Chương 7 - Cái Thai Nhi Kỳ Lạ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta nặng nề rơi xuống đất, lại phun ra một ngụm máu, trước mắt tối sầm.

Song ta vẫn cố gắng chống khuỷu tay, nâng nửa người trên lên, trừng mắt nhìn lão Ngưu kia.

Ta… sống rồi.

Lão Ngưu đứng tại chỗ, chậm rãi thu quyền, trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc.

“Ồ?”

“Vậy mà thật sự đỡ được…”

Lão liếc nhìn bụng ta, ánh mắt càng thêm phức tạp.

“Không hổ là huyết mạch của Đế Quân, quả nhiên có chỗ bất phàm.”

Lão không làm khó ta nữa, xoay người vung tay về phía kết giới vô hình.

Trên kết giới lập tức mở ra một cánh cửa vừa đủ cho một người đi qua.

“Vào đi.”

Lão thản nhiên nói.

“Nhớ kỹ, Vạn Yêu Cốc chỉ cho ngươi một chỗ nương thân.”

“Sống hay chết, tự ngươi gánh lấy.”

“Lũ lão quái vật trong cốc, tính tình chẳng hiền hòa như ta đâu.”

“Tự lo cho mình.”

Dứt lời, thân ảnh lão dần nhạt đi, rồi biến mất tại chỗ.

Ta gắng gượng đứng dậy, kéo theo thân thể trọng thương, từng bước một tiến vào cánh cửa kia.

Khoảnh khắc xuyên qua kết giới—

Cảm giác bị khóa chặt như gai sau lưng, hoàn toàn tan biến.

Truy binh của thiên đình, rốt cuộc không thể tìm ra ta nữa.

Ta… an toàn rồi.

Dây thần kinh căng thẳng suốt mấy ngày liền, cuối cùng cũng thả lỏng trong giây lát.

Mệt mỏi và đau đớn vô biên, như thủy triều dâng lên.

Ta không chống đỡ nổi nữa, trước mắt tối sầm, hoàn toàn mất đi tri giác.

Khi ta tỉnh lại lần nữa, phát hiện mình đang nằm trong một hang động khô ráo.

Xương tay gãy đã được người nối lại, còn dùng dây leo và tấm gỗ cố định sơ sài.

Vết thương trên người cũng được bôi thuốc thảo dược, mang theo cảm giác mát lạnh dễ chịu.

Là ai đã cứu ta?

Ta cố gắng ngồi dậy, trông thấy một bóng người nhỏ bé đang bận rộn nơi cửa hang.

Đó là một bé gái trông chừng bảy tám tuổi, tóc tết hai bím sừng dê, mặc áo vải thô đã bạc màu vì giặt giũ.

Nó đang ngồi xổm dưới đất, cẩn thận nấu một nồi thuốc thảo dược không rõ tên.

10

Dường như nhận ra ta đã tỉnh, nó quay đầu lại, để lộ đôi mắt to trong trẻo sáng ngời.

Thấy ta ngồi dậy, nó giật mình, rụt rè lùi lại hai bước.

“Ngươi… ngươi tỉnh rồi sao?”

Thanh âm của nó, sạch sẽ như suối núi.

Ta nhìn nó, cố ý hạ thấp giọng, khiến bản thân trông không quá đáng sợ.

“Là ngươi cứu ta ư?”

Bé gái gật đầu, rồi lại lắc đầu.

“Là ông nội Ngưu đưa ngươi về đây. Ta chỉ… giúp ngươi đắp chút thuốc thôi.”

Ông nội Ngưu?

Chính là lão Ngưu suýt nữa một quyền đánh chết ta.

Trong lòng ta, ngũ vị tạp trần.

“Đa tạ ngươi.”

Ta chân thành hướng tiểu cô nương nói lời cảm tạ.

