Chương 5 - Cái Miệng Độc Của Em Chồng
“Bị tổn thương cũng tốt. Không đau thì không nhớ lâu.”
“Anh không xót à?”
“Xót thì có ích gì? Từ nhỏ nó đã vậy, ai nói cũng không nghe. Giờ có người thay chúng ta dạy nó rồi.”
Anh trở mình, quay lưng về phía tôi.
“Chỉ là học phí lần này hơi đắt.”
Tôi không nói nữa.
Học phí quả thật rất đắt.
Một mối tình, mất rồi.
Nhưng trong lòng tôi vẫn có một tiếng nói rằng, như vậy vẫn chưa đủ.
Cái miệng của Tiểu Mẫn im vài ngày không có nghĩa là thật sự sửa.
Cô ấy chỉ đang liếm vết thương.
Chờ vết thương đóng vảy, cái miệng ấy vẫn sẽ mở ra.
Tôi không biết lần sau, cái giá sẽ là gì.
05
Tiểu Mẫn yên lặng nửa tháng.
Trong nửa tháng này, cô ấy như biến thành một người khác.
Ít nói, ít ra ngoài, mỗi ngày giúp mẹ chồng nấu cơm rửa bát, thỉnh thoảng xuống dưới nhà đi dạo.
Mẹ chồng nói với tôi: “Tiểu Mẫn có phải nghĩ thông rồi không?”
Tôi nói: “Cứ xem thêm đã.”
Tôi không cố ý dội nước lạnh.
Tôi thật sự không tin.
Tính cách của một người không thể sửa trong nửa tháng.
Sau nửa tháng, Tiểu Mẫn bắt đầu hồi phục.
Đầu tiên là nói nhiều hơn.
Sau đó bắt đầu lướt điện thoại, xem video ngắn, cười theo người trong video.
Rồi sau nữa, cái miệng lại bắt đầu ngứa.
Tôi phát hiện chuyện này vào một cuối tuần.
Mẹ tôi từ quê lên thăm tôi, mang theo một túi khoai lang tự trồng.
Mẹ tôi sáu mươi hai tuổi, tóc đã bạc hơn nửa, sức khỏe vẫn được, chỉ là chân không còn nhanh nhẹn, đi khá chậm.
Bà ngồi xe khách hai tiếng mới đến huyện lỵ, lúc tới mồ hôi đầy đầu.
Tôi đón bà vào nhà, rót nước cho bà.
Mẹ chồng rất khách sáo, nắm tay mẹ tôi nói chuyện một lúc.
Bố chồng cũng ra chào hỏi.
Tiểu Mẫn từ trong phòng đi ra, nhìn mẹ tôi một cái.
“Ôi, bác thông gia đến rồi.”
Mẹ tôi cười gật đầu: “Tiểu Mẫn càng ngày càng xinh.”
Mẹ tôi là người gặp ai cũng khen.
Tiểu Mẫn cười hì hì, ngồi xuống sofa.
Buổi trưa tôi nấu mấy món, cả nhà cùng ăn.
Mẹ tôi ăn không nhiều, nói trên xe bị say, dạ dày khó chịu.
Mẹ chồng nói: “Vậy ăn ít thôi, uống bát canh.”
Mẹ tôi bưng bát uống canh, tay hơi run.
Bà lớn tuổi rồi, tay không còn vững.
Tiểu Mẫn ngồi đối diện, nhìn tay mẹ tôi.
Trong lòng tôi đột nhiên căng lên.
Tôi nhận ra ánh mắt đó.
Kiểu ánh mắt “mình vừa phát hiện một điểm có thể đem ra nói”.
Tôi gào trong lòng: Đừng mở miệng, đừng mở miệng.
Tiểu Mẫn mở miệng.
“Bác ơi, tay bác run khá nhiều đấy, có phải có bệnh gì không? Cháu xem trên mạng thấy tay run có thể là cái gì ấy nhỉ, Parkinson.”
Tôi “chát” một tiếng đập đũa xuống bàn.
Cả bàn giật mình.
