Chương 2 - Căn Nhà Của Ai

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Anh ngập ngừng một lúc rồi nói: “Tất nhiên là của em.”

“Vậy mẹ anh lấy cớ gì bảo em thêm tên em trai anh vào sổ đỏ?”

Anh không nói gì.

“Lúc nãy anh nói ‘thêm cái tên thôi, không ảnh hưởng gì’, anh thật sự nghĩ vậy à?”

“Anh… lúc đó chỉ muốn làm dịu không khí…”

“Làm dịu không khí?” Tôi bật cười. “Cách của anh là lấy quyền lợi của tôi ra để đổi lấy sự hòa thuận?”

“Không phải vậy…”

“Vậy là gì?”

Anh ta cũng đứng dậy, có chút cuống.

“Anh biết căn nhà này là của em, anh chưa từng nói sẽ đưa cho Tiểu Bảo. Mẹ anh chỉ nói vậy thôi, sao em phải coi là thật?”

“Bà đã nói ra rồi, anh không phản đối.”

“Anh…”

“Không những không phản đối, anh còn nói ‘thêm tên thôi mà’. Trần Khải Minh, anh có biết điều đó nghĩa là gì không?”

Anh ta nhìn tôi, không nói một lời.

“Nó có nghĩa là, trong lòng anh, những gì thuộc về tôi không quan trọng, cảm nhận của tôi không quan trọng, và chính con người tôi cũng không quan trọng.”

“Anh không có ý đó…”

“Anh có.” Giọng tôi rất bình tĩnh. “Từ trước đến giờ, anh vẫn vậy.”

Anh đứng đó, tay chân luống cuống.

“Tôi sống với anh ba năm. Mẹ anh đối xử với tôi thế nào, trong lòng anh rõ ràng. Anh từng đứng ra nói đỡ cho tôi lấy một câu chưa?”

Anh ta há miệng định nói.

“Lần tôi mang thai, anh ở đâu?”

Sắc mặt anh ta thay đổi.

“Hôm tôi sảy thai, mẹ anh nói gì?”

Anh cúi đầu.

“Bà nói ‘sao mà bất cẩn thế’. Anh đứng ngay đó, không mở miệng lấy một câu.”

“Khi đó anh…”

“Anh làm sao?”

Anh im lặng.

Tôi nhìn anh ta, bỗng thấy mệt mỏi rã rời.

Ba năm rồi.

Tôi đã nhẫn nhịn suốt ba năm.

Tôi tưởng rằng chỉ cần cố chịu đựng, cuộc sống sẽ tốt hơn.

Tôi tưởng anh sẽ dần thay đổi.

Tôi tưởng rằng trong lòng anh vẫn còn có tôi.

Nhưng hôm nay tôi nhận ra:

Trong lòng anh, hoàn toàn không có tôi.

Trong đầu anh chỉ có mẹ anh, em trai anh, và bản thân anh.

Tôi chưa bao giờ nằm trong danh sách ưu tiên của anh.

“Trần Khải Minh, em mệt rồi.”

Anh ngẩng đầu lên, trong mắt lộ ra vẻ hoảng loạn.

“Ý em là gì?”

“Không có ý gì.” Tôi nói, “Em đi ngủ.”

Tôi vào phòng ngủ, đóng cửa lại.

Nằm trên giường, tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Trong đầu rối như tơ vò, nghĩ đủ thứ.

Tôi nghĩ đến lúc ba năm trước khi chúng tôi kết hôn.

Khi đó tôi cảm thấy anh cũng tốt – ít nói, nhưng thật thà.

Nhà anh điều kiện bình thường. Mẹ là công nhân nghỉ hưu, ba mất sớm, còn có một em trai, chẳng có công việc đàng hoàng.

Khi cưới, nhà anh không bỏ ra đồng nào.

Mẹ tôi nói:

“Không bỏ tiền thì thôi, dù sao nhà cũng là của con, sau này con yên tâm là được.”

Tôi thấy mẹ nói đúng.

Nhà là của tôi, sau cưới hai vợ chồng sống trong đó, rồi mọi thứ sẽ dần khá lên.

Nhưng cuộc sống không khá lên.

Lúc đầu mẹ chồng còn khách khí, sau nửa năm thì lộ nguyên hình.

Chê nhà nhỏ, chê nội thất rẻ tiền, chê đồ đạc không ra gì:

“Cái ghế sofa này bao nhiêu tiền? Hai nghìn? Bạn tôi mua sofa tám nghìn ngồi mới sướng.”

“Rèm cửa này là chất liệu gì vậy? Nhìn không thông thoáng gì cả.”

“Bếp mà không có máy rửa bát à? Giờ ai còn rửa bát bằng tay?”

Tôi nhịn.

Bà chê thì cứ chê, dù gì bà cũng không hay tới.

Nhưng dần dần bà đến ngày một nhiều.

Mỗi lần tới đều muốn chỉ trích vài câu:

Thực phẩm trong tủ lạnh sắp xếp không đúng, tủ quần áo bố trí không hợp lý, hoa ở ban công chăm không tốt.

Tôi vẫn nhịn.

Dù sao cũng là mẹ chồng.

Bà nói gì tôi cũng nghe, rồi đâu lại vào đấy.

Nhưng có chuyện, tôi không thể nhịn nổi.

Như lần em chồng sắp cưới.

Mẹ chồng tới nhà, vừa vào đã nói:

“Tiểu Bảo cưới, chưa có nhà, chưa có xe, nhà gái không chịu. Tiền sính lễ cần hai trăm ngàn, hai đứa lo nhé.”

Tôi cứ tưởng mình nghe nhầm:

“Mẹ… hai trăm ngàn…”

“Sao? Không có à?” Mẹ chồng nhìn tôi.

“Không phải cô có nhà rồi sao? Vay ngân hàng cũng được mà.”

Tôi há miệng, không biết nói gì.

Quay sang nhìn Trần Khải Minh, anh ta cúi đầu chơi điện thoại, im lặng.

“Khải Minh, anh nói gì đi chứ.” Mẹ chồng giục.

Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, nói đúng một câu:

“Vợ à, em liệu mà tính đi.”

“Em liệu mà tính đi.”

Năm chữ đó, đến giờ tôi vẫn không quên được.

Lúc đó, lòng tôi lạnh ngắt.

Sau đó tôi không đưa tiền.

Mẹ chồng tức giận bỏ về, ba tháng không đoái hoài.

Trần Khải Minh cũng ba tháng không mở miệng với tôi.

Cuối cùng vẫn là tôi phải chủ động mời họ đi ăn, mới tạm gác lại chuyện đó.

Tôi tưởng mẹ chồng sẽ biết điều hơn.

Nhưng tôi sai rồi.

Bà chỉ thay đổi cách tiếp cận.

Trước kia là xin tiền trực tiếp.

Giờ là vòng vo bóng gió:

“Tiểu Tô à, hai đứa tính bao giờ có con? Có con rồi thì nhà này nhỏ đấy, hay đổi căn lớn hơn đi?”

“Tiểu Tô à, công việc có bận không? Có khi nghỉ ở nhà trông con cũng được. Lương Khải Minh cũng đủ rồi.”

“Tiểu Tô à, kết hôn ba năm rồi mà chưa có con là sao? Có phải có vấn đề gì không? Có cần đi khám không?”

Mỗi một câu, như kim châm vào tim.

Tôi vẫn nhẫn nhịn.

Nhẫn nhịn mãi… cho đến hôm nay.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)