”
“Vốn dĩ tôi định đợi anh tự nguyện, nếu anh cảm thấy đây là giả, vậy thì biến nó thành thật luôn đi.”
Tôi từng bước tiến lại gần Thời Diệu.
Đẩy anh ngã xuống giường.
Thời Diệu dùng một tay cởi áo ba lỗ ra, cánh tay chống lên giường.
Đôi mắt anh phủ một tầng sương mỏng, nửa lạnh lùng nửa mê ly mà quyến rũ tôi.
…
Tôi giữ đầu Thời Diệu lại.
“Nếu muốn rửa sạch dấu ấn, vậy thì ngoan ngoãn một chút, hầu hạ tôi cho tốt.”
Giọng Thời Diệu mơ hồ không rõ.
“Muốn rửa sạch, vậy nên ở đây tuyệt đối đừng mất nước.”
…
14
Sáng sớm tỉnh dậy.
Tôi đẩy người bên cạnh.
“Anh ra ngoài đi.”
Nhiệt độ bên cạnh lập tức rời đi.
Tôi lại mơ màng ngủ tới khi tự nhiên tỉnh giấc.
Thời Diệu lại đang nghịch dây xích kia.
Tôi thấy anh quấn lên đó một vòng vải màu hồng.
“Anh đang làm gì vậy?”
“Tôi quấn cái này lên, sẽ không làm em bị cấn.”
“… ”
Chuông báo động hôm qua không phải là vì chuyện này đấy chứ?
Lúc đó sao không nói thẳng?
Thời Diệu đi tới, ngồi xổm bên giường, đôi mắt vui vẻ chớp chớp như chú cún nhỏ.
“Hoa Hoa, em tỉnh rồi à?”
Hoa… Hoa…?
Thời Diệu đặt mặt lên giường, một sợi tóc còn dựng đứng lên.
“Sao em không nói gì? Đúng là kiểu phụ nữ xuống giường là không nhận người.”
Trông tôi có vẻ vẫn ở đây.
Nhưng thật ra linh hồn đã bay đi một lúc rồi.
Sao chỉ ngủ một giấc mà tính cách anh lại thay đổi luôn vậy?
Trả lại Thời Diệu lạnh lùng cho tôi.
…
Thời Diệu thật sự giống như biến thành người khác.
Dù bình thường nhìn vẫn lạnh nhạt ít nói.
Nhưng robot đưa cơm tôi trang bị cho anh giờ không chỉ đơn thuần là đưa cơm nữa.
Mỗi tối đúng mười giờ, nó sẽ đúng giờ gửi tin nhắn cho tôi, nói Thời Diệu không chịu ngủ, cứ nhìn chằm chằm nó.
Nhìn đến mức một AI như nó cũng thấy rợn người.
Robot còn gửi cho tôi cả ảnh Thời Diệu đang tắm.
Thời Diệu tức giận nói: “Robot của em không thông minh lắm, vậy mà còn lén chụp ảnh tôi lúc đang tắm.”
Robot không phục, robot tủi thân.
Lúc robot méc tôi thì bị Thời Diệu đá một cú văng khỏi giường.
Xem như tôi đã trải nghiệm giai đoạn cần được dỗ dành sau khi trai tân mất thân.
Anh không nói thẳng.
Cũng không dính người mà bám sát bên tôi.
Chỉ giả vờ đáng thương, giả vờ tủi thân, chơi tâm cơ.
Lặng lẽ quấn lấy tôi như ma vậy.
15
Thời Diệu thật sự rất mê người.
Gương mặt mê người, thân hình cũng mê người.
Cho nên đến tận bây giờ tôi vẫn chưa chán.
Thậm chí tôi còn ngày càng chiều anh hơn.
Những người đàn ông trước đây tôi đều trực tiếp cho tiền, muốn gì tự đi mua.
Nhưng quần áo của Thời Diệu là do chính tôi tự đi chọn.
Nhưng ngay trên đường trở về, tôi lại bị bắt cóc.
Đối phương kéo đến với đội hình rất lớn.
Nếu chỉ đơn thuần là báo thù, họ không đủ khả năng giữa đường bắt người như vậy.
Chỉ có một khả năng.
Ba tôi.
Quả nhiên xe dừng lại ở nhà chính.
Tôi bị vệ sĩ trói cả tay chân rồi nhốt trong phòng.