Tay mẹ tôi đang bưng bát dừng lại, nụ cười trên mặt chậm rãi biến mất.
Bà không nói gì, cúi đầu, tiếp tục uống canh.
Nhưng tôi thấy môi bà mím lại.
Đó là biểu cảm khi bà nhịn.
Biểu cảm tôi nhìn từ nhỏ đến lớn.
Cả đời mẹ tôi chịu bao nhiêu ấm ức bên ngoài đều là biểu cảm đó.
Không nói, nhịn, cúi đầu.
Tôi chịu không nổi.
“Chu Tiểu Mẫn.”
Tôi gọi đầy đủ họ tên cô ấy.
Tiểu Mẫn sững lại, cô ấy chưa từng thấy tôi gọi như vậy.
“Em vừa nói gì?”
“Em nói tay bác run, có thể là Parkinson, em chỉ quan tâm thôi.”
“Quan tâm?”
Tôi đứng dậy.
“Mẹ chị ngồi xe hai tiếng đến thăm chị, bà say xe, dạ dày khó chịu, tay còn đang run, câu đầu tiên em không hỏi bà có mệt không, không rót cho bà cốc nước, vừa mở miệng đã nói bà có bệnh?”
Sắc mặt Tiểu Mẫn thay đổi.
“Em không có ý đó, chị dâu đừng làm quá lên.”
“Lần nào em cũng không có ý đó. Lúc em nói cô Phương trang điểm là để quyến rũ người ta, em cũng không có ý đó. Lúc em nói bà cụ mang hơi bệnh đến, em cũng không có ý đó. Có lần nào em từng ‘có ý đó’ chưa?”
Miệng Tiểu Mẫn mở ra rồi lại khép lại.
Mẹ chồng vội giảng hòa: “Thôi đừng cãi nữa, Tiểu Mẫn không cố ý.”
Tôi quay đầu nhìn mẹ chồng.
“Mẹ, con gả vào nhà mình ba năm rồi, Tiểu Mẫn đã nói bao nhiêu lời không nên nói, lần nào cũng là câu ‘không cố ý’. Không cố ý thì không làm người khác đau sao?”
Môi mẹ chồng động đậy, không nói được gì.
Bố chồng đặt đũa xuống, nhìn tôi rồi nhìn Tiểu Mẫn.
Ông không nói.
Mẹ tôi ở bên cạnh nói khẽ: “Thôi bỏ đi, Tiểu Mẫn còn trẻ con, không hiểu chuyện.”
Câu này khiến tôi càng khó chịu.
Mẹ tôi sáu mươi hai tuổi rồi mà vẫn phải tìm đường lui cho một người hai mươi sáu tuổi.
Chu Viễn ngồi bên cạnh, đũa siết trong tay, sắc mặt rất khó coi.
Anh nhìn Tiểu Mẫn.
“Xin lỗi mẹ đi.”
Tiểu Mẫn sững người: “Em xin lỗi gì?”
“Xin lỗi mẹ của chị dâu.”
“Em chỉ nói tay bác run, em có mắng bác đâu!”
Giọng Chu Viễn trầm xuống.
“Em ở nhà Tôn Hạo nói một câu, người ta không cần em nữa. Em quên rồi à?”
Câu này như một con dao đâm thẳng vào.
Mặt Tiểu Mẫn lập tức trắng bệch.
Môi cô ấy run hai cái, mắt đỏ lên.
Phòng khách yên lặng khoảng mười giây.
Mẹ tôi đặt bát xuống, đứng dậy.
“Tôi ăn no rồi, mọi người nói chuyện đi.”
Bà đi về phía ban công.
Đi rất chậm, chân không tốt, từng bước đều chắc.
Nhưng tôi thấy bóng lưng bà đang run.
Không phải tay run.
Mà là vai run.
Bà đang nhịn.
Nước mắt tôi lập tức dâng lên.
Tôi không để nó rơi xuống.
Tôi nhìn Tiểu Mẫn.
Tiểu Mẫn cũng nhìn thấy bóng lưng mẹ tôi.
Cô ấy ngồi trên ghế, môi mím chặt.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: