Chương 9 - Cạm Bẫy Từ Những Chiếc Túi
50 chiếc túi mẫu được hải quan đóng dấu bảo chứng “30 triệu thần thánh” kia, ngay trong giây đầu tiên mở bán, 100.000 đơn đặt hàng trước đã bị quét sạch sành sanh.
Máy khâu trong xưởng đạp bốc cả lửa, lão thợ cả dẫn theo công nhân tăng ca quay cuồng không nghỉ, nhưng nụ cười trên mặt ai nấy đều rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Các nhà phân phối từ các nền tảng thương mại điện tử lớn, thậm chí là cả buyer từ nước ngoài, tấp nập bay đến Nghĩa Ô, xếp hàng dài ngoài cửa xưởng của tôi để đòi ký hợp đồng đặt hàng.
Cái xưởng rách suýt chút nữa vì 10 triệu tệ mà phá sản, giờ đây lợi nhuận ròng một tháng trực tiếp tăng vọt gấp mấy chục lần.
Chiều hôm nay, tôi tự tay đóng gói dán băng dính kiện hàng cuối cùng xuất đi Châu Âu.
Quay về văn phòng, tôi pha một ấm trà, ngẩng đầu nhìn lên bức tường ngay phía sau lưng bàn làm việc.
Nơi đó không treo bức thư pháp “Đại Triển Hồng Đồ” nào, cũng chẳng treo mấy cái poster quảng cáo đồ da hàng hiệu gì sất.
Ở đó treo một cái khung tranh tinh xảo. Dưới lớp kính trong suốt, có hai thứ được lồng ghép cẩn thận:
Thứ thứ nhất, là cái túi da bò màu trắng trơn không nhãn mác, thứ đồ rách rưới đã khởi nguồn cho mọi cơn bão tố.
Thứ thứ hai, là tờ biên lai nộp thuế trừng phạt có đóng dấu mộc đỏ chót của hải quan, trên đó ghi rõ dòng chữ: “Giá trị định giá 30 triệu tệ”.
Ánh nắng xuyên qua rèm cửa lọt vào chiếu lên khung tranh, có chút chói mắt.
Tôi nhấp một ngụm trà, khẽ bật cười.
Tôn Đại Khánh có một câu nói không sai chút nào, chiếc túi này, quả thực đúng là đáng giá 30 triệu tệ.