Chương 8 - Căn Nhà Ghi Dấu Ký Ức

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Anh ta liếc nhìn Đường Chi.

“Cô Đường nói, sếp Chu đã đồng ý với phương án mới.”

Chu Tự Bạch nhíu mày.

“Tôi chỉ bảo đội thiết kế tiếp tục tối ưu hóa, chứ không phê duyệt việc dỡ tường tại hiện trường.”

Sắc mặt Đường Chi càng trắng hơn.

“Tự Bạch, em tưởng anh đồng ý để họ sửa phương án tức là đồng ý thi công rồi.”

Giọng cô ta run rẩy.

“Là tại em không hiểu.”

“Mọi người đừng trách chị, cũng đừng trách công nhân, tất cả là lỗi của em.”

Cô ta nhận lỗi thẳng thắn đến vậy, ngược lại khiến người ngoài không tiện truy cứu thêm.

Chu Tự Bạch nhìn cô ta một chốc, trầm giọng nói: “Ra ngoài trước đi, chỗ này không an toàn.”

Anh ta giao Đường Chi cho trợ lý, rồi mới đi đến bên cạnh tôi.

“Đưa tay ra.”

Tôi không nhúc nhích.

Anh ta trực tiếp nắm lấy cổ tay tôi.

Nhìn thấy máu trong lòng bàn tay, sắc mặt anh ta tối sầm lại.

“Bị thương sao không nói?”

“Chỉ là thương ngoài da.”

“Dằm gỗ có thể bị rỉ sét.”

“Gỗ thì không rỉ sét được.”

Tôi rút tay về.

Chu Tự Bạch nhất thời cứng họng, quay ra xe lấy hộp sơ cứu, rồi kéo tôi ngồi xuống dưới hành lang.

Anh ta dùng nhíp gắp dằm gỗ ra, động tác rất cẩn thận.

Trước đây, tôi thích nhất là nhìn dáng vẻ anh ta cúi đầu xử lý vết thương cho tôi.

Cứ như thể dù xảy ra chuyện gì, anh ta cũng sẽ ở bên tôi.

Nhưng lúc này, rường cột suýt sập trên đầu đang nhắc nhở tôi.

Sự dịu dàng của anh ta chỉ dành để dọn dẹp hậu quả.

Chưa bao giờ dành để ngăn chặn tổn thương xảy ra.

Nước sát trùng chạm vào vết thương, tôi đau đến co rúm ngón tay.

Chu Tự Bạch lập tức nhẹ tay lại.

“Chịu khó chút.”

Sau khi quấn băng gạc cho tôi xong, anh ta ngẩng đầu nhìn về phía bức tường đông.

“Một chỗ nguy hiểm như vậy, sao em không nói rõ từ trước?”

Tôi sửng sốt.

“Cái gì?”

“Đường Chi không hiểu kiến trúc, công nhân cũng chỉ thi công theo bản vẽ.”

“Nếu em đã biết bức tường này không thể phá, thì em nên làm dấu hiệu rõ ràng hơn tại hiện trường chứ.”

“Tự Bạch.”

Đường Chi vội vã đi tới.

“Là lỗi của em, không liên quan đến chị.”

Cô ta càng như vậy, ánh mắt Chu Tự Bạch nhìn tôi càng thêm bất đắc dĩ.

“Anh không trách em.”

“Nhưng em là người phụ trách dự án, không thể chỉ viết yêu cầu chuyên môn vào hồ sơ.”

“Không phải ai cũng hiểu được.”

Tôi nhìn anh ta chằm chằm.

“Thế nên, em đã mở hai cuộc họp hiện trường, đánh dấu sơn đỏ cấm tháo dỡ, yêu cầu tất cả mọi thay đổi đều phải do em ký xác nhận.”

“Thế này vẫn chưa đủ sao?”

Chu Tự Bạch im lặng.

Người phụ trách thi công lí nhí: “Cô Đường đúng là đã dặn dò đi dặn dò lại rồi.”

Đường Chi cắn chặt môi.

“Xin lỗi.”

“Là tại em thấy chị cứ không đồng ý, nên muốn phá tường trước, rồi để chị xem hiệu ứng thực tế.”

Lần này, đến Chu Tự Bạch cũng nhíu mày.

“Ai dạy em tiền trảm hậu tấu?”

Nước mắt Đường Chi lập tức tuôn rơi.

“Em chỉ quá muốn làm cho phòng tranh thật tốt.”

“Em ở nước ngoài mấy năm, ai cũng bảo em nhờ có nhà họ Đường mới có ngày hôm nay.”

“Em muốn chứng minh rằng không cần thân phận nhà họ Đường, em cũng có thể làm tốt một việc.”

Cô ta đưa tay gạt nước mắt, giọng nhỏ dần.

“Bỏ đi.”

“Phòng tranh này vốn dĩ đã không phải của em.”

“Em không làm nữa.”

Cô ta xoay người bỏ đi.

Chu Tự Bạch theo phản xạ bước đuổi theo hai bước.

Rồi lại dừng lại ngoái nhìn tôi.

Tôi bỗng rất muốn biết.

Lần này, anh ta có ở lại không.

Dù chỉ là ở lại để giải quyết vụ tai nạn do Đường Chi gây ra này.

Nhưng anh ta chỉ nói với tôi: “Đợi anh về rồi nói chuyện.”

Rồi đuổi theo cô ta.

Cửa viện đóng lại.

Chú Lương ngồi xổm bên thanh xà ngang bị gãy, cười lạnh một tiếng.

“Nói chuyện gì?”

“Nói xem tại sao cháu không lấy thân mình ra cản bức tường à?”

Tôi cúi đầu nhìn bàn tay đã được băng bó.

Băng gạc quấn rất đẹp.

Chu Tự Bạch luôn giỏi trong việc xử lý vết thương.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)