Chương 7 - Cảm Giác Nghe Lén Đồ Cổ
Nơi này giống như một nấm mồ bị phong ấn bởi thời gian.
Không khí nồng nặc mùi ẩm mốc và mùi gỗ mục nát.
Tôi vừa bước chân vào, đầu óc ong lên một tiếng, hàng trăm hàng ngàn âm thanh nháy mắt nhấn chìm tôi.
Đồ cũ trong căn nhà cổ này nhiều hơn trong tiệm quá nhiều!
Những viên gạch xanh vỡ nát than phiền vì bị đạp đau, những khung cửa sổ mục nát khóc lóc vì mưa gió ăn mòn, ngay cả mạng nhện trong góc cũng chê bai lớp bụi quá dày.
Tôi cố nhịn cơn đau đầu dữ dội, ôm tai ngồi xổm trên đất, nỗ lực tập trung sự chú ý, lọc bỏ những tiếng ồn nền vô nghĩa.
“Ồn chết đi được… đám tiểu bối chưa trải sự đời này…”
Một giọng nói cực kỳ già nua, trầm mặc, mang theo một cảm giác cộng hưởng kỳ lạ, từ ngay trên đỉnh đầu truyền tới, xuyên thủng mọi tạp âm khác, đập thẳng vào não tôi.
Tôi ngẩng đầu lên.
Đó là một thanh xà ngang khổng lồ bắc ngang toàn bộ sảnh chính, bề mặt tích tụ một lớp bụi dày cộp, có vài chỗ đã nứt nẻ, lộ ra chất gỗ màu nâu sẫm bên trong.
“Khụ khụ… nghẹn chết lão phu rồi…”
Thanh xà chính ho lên khùng khục, chấn động làm lớp bụi bên trên rào rào rơi xuống, “Năm xưa lúc Trần lão gia tử đích thân gác ta lên, ngôi nhà này khí phái biết bao. Bây giờ rơi vào tay đứa cháu bất hiếu thế này, lại muốn dỡ bỏ ta…”
Nó ngừng lại một chút, giọng nói mang theo vẻ sốt sắng: “Con ranh mặc đồ xám kia, cô trèo lên đây! Đúng, là cô đấy! Trong cái khe ngàm mộng gỗ ngang của ta, bị kẹt một vật cứng ngắc, cấn lão phu mấy chục năm nay rồi, đau đến mức ngày nào ta cũng vẹo cổ. Tranh thủ trước khi máy xúc tới, cô mau lấy nó ra đi!”
Tôi hít sâu một ngụm khí lạnh.
Trong khe mộng gỗ có kẹt đồ?
Tôi lập tức quay ra sân vác cái thang chữ A chân cao vào, hì hục trèo lên đỉnh.
Cách thanh xà ngang chưa đến nửa mét, mùi ẩm mốc mục nát đó càng xộc thẳng vào mũi.
Nghiêm Tranh vốn đang kiểm tra mức độ hư hỏng của một cây cột, thấy hành động của tôi thì nhíu mày: “Tô Bán Hạ, cô làm gì đấy? Trên đó bụi rất nhiều, kết cấu không vững, xuống ngay!”
“Đợi chút sếp, tôi xong ngay đây!”
Tôi không màng đến lời cảnh cáo của anh, lấy đèn pin siêu sáng ra, rọi dọc theo vị trí phát ra âm thanh của thanh xà chính.
Tại một khớp nối ngàm mộng khổng lồ giữa thanh xà chính và cây cột đứng, do năm tháng quá lâu nên gỗ đã nứt ra một chút.
Ánh đèn pin rọi vào, có thể mờ mờ thấy bên trong nhét một cục gì đó được bọc bởi bụi bẩn, màu đen sì.
Tôi rút ra một cây nhíp cán dài, cẩn thận thò vào khe nứt, gắp lấy cục đồ đó, nhích từng chút một kéo ra.
Cục đồ đó kẹt rất chặt, tôi cắn răng, dồn sức vào cổ tay.
“Ái chà chà! Rút nhẹ tay thôi! Rút luôn cả dằm gỗ của ta ra rồi kìa!”
Thanh xà chính đau đớn gào lên oai oái.
“Phụt” một tiếng trầm đục.
Cục đồ đó bị tôi giật ra, tung lên một trận bụi mù mịt sặc sụa.
Tôi trèo xuống thang, đặt thứ đó xuống đất.
Đó là một gói nhỏ hình chữ nhật được bọc nhiều lớp bằng vải dầu chống ẩm.
Nghiêm Tranh bước tới, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào gói vải đó, rồi lại nhìn tôi: “Đây là gì?”
“Tôi… tôi thấy trên đó có cái khe, hình như có nhét đồ, nên lấy xuống xem thử.”
Tôi ấp úng giải thích.
Nghiêm Tranh không gặng hỏi thêm. Anh đeo găng tay, cẩn thận dùng dao khắc rạch lớp vải dầu ra.
Bên trong lớp vải dầu, là một cuốn sách cổ khâu bằng chỉ đã ố vàng, quăn góc, thậm chí có chỗ bị mọt cắn.
Lật trang bìa ra, thình lình đập vào mắt là bốn chữ to mạnh mẽ, cứng cáp: TRẦN THỊ TỘC PHỔ.
Và bên cạnh bốn chữ này, còn đính kèm một tờ khế đất và một bản di chúc viết tay đã ngả vàng.
Trên bản di chúc ghi rõ rành rành, ngôi nhà cổ này cùng với mảnh đất, là tài sản giáo dục mà tổ tiên nhà họ Trần quyên góp cho thư viện địa phương, vĩnh viễn không được mua bán cá nhân.
Tôi sững người.
Ánh mắt Nghiêm Tranh dừng lại trên bản di chúc đó trong ba giây, ánh mắt vốn dĩ lạnh nhạt lập tức trở nên lạnh lẽo tột độ.
Anh đứng bật dậy, sải bước ra khỏi sảnh chính, đem bản di chúc trên tay “đét” một tiếng đập mạnh xuống trước mặt ông chủ Trần.
“Ông chủ Trần, tôi nghĩ, ngày mai máy xúc của ông không vào được đâu.”
8
Khoảnh khắc nhìn thấy bản di chúc, lớp mỡ trên mặt ông chủ Trần rung lên bần bật, nhuệ khí kiêu ngạo ban nãy lập tức bị rút cạn, những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn từ trên trán xuống.
Ông ta đương nhiên biết rõ lai lịch của ngôi nhà cổ này, dỡ bỏ xây mới chỉ là để che giấu tai mắt, hòng nuốt trọn khối bất động sản khổng lồ này.
Giờ đây di chúc và khế đất lại xuất hiện, giấc mộng phát tài của ông ta đã vỡ nát hoàn toàn.
Nghiêm Tranh không thèm quan tâm đến vẻ mặt như đưa đám của ông chủ Trần, dứt khoát chỉ huy công nhân đóng gói những vật liệu gỗ và đồ cổ có giá trị bảo tồn trong nhà, xếp lên xe chở về tiệm.
Về đến “Tụ Bảo Trai”, vừa dỡ hàng xong, cửa tiệm đã bị đẩy mạnh ra một cách thô bạo.
Ba người đàn ông bước vào, đi đầu là một ông lão gầy gò hói đầu, mặc một bộ đồ Đường nhăn nhúm, trên tay đang xoay xoay hai quả óc chó bóng nhẫy.
“Ông chủ Nghiêm, nghe nói hôm nay anh mới nhận được một mối làm ăn lớn đấy nhỉ.”