Chương 10 - Căn Nhà Của Ai

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Cầm lấy.”

“Mẹ, con không cần…”

“Cầm đi.” Bà nhét vào tay tôi,

“Mẹ không có bản lĩnh gì, cũng chẳng giúp được con nhiều. Số tiền này con giữ lấy, lúc khó khăn thì dùng.”

Tôi mở phong bao ra, bên trong là hai vạn tệ.

“Mẹ, mẹ lấy đâu ra nhiều tiền thế này?”

“Tiết kiệm được.” Bà cười,

“Bố con sức khỏe không tốt, bình thường nhà mình cũng chẳng tiêu gì mấy.”

Tôi ôm lấy bà, nước mắt lại chảy xuống.

“Mẹ, con cảm ơn mẹ.”

“Đồ ngốc, với mẹ còn cảm ơn cái gì.” Bà vỗ nhẹ lưng tôi,

“Sống cho tốt nhé, mẹ đợi tin tốt lành từ con.”

Tiễn mẹ đi rồi, tôi ngồi một mình trong phòng rất lâu.

Nghĩ rất nhiều chuyện.

Nghĩ về ba năm hôn nhân, nghĩ về người mẹ chồng ích kỷ, nghĩ về người chồng cũ nhu nhược.

Nghĩ tại sao mình lại chịu đựng lâu đến thế.

Nghĩ nếu như rời đi sớm hơn, liệu có sống tốt hơn không.

Nhưng nghĩ những điều đó giờ chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi.

Chuyện đã qua cứ để nó qua đi.

Tôi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn thành phố bên ngoài.

Trời sắp tối, đèn đường dần bật sáng.

Thành phố này vẫn phồn hoa, vẫn náo nhiệt.

Còn tôi, cuối cùng cũng được tự do một lần nữa.

11.

Tháng đầu sau ly hôn, tôi chuyển đến căn hộ thuê mới, bắt đầu cuộc sống một mình.

Mỗi sáng thức dậy lúc 6 giờ rưỡi, làm một bữa sáng đơn giản, rồi đi làm.

Tan làm về, nấu ăn, đọc sách, xem phim, đi ngủ.

Cuộc sống tuy bình dị, nhưng bình yên.

Không còn sự soi mói của mẹ chồng, không còn sự lạnh nhạt của Trần Khải Minh, cũng không còn cảm giác ngột ngạt đến nghẹt thở.

Tôi chợt nhận ra, sống một mình, thì ra lại thoải mái đến vậy.

Thỉnh thoảng cũng có lúc nhớ lại chuyện ba năm qua.

Nhớ đến lần đầu mẹ chồng đến nhà bắt đầu soi mói.

Nhớ đến câu “em tự xem mà làm” của Trần Khải Minh.

Nhớ đến cảm giác cô đơn khi phải một mình ký đơn phẫu thuật ngày sảy thai.

Nhớ đến sự vô lý đến trơ trẽn khi bà ta bắt tôi thêm tên em chồng vào sổ đỏ.

Nhưng nghĩ rồi, lại không muốn nghĩ nữa.

Chuyện đã qua là đã qua.

Nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì.

Tôi bắt đầu học cách đối xử tốt hơn với chính mình.

Cuối tuần thì đi ăn một nồi lẩu thật ngon.

Nhận lương thì tự thưởng một chiếc váy đẹp.

Trời đẹp thì đi dạo, ngắm nhìn thành phố này.

Những chuyện này, trước kia tôi hiếm khi làm.

Bởi vì lúc nào cũng nghĩ phải tiết kiệm, phải dành dụm, phải nghĩ cho tương lai.

Nhưng giờ tôi đã thông suốt.

Tiền thì không bao giờ kiếm hết.

Còn cuộc sống là của mình.

Tốt với bản thân một chút, không có gì sai.

Một hôm tan làm, tôi gặp một đồng nghiệp cũ ở dưới tòa nhà công ty.

Cô ấy tên Lý Nhụy, trước đây từng khá thân với tôi, sau này chuyển công ty.

“Tô Dĩnh? Lâu quá không gặp!”

“Lý Nhụy? Trùng hợp thế!”

Chúng tôi tìm một quán cà phê, ngồi xuống trò chuyện.

Cô ấy hỏi tôi dạo này thế nào, tôi nói đã ly hôn rồi.

Cô ấy hơi sững người, rồi mỉm cười.

“Chúc mừng cậu.”

“Chúc mừng?”

“Ừ, chúc mừng cậu thoát khỏi biển khổ.” Cô ấy uống một ngụm cà phê,

“Tớ sớm đã thấy mẹ chồng cậu không dễ sống chung rồi.”

“Cậu biết à?”

“Lần họp thường niên công ty đó, chồng cậu và mẹ chồng đến đón cậu.

Ánh mắt mẹ chồng cậu nhìn mấy đồng nghiệp của cậu, tớ đến giờ vẫn nhớ rõ.”

“Ánh mắt gì cơ?”

“Kiểu như… nói sao nhỉ,

‘Sao con dâu tôi lại làm việc với đám người như thế’ – ánh mắt như vậy đó.”

Tôi hơi sững người, rồi bật cười.

“Bà ta đúng là người như vậy thật.”

“Cho nên tớ mới nói chúc mừng cậu.” Lý Nhụy cười,

“Rời khỏi kiểu người đó, là chuyện tốt.”

“Cảm ơn cậu.”

Chúng tôi lại trò chuyện một lúc, về công việc, về cuộc sống mỗi người.

Lúc chia tay, cô ấy vỗ vai tôi.

“Tô Dĩnh, cậu xứng đáng có được những điều tốt đẹp hơn.”

Tôi nhìn cô ấy, gật đầu.

“Tớ biết.”

