Chương 2 - Căn Nhà Bí Ẩn Của Tần Dã
Tôi lao ra khỏi thang máy, chạy đến cửa căn 802, lấy chìa khóa ra. Tay tôi run đến mức không thể tra vào ổ khóa.
Cạch một tiếng, cửa mở.
Tôi đẩy cửa ra rồi chết lặng.
Lâm Viện và Tống Vân Phong trên sofa đã biến mất.
Thay vào đó là một người đàn ông xa lạ.
Anh ta quay lưng về phía tôi, nghe thấy tiếng cửa liền quay đầu lại.
Máu trong người tôi lập tức đông cứng.
Là Tần Dã.
Người đàn ông ở kiếp trước đã từ trên trời rơi xuống, chiếm mất căn nhà của tôi.
“Cô là ai?” Anh ta cau mày. Tại sao cô lại có chìa khóa nhà tôi?”
Tôi há miệng, chuyện này không thể nào.
Tôi không uống rượu, cũng không ngủ mê man, tại sao chuyện này vẫn xảy ra?
“Tôi đang hỏi cô đấy!” Tần Dã đứng dậy, đi về phía tôi. “Rốt cuộc cô là ai?”
Tôi lùi về sau một bước, sau đó bất ngờ lao vào phòng ngủ.
Tôi kéo ngăn kéo ra, lấy giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, run rẩy mở nó ra.
Chương 4
Khoảnh khắc nhìn thấy tên Tần Dã, tôi hét lên một tiếng, suýt ngã xuống.
Tần Dã đuổi vào, túm lấy cánh tay tôi:
“Cô điên à? Lục lọi đồ đạc trong nhà tôi làm gì?”
Tôi hất tay anh ta ra.
“Căn nhà này là do tôi mua!”
“Cô mua?” Tần Dã cười lạnh. “Vậy tại sao trên giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà lại viết tên tôi?”
“Không đúng, tại sao cô lại biết giấy tờ nhà tôi được cất trong ngăn kéo phòng ngủ?”
Tôi không để ý đến anh ta, lảo đảo chạy ra phòng khách, cầm điện thoại lên rồi mở vòng bạn bè.
Bài đăng khoe giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đã biến mất.
Tôi lại mở ổ trực tuyến, những bằng chứng khác đã lưu từ trước cũng biến mất theo.
Tôi run rẩy gọi điện cho ban quản lý.
“Xin chào, tôi là Đặng Hiểu Hiểu, chủ căn 802 tòa số 8. Anh còn nhớ tôi không? Tối nay tôi từng gửi bao lì xì trong nhóm cư dân!”
Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát.
“Xin lỗi, chúng tôi vừa kiểm tra. Chủ căn 802 tòa số 8 họ Tần, không phải họ Đặng.”
“Tối nay trong nhóm cư dân cũng không có ai gửi bao lì xì. Có phải cô nhớ nhầm rồi không?”
Sau khi cúp máy, toàn thân tôi run rẩy.
Lúc này tôi mới phát hiện nhóm cư dân trước đó được ghim trên đầu đã biến mất.
Tần Dã đứng ở cửa phòng ngủ, lạnh lùng nhìn tôi:
“Mau cút khỏi nhà tôi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát, tố cáo cô tự tiện xông vào nhà dân!”
Tôi gào lên:
“Đây là nhà tôi! Người tự tiện xông vào nhà dân là anh!”
Nhưng tôi không có bằng chứng. Tất cả những bằng chứng được lưu từ trước đều đã biến mất.
Tôi lao ra cửa, gõ cửa căn 801.
“Cô ơi! Cháu là Đặng Hiểu Hiểu ở căn 802 đối diện, tối nay cháu từng mang hoa quả sang cho cô! Cô còn nhớ cháu không?”
Cửa mở ra.
Người phụ nữ thò đầu ra, vẻ mặt đầy khó hiểu:
“Chủ căn 802 chẳng phải là anh Tần sao? Tôi không quen cô.”
“Không thể nào!”
Tôi túm lấy cánh tay bà ấy.
“Trước cửa nhà cô có camera! Cô kiểm tra đi!”
Không lay chuyển được tôi, người phụ nữ cau mày lấy điện thoại ra xem.
“Camera tối nay… không có ai tới cả…”
Bà ấy đưa màn hình điện thoại cho tôi xem.
Trong đoạn camera, trước cửa căn 801 trống không, quả thật chưa từng có bất cứ ai xuất hiện.
Tôi buông bà ấy ra, lùi về sau hai bước rồi dựa vào tường.
“Báo cảnh sát đi.” Vợ Tần Dã bước ra nói. “Người phụ nữ này là một kẻ điên.”
Mười lăm phút sau, hai cảnh sát trẻ tuổi tới.
“Thưa cô, cô nói căn nhà này là của cô. Cô có thể cung cấp hợp đồng mua nhà hoặc lịch sử giao dịch ngân hàng không?”
Tôi run rẩy mở ứng dụng ngân hàng.
Trong lịch sử giao dịch không hề có khoản tiền mua nhà kia.
“Không thể nào… Rõ ràng tôi đã tiêu hết toàn bộ tiền tiết kiệm…”
Viên cảnh sát thở dài:
“Thưa cô, chúng tôi vừa kiểm tra. Căn nhà này quả thật thuộc về anh Tần Dã. Hợp đồng mua nhà, lịch sử giao dịch ngân hàng và giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đều đầy đủ.”
Tôi ngồi bệt xuống đất.
Chẳng lẽ dù được sống lại một đời, tôi vẫn không thể thoát khỏi số phận của kiếp trước sao?
Đúng lúc này, điện thoại vang lên.
Là Lâm Viện.
Tôi run rẩy nhận cuộc gọi.
“Hiểu Hiểu? Sao cậu vẫn chưa tới? Chúng ta đã hẹn tối nay ăn lẩu ở căn nhà cậu thuê mà, sao cậu không có ở nhà?”
Tôi ngẩn người.
“Nhà thuê?”
“Đúng vậy.” Lâm Viện cười. “Không phải gần đây cậu làm việc mệt quá nên quên rồi chứ?”
“Ba tháng trước tôi đã trả nhà thuê và mua nhà rồi! Tối nay cậu còn tới giúp tôi ăn mừng chuyển nhà! Cậu quên rồi sao?” Tôi gào lên.
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Hiểu Hiểu, có phải cậu muốn mua nhà đến phát điên rồi không? Tháng nào cậu cũng tiêu sạch tiền lương, lấy đâu ra tiền mua nhà?”
Đúng lúc này, cửa thang máy mở ra.
Tống Vân Phong từ bên trong bước ra, nhìn thấy cảnh tượng này thì khựng lại.
Chương 5
Tôi giống như bắt được chiếc phao cứu mạng, lao tới kéo lấy cánh tay anh ta.
“Vân Phong, cậu nói cho họ biết đi! Chiều nay cậu đã tới nhà tôi!”
“Tôi mua nhà mới, cậu còn mang theo lò nướng, nói muốn giúp tôi ăn mừng chuyển nhà!”
Tống Vân Phong ngẩn ra trong giây lát, sau đó thở dài:
“Hiểu Hiểu, có phải cậu lại xuất hiện ảo giác rồi không?”
“Sau khi cô qua đời, cậu vẫn luôn như vậy, tưởng tượng mình đã mua được một căn nhà lớn…”
“Tôi không có!”
Tôi lùi về sau hai bước, ngã ngồi xuống đất.