Chương 1 - Căn Phòng Kín Bí Mật

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

1

“Hắn vẫn không chịu nói sao?”

Tôi vừa cho chó con ăn vừa hỏi thuộc hạ.

“Vâng, hắn vẫn không chịu nói là ai phái hắn tới, tiểu thư, hay là… dùng chút thủ đoạn?”

Tôi nhìn về phía màn hình giám sát.

Trong căn phòng kính xinh đẹp.

Thời Diệu toàn thân đầy thương tích nằm trên sàn, tay chân đều bị xích sắt khóa lại.

Gương mặt đó không có chút tì vết nào, xương mày nhô cao, đường nét vô cùng sắc sảo.

Đôi mắt phượng càng tăng thêm vài phần dịu dàng và mê hoặc.

Những vết thương lấm tấm trên má khiến anh trông càng thê thảm hơn.

“Không cần, tôi đi gặp anh ta.”

Tôi cầm một cây roi, mở cửa phòng.

Khi đuôi roi quét qua người Thời Diệu, anh chỉ khẽ nhíu mày rồi mở mắt ra.

Nhìn thấy tôi, trong đôi mắt xinh đẹp của anh thoáng qua một tia khinh miệt.

Tôi dùng roi vỗ nhẹ lên mặt anh.

“Căn phòng này, anh thấy hài lòng chứ?”

2

Không lâu trước đó.

Tổ chức cơ mật nhận được một vụ làm ăn.

Có người bỏ giá cao để mua bản đồ địa hình nhà tôi.

Là nhị tiểu thư của nhà họ Ân ở Hoa Quốc, kẻ thù của tôi không ít.

Nhưng dù vậy, dám ra tay với tôi ngay trong nhà tôi, lá gan của hắn quả thật không nhỏ.

Đáng tiếc thay.

Tôi chính là người nắm quyền bí mật của tổ chức cơ mật.

Tôi bán cho đối phương một bản đồ giả.

Khi Thời Diệu lặng lẽ xuất hiện, đám vệ sĩ đã mai phục sẵn lập tức hợp sức khống chế anh.

Tấm màn đen phủ lên căn phòng kính bị kéo xuống, mọi tinh xảo bên trong hiện ra rõ ràng.

Đây là chiếc lồng tôi đặc biệt chuẩn bị cho anh.

Thời Diệu đã nằm ở đây ba ngày, chưa ăn chưa uống giọt nào.

Vết thương trên người anh đã đóng vảy.

Ánh mắt khinh miệt của Thời Diệu rơi trên người tôi.

Dường như anh không hề sợ việc tôi giam cầm mình.

Tôi nhẹ nhàng quất anh vài roi.

Những vết thương vốn đã đóng vảy lại rỉ máu.

Thời Diệu đau đến rên khẽ một tiếng, nhưng vẫn cười ngông cuồng đầy khiêu khích.

“Tôi đã nói rồi, không ai phái tôi tới cả.”

“Vậy tức là anh tự mình muốn giết tôi sao?”

Anh nằm ngửa trên sàn, đôi môi khô khốc đỏ mọng, từng nhịp thở đều đau đớn.

Đường quai hàm và chiếc cổ kéo thành một đường cong đẹp mắt, mồ hôi và máu hòa lẫn chảy dọc theo gò má.

Khiến dục vọng hành hạ của tôi bị kích thích mạnh mẽ.

Anh thật sự quá đẹp.

“Tôi với anh không oán không thù, xem ra tôi phải nghĩ kỹ nên hành hạ anh thế nào rồi.”

Tôi lại quất anh thêm một roi.

Cúc áo đồng phục sát thủ của Thời Diệu bị đánh bật ra.

Cổ áo lập tức rộng hơn.

Làn da trắng nõn lộ ra ngoài.

Lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở.

Mắt tôi sáng lên trong chốc lát.

Tôi dùng roi kéo quần áo anh ra, đánh bung hết hàng cúc áo.

Roi cuối cùng, tôi quất trúng chỗ nhạy cảm của Thời Diệu.

Anh lập tức rên nghẹn một tiếng, cong người lại.

Xích sắt trên cổ tay vì động tác của anh mà va vào nhau leng keng.

Hình như tôi đã tìm được cách trừng phạt anh rồi.

3

Tôi mang tới một ít nước và thức ăn.

Muỗng múc một ngụm nước đưa tới bên môi Thời Diệu.

Ba ngày không ăn không uống, môi anh khô nứt, lộ cả tia máu đỏ.

Nước lạnh đưa tới, anh vô thức nhấp một ngụm.

Tôi rút lại, anh theo bản năng đuổi theo, còn thè nhẹ đầu lưỡi ra.

Tôi hất thẳng nước lên mặt anh.

Thời Diệu tỉnh táo lại.

Mày anh dần cau chặt.

Tôi khẽ cười.

“Muốn ăn không? Cởi một món, cho ăn một miếng.”

Thời Diệu khựng lại.

“Nằm mơ đi.”

Gương mặt xinh đẹp tràn đầy nhục nhã.

Mỹ nhân tức giận cũng chỉ đến thế này thôi.

“Thời Diệu, anh đã ba ngày không uống nước rồi, tiếp tục như vậy sẽ chết đấy, anh muốn chết sao?”

Tôi vỗ nhẹ lên mặt anh.

“Sẽ không có ai cứu anh đâu, ở đây, chỉ khi ngoan ngoãn nghe lời tôi, anh mới có cơ hội sống sót.”

Tay tôi.

Lướt từ gò má anh xuống cằm, rồi xâm lấn tới cổ áo.

Đúng là sát thủ.

Cơ bắp mạnh mẽ săn chắc, vừa lớn vừa mềm, xúc cảm cực kỳ tốt.

Thời Diệu quay đầu tránh đi, nhắm mắt lại, dáng vẻ mặc người xâu xé.

Nhưng sự tức giận xen lẫn căng thẳng của anh đều biến thành nhịp tim tăng tốc.

“Nếu anh không cởi, tôi sẽ dùng bạo lực đấy, tôi có một trăm cách lột sạch anh.”

Mí mắt Thời Diệu giật mạnh.

“Cô…”

Anh hung dữ trừng mắt nhìn tôi.

Tôi dùng muỗng gõ gõ bát cơm, giống như trêu chó vậy.

“Anh cởi, tôi sẽ cho anh ăn.”

Thời Diệu tự làm công tác tư tưởng cho mình, chậm rãi ngồi dậy.

Anh quay đầu sang chỗ khác, tránh ánh mắt hung dữ kia, nghiến chặt răng.

Xích sắt phát ra âm thanh lanh lảnh, xương cổ tay nhô lên càng tăng thêm vài phần xấu hổ.

Ngón tay thon dài của anh từng chiếc từng chiếc cởi cúc áo.

Tôi đưa một muỗng cơm tới bên môi anh, anh há miệng cắn lấy.

Ban đầu anh còn giữ thể diện, nhưng thật sự đã đói quá lâu rồi.

Thời Diệu cởi áo khoác ngoài, bên trong còn một chiếc áo ba lỗ màu đen.

“Tiếp tục.”

Thời Diệu dùng một tay cởi ra.

Thân thể cường tráng vì bị ánh mắt tôi lăng trì mà hơi run rẩy, đỏ lên.

“Màu sắc thật đẹp.”

Thời Diệu liếc tôi một cái.

Khóe môi anh dính một chút mứt trái cây.

Tôi đưa tay lau đi, rồi bôi lên người anh.

Môi Thời Diệu thật mềm, cơ ngực cũng rất dễ sờ.

“Cô làm gì vậy?!”

Anh lùi về sau tránh né.

Tôi chỉ vào thắt lưng anh.

“Cái này cũng cởi ra.”

“Không được!”

Thời Diệu bị sỉ nhục không nhẹ, lồng ngực phập phồng, vành tai đỏ bừng.

“Không thể nào!”

Tôi gõ gõ bát cơm: “Hửm?”

Qua rất lâu.

Anh mới chậm chạp tháo thắt lưng ra.

Eo Thời Diệu rất thon, ngang dọc đều là những vết thương đỏ sẫm, cơ bụng hơi siết chặt.

“Xuống nữa thì không được, dù chết đói tôi cũng không cởi nữa.”

Tôi nhận lấy thắt lưng của anh.

Gập đôi lại.

Nhẹ nhàng quất lên người anh.

Ẩn ý sâu xa nói: “Không vội, hộp mù phải từ từ mở mới vui.”

Thời Diệu rên nghẹn một tiếng, khóe mắt đỏ hoe, đáng thương nhận lấy bát cơm tôi ném cho anh.

4

Hình như tôi đã tìm được món đồ chơi.

Tôi từng điều tra Thời Diệu, số người anh ám sát không nhiều.

Nhưng có một vụ cực kỳ nổi tiếng.

Là người nắm quyền đời trước của nhà họ Tạ ở Hoa Quốc.

Nhà họ Tạ là đại tộc ở Hoa Quốc, ngay cả người đứng đầu anh cũng dám giết, chơi đùa như vậy càng kích thích hơn.

Mỗi ngày tôi chỉ nhìn Thời Diệu cởi quần áo để ăn cơm.

Ban đầu anh còn đầy vẻ xấu hổ tức giận, về sau chỉ lạnh mặt cởi đồ.

Môi trường trong phòng kính rất tốt, cái gì cũng có.

Điều tuyệt vời hơn là, cái gì cũng nhìn thấy được.

Tôi giống như nuôi một nam yêu ma cố chấp vậy.

Không chỉ nhìn anh cởi quần áo, còn nhìn anh sinh hoạt dưỡng thương.

Thậm chí nửa đêm tôi cũng tới.

Không chỉ tới, còn cưỡng ép anh.

Đêm khuya.

Tôi uống say.

Tôi đánh thức Thời Diệu, loạng choạng ngã lên người anh.

Trên người anh là bộ đồ ngủ tôi chuẩn bị.

Tôi kéo áo anh ra định cưỡng hôn.

Thời Diệu dùng dây xích quấn lên cổ tôi, siết chặt.

Giọng anh đầy hung ác.

“Nhị tiểu thư, đây là cơ hội cô tự đưa tới.”

Giọng Thời Diệu mang theo vẻ khàn khàn vừa bị đánh thức, cằm anh tì lên mặt nghiêng của tôi.

Hai má áp sát, cả người tôi đều bị anh ôm trọn trong lòng.

Lồng ngực anh cũng rất nóng.

Tôi say khướt hỏi: “Tôi chết rồi, anh cũng không sống nổi, anh muốn chết sao?”

Thời Diệu do dự.

Xích sắt nới lỏng một chút, rồi lại bị anh siết chặt.

“Cô sỉ nhục tôi lâu như vậy, tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua cơ hội này.”

Tay tôi chồng lên tay anh.

“Anh cảm thấy bị sỉ nhục sao? Anh cũng có thể sỉ nhục tôi mà.”

Tôi kéo tay anh đặt lên cổ áo mình.

Thời Diệu sững người.

Tay anh cầm cũng không được, buông cũng không xong.

Anh đổi góc độ, kéo tôi vào lòng.

Quay đầu sang chỗ khác, bàn tay bóp cổ tôi hơi dùng lực.

“Bảo người của cô tới ngay, một mạng đổi một mạng.”

Tôi sờ váy ngủ: “Tôi không mang thiết bị liên lạc, hơn nữa tôi say rồi mới tới, không ai biết cả, tôi gọi người kiểu gì?”

Thời Diệu suy nghĩ một lát: “Vậy đợi tới sáng, tôi không tin chủ nhân biến mất, đám người hầu sẽ không đi tìm.”

“Vậy cũng được.”

Tôi ngáp một cái: “Thế chúng ta cùng ngủ đi.”

Tôi xoay người ôm lấy cổ Thời Diệu, đè anh xuống giường.

Tôi gối lên cơ ngực anh, sờ cơ bụng anh.

Trước khi ngủ thiếp đi, tôi nghe thấy giọng nghiến răng nghiến lợi của Thời Diệu.

“Cô buông ra!”

5

Khuyết điểm duy nhất của việc xích Thời Diệu lại.

Là khi tôi ôm anh rất dễ bị cấn đau.

Sáng sớm, tôi bị cấn đến tỉnh giấc.

Tôi đẩy người bên cạnh.

“Anh dậy đi, cấn quá.”

Bên tai vang lên một tiếng rên trầm thấp, dây xích bị dời ra xa.

Ngủ thêm một lúc, tôi mới chậm rãi tỉnh lại.

Tôi tưởng Thời Diệu sẽ canh chừng không cho tôi chạy.

Nhưng kỳ lạ là anh không ở bên cạnh tôi.

Sát thủ nào cũng thiếu cảnh giác như vậy sao?

Tôi ngồi dậy.

Liền nghe thấy tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm.

Cửa phòng tắm là kính mờ trong suốt.

Bóng dáng bên trong mơ hồ nhưng cao lớn.

Thời Diệu đứng đó ngẩng đầu, dòng nước gấp gáp trút xuống.

Tấm lưng tam giác ngược, eo thon của đàn ông, đôi chân dài, tất cả mờ ảo một mảnh.

Tôi lén lút đi tới cửa.

Sợi xích khóa ở đầu giường kéo dài vào bên trong qua khe cửa, rung lắc với tần suất cao.

Trong tiếng kim loại va chạm leng keng còn xen lẫn tiếng thở dốc gấp gáp.

Hơi nước làm dây xích ướt đẫm.

Tôi nhìn những giọt nước đọng trên đó rung lắc, rồi đứng ngoài cửa siết chặt dây xích.

Hai tay Thời Diệu lập tức bị trói chặt.

Trong khoảnh khắc, mọi thứ như ngừng lại.

Thời Diệu kéo kéo dây xích, còn tôi nhất quyết không buông.

Tôi cười tủm tỉm khen ngợi: “Thời Diệu, tiếng thở của anh thật dễ nghe.”

Giọng Thời Diệu khàn đặc, từ cổ họng phát ra tiếng gầm thấp gần như tức điên.

“Ân Hoa! Cô buông tôi ra!”

Tôi đứng ngoài cửa kéo dây xích lúc thả lúc siết, hành hạ anh đến cực điểm.

“Muốn sao? Vậy thì cầu xin tôi đi.”

Thời Diệu tựa đầu lên kính.

Hơi thở dồn dập vài lần.

Giọng nói mang theo nghiến răng nghiến lợi.

Còn có cả chút tủi thân và khó chịu.

“Xin em, cho tôi đi…”

6

Thời Diệu không muốn để ý đến tôi.

Ngay cả chuyện lấy tôi ra uy hiếp thuộc hạ anh cũng quên mất.

Mà nói cho đúng, anh cũng không có cơ hội đó.

Nếu tôi đã dùng căn phòng kính để nuôi Thời Diệu như nuôi một nam yêu tinh.

Thì bất kỳ thuộc hạ nào của tôi cũng không được phép đến gần nơi này.

Đừng nói đến chuyện uy hiếp.

Ngay cả gặp cũng không gặp được.

Để dỗ dành cảm xúc của anh.

Tôi đặc biệt bảo đầu bếp làm cho anh một bàn đầy món ngon.

Nào là cháo đậu đen hầm óc chó, canh ba ba hầm kỷ tử, thịt dê hầm củ mài, cua hoàng đế, tổ yến hầm hẹ…

Nào ngờ anh chẳng có hứng thú gì.

“Không đúng nhỉ, bây giờ làm sát thủ kiếm nhiều tiền vậy sao?”

Thời Diệu khinh thường liếc nhìn đống nguyên liệu đại bổ trên bàn.

“Cô đúng là xem thường người khác quá rồi.”

Lòng tự trọng của sát thủ cũng khá cao đấy.

Tôi cầm muỗng đút cho anh ăn.

“Là tôi thiếu hiểu biết rồi, không ngờ nghề sát thủ của các anh kiếm được khá nhiều tiền đấy.”

Thời Diệu vẫn không chịu ăn.

Tôi không hiểu nổi.

“Anh đang làm loạn cái gì vậy? Ăn bữa cơm mà còn phải dỗ dành, chẳng lẽ anh quên mình vì sao lại ngồi ở đây rồi sao?”

Tôi bóp mặt anh, mạnh tay nhét muỗng vào miệng anh.

“Hay là anh muốn giống như trước đây, cởi một món, ăn một miếng?”

Tôi đưa tay vào trong quần áo anh véo một cái.

“Thấy anh không chịu nổi nên tôi mới không hành hạ anh nữa, đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.”

“Đừng chạm lung tung vào tôi.”

Thời Diệu miễn cưỡng ăn vài miếng.

Tôi nhìn chằm chằm anh.

Thời Diệu ăn mà chẳng có chút hứng thú nào.

Nhưng với gương mặt đẹp trai đó, nhìn vẫn cực kỳ đẹp mắt.

“Đừng chạm vào tôi nữa.”

Yết hầu anh khẽ lăn lên xuống.

“Thời Diệu.”

Tôi nhìn anh đầy trêu chọc.

Mấy món đại bổ này không thể nào có hiệu quả nhanh như vậy được.

“Tôi hình như thật sự đã đánh giá thấp anh rồi.”

Chỉ để Thời Diệu cởi quần áo kiếm cơm ăn thì hơi chán.

Tôi còn bắt anh mặc đủ loại quần áo lòe loẹt, đổ rượu vang lên người rồi nhảy nóng bỏng, khoe lưng trần tập gym…

Thậm chí ban đêm anh còn phải làm gối ôm hình người cho tôi.

Mỗi ngày sờ cơ bụng ngủ thiếp đi, lại sờ cơ ngực tỉnh dậy.

Có lúc Thời Diệu hung dữ uy hiếp tôi, bắt tôi thả anh ra, nhưng nhà tôi vệ sĩ đông vô số, anh đúng là không biết tự lượng sức mình.

Không bao lâu sau anh đã quen rồi.

Thậm chí còn được voi đòi tiên, bắt đầu đưa ra yêu cầu.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)