Đúng vậy, tôi biết.

Tôi xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp hơn, một sự đối xử tốt hơn, mọi thứ tốt hơn.

Chứ không phải là ba năm đầy tủi thân, nhẫn nhịn và uất ức kia.

Rời khỏi Trần Khải Minh và gia đình anh ta, là quyết định đúng đắn nhất tôi từng làm.

12.

Tháng thứ ba sau ly hôn, tôi nhận được tin nhắn WeChat của Trần Khải Minh.

“Có thể ra ngoài gặp một chút không?”

Tôi hơi do dự, rồi trả lời:

“Có chuyện gì sao?”

“Chỉ là… muốn nói chuyện với em một lát.”

Tôi nghĩ một chút, rồi đồng ý.

Chiều thứ Bảy, chúng tôi hẹn nhau ở một quán cà phê.

Anh ấy gầy hơn trước, ánh mắt cũng không còn lảng tránh như xưa.

“Dạo này thế nào?” – Anh hỏi.

“Rất ổn. Còn anh?”

“Cũng tạm.” Anh cười khổ,

“Anh dọn về sống với mẹ rồi.”

“Ồ.”

“Mẹ anh… gần đây sức khỏe không tốt, ngày nào cũng nhắc đến em.”

“Nhắc đến em?”

“Ừ.” Anh cúi đầu,

“Bà nói… nói trước đây đối xử với em không tốt, bảo anh thay bà xin lỗi em.”

Tôi nâng tách cà phê, uống một ngụm, không nói gì.

“Bà nói… nếu em đồng ý, bà có thể tự mình xin lỗi em.”

Tôi đặt tách xuống, nhìn anh.

“Trần Khải Minh, em hỏi anh một câu.”

“Em nói đi.”

“Mẹ anh bảo anh xin lỗi thì anh xin lỗi. Trước kia bà bảo anh khuyên em đưa hai mươi vạn, anh cũng khuyên.

Bảo anh nói ‘chỉ là thêm cái tên thôi’, anh cũng nói.”

Anh cúi đầu.

“Anh đã bao giờ tự hỏi, mình thật sự muốn gì chưa?”

Anh há miệng định nói, nhưng không thành lời.

“Thôi, không nói chuyện này nữa.” Tôi đứng dậy,

“Trần Khải Minh, em không cần lời xin lỗi của mẹ anh.

Cũng không cần lời xin lỗi của anh.”

“Nhưng mà…”

“Chúng ta đã ly hôn rồi.” Tôi nhìn anh,

“Từ giờ trở đi, mỗi người một ngả.

Mẹ anh là mẹ anh, không còn liên quan đến em nữa.”

Anh đứng đó, mắt hơi đỏ lên.

“Tô Dĩnh, anh biết trước đây anh không tốt.

Nếu… nếu được làm lại…”

“Không có nếu.” Tôi cắt lời,

“Trần Khải Minh, chúng ta phải nhìn về phía trước.”

Anh im lặng rất lâu.

“Được thôi.” Cuối cùng anh nói,

“Vậy… chúc em hạnh phúc.”

“Anh cũng vậy.”

Tôi quay người, rời khỏi quán cà phê.

Ra ngoài thì trời đang mưa.

Tôi đứng dưới mái hiên, nhìn những dòng nước mưa chảy xuống theo mép ngói.

Bỗng thấy trong lòng nhẹ bẫng.

Ba tháng qua tôi vẫn chưa thực sự nói lời tạm biệt với quá khứ.

Hôm nay gặp lại Trần Khải Minh, nói hết những điều cần nói, tôi mới cảm thấy — mình thật sự có thể buông bỏ rồi.

Không phải là tha thứ cho họ.

Mà là để chuyện này, thật sự trở thành quá khứ.

Đừng để nó ảnh hưởng đến tương lai của mình.

Tôi lấy điện thoại ra, nhìn số dư trong tài khoản ngân hàng.

Một triệu năm trăm năm mươi nghìn tệ bán nhà vẫn còn nguyên,

ba tháng nay đi làm cũng để dành được chút ít.

Tôi bắt đầu nghĩ —

hay là mua lại một căn nhà mới?

Không phải bây giờ.

Nhưng có thể bắt đầu xem dần.

Lần này, sẽ chỉ mua cho chính mình.

Chỉ ghi mỗi tên mình.

Sẽ không còn ai có thể can thiệp hay lên tiếng.

Mưa đã tạnh.

Tôi rời khỏi mái hiên, hít một hơi thật sâu.

Trong không khí là mùi đất và cỏ non, trong lành và dễ chịu.

Tôi chợt nhớ đến lần đầu tiên mua nhà năm năm trước, tâm trạng khi đó cũng như thế này:

Tràn đầy hy vọng, đầy mong đợi.

Lúc ấy tôi nghĩ, có nhà là có tổ ấm.

Nhưng sau này tôi hiểu ra —

nhà chỉ là nhà, không phải tổ ấm.

Tổ ấm thực sự, là nơi khiến bạn cảm thấy an yên.

Là nơi bạn không cần phải nhẫn nhịn bản thân.

Là nơi bạn được là chính mình.

Bây giờ, tôi cuối cùng cũng đã tìm thấy rồi.

Tổ ấm của tôi — chính là bản thân tôi.

Tôi lấy điện thoại, nhắn một tin cho mẹ:

“Mẹ ơi, con sống rất tốt.”

Bà trả lời ngay:

“Vậy thì tốt. Nhớ ăn cơm nhé.”

Tôi mỉm cười, nước mắt lại rơi xuống.

Không phải vì buồn.

Mà là vì hạnh phúc.

Khoảnh khắc này, cuối cùng tôi cũng có thể nói với chính mình —

Tôi đã tự do rồi.

HẾT

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)