Chương 13 - Căn Nhà Ở Thanh Ngô Uyển

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Yên tâm.”

“Lần này tôi đảm bảo có mặt.”

Tôi đương nhiên sẽ có mặt.

Bởi vì quả bom tôi chôn cho Cố Thừa Nghiễn sắp nổ rồi.

Nếu còn không nhanh chóng phủi sạch quan hệ, tôi sợ anh ta hối hận.

16

Ngày nhận giấy chứng nhận ly hôn, Cố Thừa Nghiễn và Lâm Nhuyễn từ đầu đến cuối đều nín thở.

Không dám thở mạnh.

Đến khi cuốn sổ xanh nằm trong tay, hai người mới đồng thời thở phào.

Lần này, tôi giữ lời.

Ra khỏi Cục Dân chính khu Nam Vân Thành, Lâm Nhuyễn ôm chặt cánh tay Cố Thừa Nghiễn, giống như cuối cùng đã cướp được báu vật tuyệt thế.

Tôi nhìn bọn họ, chân thành mỉm cười.

“Chúc hai người khóa chặt với nhau cả đời.”

Sắc mặt Lâm Nhuyễn hơi thay đổi.

Cố Thừa Nghiễn cau mày.

“Thẩm Tri Đường, đủ rồi.”

“Chưa đủ.”

Tôi khẽ nói.

“Nhưng sắp rồi.”

Tối hôm đó, thân phận thật sự của Cố Thừa Nghiễn trên mạng cuối cùng cũng không giấu nổi nữa.

Nói chính xác thì không đơn giản là bị cư dân mạng đào thông tin.

Mà là tài liệu chứng cứ do luật sư Trình giúp tôi sắp xếp đã được gửi tới bộ phận tuân thủ khu vực Trung Quốc của Lanswell.

Trong đó bao gồm:

Cố Thừa Nghiễn trong thời gian dài lấy danh nghĩa tiếp khách thương mại để thanh toán những khoản tiêu dùng giá trị lớn cho Lâm Nhuyễn.

Chuyển một phần chi phí giao tiếp cá nhân sang chi phí dự án.

Dẫn Lâm Nhuyễn tham dự những hoạt động quan trọng của công ty nhưng lại giới thiệu với bên ngoài là “người nhà”.

Cùng với việc chuyện ngoại tình trong hôn nhân của anh ta gây ra dư luận kéo dài, ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh thương hiệu của công ty.

Khu vực Trung Quốc của Lanswell phản ứng rất nhanh.

Sáng hôm sau, một thông báo với lời lẽ nghiêm khắc được công bố.

Trọng tâm chỉ có một câu:

“Ông Cố Thừa Nghiễn vi phạm nghiêm trọng các yêu cầu tuân thủ, quy tắc ứng xử của nhân viên và chuẩn mực đạo đức nghề nghiệp của công ty. Kể từ hôm nay, hợp đồng lao động chính thức bị chấm dứt.”

Lương năm hàng triệu.

Mất rồi.

Lâm Nhuyễn muốn học tôi làm tài khoản.

Cô ta vừa hấp tấp bắt đầu khoe nhẫn kim cương, khoe bụng bầu, cố xây dựng hình tượng “tình yêu đích thực không có tội”, đã bị nền tảng cấm tài khoản vĩnh viễn với lý do “tuyên truyền giá trị không phù hợp”.

Cùng lúc đó, luật sư Trình gửi tin nhắn cho tôi.

“Cô Thẩm, ông Cố bị sa thải nên đang phải đối mặt với khoản bồi thường vi phạm hợp đồng rất lớn.”

“Cộng thêm những khoản tiêu dùng lớn trước đây, tiền đặt trước cho hôn lễ, chi phí xử lý dư luận, mà tài sản trong hôn nhân cũng đã hoàn tất phân chia.”

“Theo ước tính sơ bộ hiện nay, nợ cá nhân của anh ta đã gần một triệu tệ.”

Tôi ngồi trên ghế bãi biển ở đảo Lộc Tê, nhìn thông báo trên điện thoại.

Dưới chân là cát trắng mềm mịn.

Trước mắt là trời xanh biển biếc.

Tôi nhấp một ngụm nước dừa lạnh, trả lời hai chữ.

“Rất tốt.”

17

Ban đầu, Cố Thừa Nghiễn và Lâm Nhuyễn định tổ chức hôn lễ vào tuần thứ ba sau khi có giấy chứng nhận ly hôn.

Địa điểm là một khách sạn xa xỉ rất nổi tiếng ở Vân Thành.

Lâm Nhuyễn rất thích sảnh pha lê ở đó.

Cô ta nói nhất định phải mặc chiếc váy cưới đẹp nhất, đứng dưới chùm đèn pha lê cao hơn chục mét, nhận lời chúc phúc của tất cả mọi người.

Cô ta còn mở lại một tài khoản phụ.

Có lẽ vì tài khoản chính bị khóa nên không cam lòng, lại muốn dựa vào độ hot của hôn lễ để lật ngược tình thế.

Một ngày trước hôn lễ, Lâm Nhuyễn livestream trong cửa hàng váy cưới.

Trong ống kính, cô ta mặc chiếc váy cưới chính trắng tinh, đứng dưới ánh đèn, bàn tay khẽ đặt lên chiếc bụng hơi nhô.

Trên mặt là vẻ hạnh phúc tinh tế mà mong manh.

Cô ta nhìn vào camera, hốc mắt đỏ lên.

“Mặc dù chúng tôi đã trải qua rất nhiều hiểu lầm và tổn thương.”

“Nhưng tôi vẫn luôn tin rằng tình yêu đích thực không có lỗi.”

“Ngày mai, cuối cùng tôi cũng được gả cho anh ấy.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)