Ba tôi chống gậy bước vào, chân ông dường như còn nặng hơn trước.
“Ba, ông đang làm gì vậy?”
“A Hoa à, ngày mai là tiệc tối nghỉ dưỡng do nhà họ Tạ tổ chức, nói là tiệc nghỉ dưỡng nhưng thật ra chính là tiệc chọn vợ, các tiểu thư của những gia tộc danh tiếng đều nhận được thiệp mời, ngày mai con cũng phải đi.”
Nhà họ Tạ tôi biết.
Đại gia tộc của Hoa Quốc, quyền thế ngập trời, thành viên gia tộc liên quan đến cả thương nghiệp, quân đội và chính trị.
Những năm trước là Tạ Phong nắm quyền.
Hiện tại là cháu trai ông ta, Tạ Thời Đình.
Tạ Thời Đình còn quyết đoán tàn nhẫn hơn chú mình.
Nghe nói ngoại hình cũng cực kỳ xuất sắc.
Không biết bao nhiêu thiên kim chen lấn muốn gả cho anh ta.
Nhưng vậy thì sao chứ.
Tên sát thủ đã giết chú anh ta vẫn đang bị tôi nhốt trong nhà đây.
“Tôi không đi.”
“Con không đi cũng phải đi, con không có quyền lựa chọn. Tối nay tôi sẽ phái người canh giữ nơi này, đừng mơ người của con tới cứu con, còn chuyện riêng của con, tôi sẽ cho người đến chỗ ở của con, từ nay về sau nhà của con chỉ có nơi này.”
Điều này tôi lại không lo.
Người của tôi sẽ chặn bọn họ lại.
Tôi dựa vào ghế, tìm một tư thế thoải mái.
“Ông trói được tôi một lần, ông trói được tôi cả đời sao?”
“Tôi đương nhiên không trói con cả đời được, nhưng có lẽ tôi có thể trói mẹ con cả đời.”
Đầu tim tôi lập tức lạnh buốt.
Ba tôi bắt được sự thay đổi trên mặt tôi, nở một nụ cười.
“Tôi tìm được mẹ con rồi, tôi giấu bà ấy ở một nơi mà con vĩnh viễn không thể tìm ra.”
“Ông đúng là đồ điên.”
“Chỉ cần con ngoan ngoãn tới bữa tiệc, tôi sẽ cho con gặp bà ấy.”
…
Từ lúc ngủ dậy, ăn sáng đến trang điểm.
Ba tôi đều phái người đi theo tôi.
Sau khi bị ép thay đồ và trang điểm, ông ta phái người thân cận nhất đưa tôi tới bữa tiệc.
Đến nước này, không đi cũng không được.
Trong đại sảnh tiệc tối tụ tập đầy nhân vật quyền quý, các cô gái phong cách khác nhau, giữa những ly rượu giao nhau càng lộ rõ sự xa hoa.
Có người nhân cơ hội bàn chuyện làm ăn.
Có người âm thầm ganh đua mong một bước lên trời.
Cũng có người tận hưởng sự nhàn nhã.
Đến giờ rồi, vốn dĩ nhân vật chính của bữa tiệc hôm nay là Tạ Thời Đình phải phát biểu vài câu.
Nhưng bên phía họ dường như xảy ra chuyện gì đó, Tạ Thời Đình mãi không xuất hiện.
Sắc mặt ông cụ Tạ đã trở nên cực kỳ khó coi.
Nghe nói gia quy nhà họ Tạ cũng vô cùng nghiêm khắc, trong gia tộc gần như không có ai được tự do yêu đương.
Tất cả đều phải nghe theo sắp xếp gia tộc, lựa chọn đối tượng liên hôn tương xứng.
Những năm gần đây lớp trẻ trong nhà có người phản đối.
Nhà họ Tạ sửa quy tắc, đặc biệt tổ chức một bữa tiệc chọn vợ.
Nói mỹ miều là có thể tự do lựa chọn.
Vừa hoang đường lại không cho phép phản kháng.
Đã qua rất lâu rồi, Tạ Thời Đình vẫn không xuất hiện.
Ông cụ Tạ giữ vẻ bình tĩnh ngoài mặt, giọng nói trầm ổn sắc bén vang lên sau micro.
“Thời Đình hôm nay có việc, với tư cách là ông nội của nó, chuyện này nó nhờ tôi quyết định giúp.”
Thật nực cười.