Tiểu cô nương tựa hồ không còn quá e ngại ta nữa, bưng lấy một bát thuốc vừa sắc xong, dè dặt bước tới trước mặt.

“Ông nội Ngưu bảo, ngươi thương thế trầm trọng, phải nghỉ ngơi nhiều.”

“Đây là ta hái được chút cỏ chỉ huyết, có ích cho vết thương của ngươi.”

Ta đón lấy chiếc bát đá còn âm ấm, nhìn thuốc đen sánh bên trong, lòng bất giác ấm lên.

Giữa chốn Vạn Yêu Cốc tàn khốc, yêu tàn lang sói, lại có thể gặp một tiểu yêu lương thiện như vậy… thật là hiếm có.

“Ngươi tên là gì?” Ta hỏi.

“Ta tên Linh Nhi.”

Nàng đáp nhỏ nhẹ, “Ta vốn là một gốc cây hàm tu thảo, đã tu hành ba trăm năm.”

Một gốc hàm tu thảo…

Chẳng trách tính tình lại rụt rè đến thế.

Ta uống thuốc, dòng ấm nóng thuận theo cổ họng tràn xuống bụng, dần dần hóa giải đau đớn.

Từ đó về sau, ta an thân dưỡng thương trong sơn động nhỏ này.

Mỗi ngày Linh Nhi đều đến thăm ta, mang đến ít trái rừng, ít thảo dược.

Từ miệng nàng, ta cũng dần biết thêm về Vạn Yêu Cốc.

Nơi đây, quả là chốn “ngoài vòng pháp luật” của yêu tộc.

Trong cốc không có quy tắc, quy tắc duy nhất — chính là nắm đấm.

Yêu vương cường đại chiếm cứ linh địa trung tâm, hưởng hết tài nguyên tốt nhất.

Còn những tiểu yêu yếu đuối như Linh Nhi, chỉ có thể chen chúc ở rìa cốc, nơi linh khí thưa thớt, sống qua ngày.

Người cứu ta — lão Ngưu — là một trong những đại yêu cổ xưa nhất nơi này, pháp lực sâu không lường được, mọi yêu đều gọi là Ngưu Kình Thiên.

Tính tình lão cổ quái, thiện ác khó phân, nhưng xem ra vẫn còn chút lòng trắc ẩn đối với tiểu yêu trong cốc.

Lão ném ta đến chỗ Linh Nhi rồi không xuất hiện nữa.

Ấy vừa là bảo hộ, cũng vừa là cảnh cáo.

Lão sẽ không quản sinh tử của ta nữa.

Sự tồn tại của ta, chẳng mấy chốc đã bị những yêu vật khác phát giác.

Tuy có uy thế của Ngưu Kình Thiên, không ai dám trắng trợn gây sự với ta,

Nhưng những ánh mắt độc ác, thèm thuồng, ẩn nấp trong bóng tối, ta vẫn cảm nhận rõ mồn một.

Chúng thèm khát, chính là đứa con trong bụng ta —

Kẻ mang thân nửa thần nửa yêu, bị coi là “quái thai”.

Thương thế dần lành, lòng ta lại càng thêm trĩu nặng.

Ta biết, mình không thể cứ mãi trốn ở đây.

Ta nhất định phải mạnh lên.

Không phải để bay lên thành rồng,

Mà để sống sót.

Để bảo vệ đứa trẻ trong bụng.

Ta bắt đầu tu luyện lại từ đầu.

Yêu mạch đoạn, đạo hạnh tổn, hết thảy đều phải bắt đầu lại.

Ta buông bỏ những pháp thuật của hồ tộc vốn cần lượng lớn yêu lực, chuyển sang nghiên cứu những chiêu pháp cơ bản, thực dụng nhất.

Ảo thuật, ẩn hành, cùng với cách vận dụng yêu lực hữu hạn để tạo sát thương tối đa.

Ta như miếng bọt biển khô cạn, điên cuồng hấp thụ mọi tri thức giúp ta trở nên cường đại.Bạn đang đọc truyện tại TruyenNe.Com, rất mong được sự ủng hộ từ các bạn

Ánh mắt ta, ngày càng lạnh lẽo, ngày càng sắc bén.

Bạch Yêu kiêu ngạo tự phụ ngày nào, đã chết rồi.

Người còn sống, chỉ là một người mẹ.

Thời gian trong tu luyện tĩnh mịch mà áp lực ấy, cứ thế trôi qua.

Xuân đi thu đến, thoáng cái, đã hai năm.

Bụng ta ngày một lớn dần.

Yêu lực ta, cũng đã khôi phục đến cảnh giới bảy trăm năm.

Ta bố trí mấy chục ảo trận cùng cơ quan quanh sơn động, xây dựng nơi này thành một tòa tiểu pháo đài.

Linh Nhi vẫn ngày ngày đến, xem ta như thân nhân duy nhất.

Nàng thường tựa vào người ta, tò mò sờ bụng hỏi khi nào hài tử chào đời.

Những khi ấy, gương mặt lạnh lùng của ta mới hiện ra chút ôn nhu.

Ta có thể cảm nhận, đứa trẻ trong bụng đang lớn lên từng ngày.

Nó rất an tĩnh, hầu như chưa từng quậy phá.

Nhưng khí tức tử vi trên người nó, lại ngày càng nồng đậm, càng thêm cường đại.

Cường đại đến mức, ngay cả ta — mẫu thân của nó — cũng cảm thấy khiếp sợ.

Ta không biết sự chào đời của nó, sẽ mang đến phong ba gì cho Vạn Yêu Cốc vốn đã chẳng yên ổn này.

Chỉ biết rằng —

Bất luận thế nào, ta cũng sẽ dùng mạng sống mà bảo vệ nó.

Hôm ấy, khi ta đang tọa thiền trong động,

Một cơn đau dữ dội bất ngờ quặn lên nơi bụng.

Thân thể chấn động, ta bừng mắt mở ra.

Muốn… sinh rồi.

11

Cơn đau như thủy triều, từng đợt từng đợt ập tới.

Ta cắn chặt môi, không để bản thân phát ra một tiếng.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm xiêm y.

Ta cảm nhận rõ, sinh mệnh nhỏ bé trong bụng đang dùng hết sức mình, cố gắng bước vào thế giới này.

Mỗi lần nó cố gắng, từng luồng tử khí tinh thuần lại không khống chế nổi mà tràn ra khỏi thân thể ta.

Không khí quanh sơn động bắt đầu dao động kịch liệt.

Lòng ta đại kinh.

Không ổn!

Cứ thế này, ắt sẽ kinh động toàn bộ yêu vật trong cốc!

Ta cố gắng tụ yêu lực áp chế khí tức đang tràn ra.

Nhưng vô dụng.

Đó là lực bản nguyên của Đế Quân Tử Vi — tối cao vô thượng.

Chút đạo hạnh nhỏ nhoi của ta, sao áp nổi?

“Ầm!”

Một tiếng vang nặng nề.

Một cột sáng tử khí hữu hình từ bụng ta bắn thẳng lên trời, trực tiếp xuyên thủng đỉnh động.

Tử quang ấy, phớt lờ sát khí đen kịt bao phủ bầu trời Vạn Yêu Cốc bao năm,

Tựa thần kiếm tuyệt thế, đâm thẳng tận mây xanh!

Toàn bộ Vạn Yêu Cốc, trong khoảnh khắc ấy, đều bị ánh sáng tử thần ấy soi rọi.

Vô số hư ảnh tinh tú, chìm nổi trong quang trụ.

Một luồng khí tức thần thánh, uy nghiêm, chí tôn,

Phủ kín thiên địa, bao trùm nghìn dặm xung quanh.

Vạn Yêu Cốc — đại loạn!

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)