Chương 1 - Cái Miệng Độc Của Em Chồng
Em chồng tôi miệng độc, gặp ai cũng châm chọc, chẳng bao giờ nhìn hoàn cảnh.
Trong bữa cơm gia đình, cô ấy nhìn chằm chằm vào mặt mẹ chồng tương lai:
“Lớn tuổi thế này rồi còn trang điểm, định quyến rũ ai vậy?”
Cả bàn lập tức im bặt.
Cô ấy vẫn còn cười hì hì.
Mẹ chồng tương lai đặt đũa xuống, chậm rãi nói một câu.
Từ đó, cái miệng độc của em chồng tôi không còn độc nổi nữa.
01
Em chồng tôi là kiểu người nhanh miệng, lòng không xấu, nhưng sức sát thương còn lớn hơn cả người có lòng dạ xấu.
Tôi lấy chồng vào nhà họ Chu ba năm, số người tôi nghe cô ấy châm chọc có thể xếp thành một vòng quanh khu chung cư.
Thím Vương hàng xóm mua váy mới, cô ấy nói: “Ôi, cái eo này, khổ cho cái váy thật.”
Anh giao hàng giao chậm hai phút, cô ấy nói: “Tốc độ này mà đi giao đồ ăn thì bị khách khiếu nại cho nghỉ từ lâu rồi.”
Mẹ chồng lần nào cũng đứng ra giảng hòa cho cô ấy: “Tiểu Mẫn tính nó vậy, miệng thẳng nhưng lòng mềm, đừng để bụng.”
Tôi từng để bụng.
Năm mới cưới, trước mặt cả bàn họ hàng, cô ấy chỉ vào tôi rồi nói: “Da chị dâu thế này, nhìn là biết số không biết chăm sóc rồi.”
Chồng tôi, Chu Viễn, đá cô ấy một cái: “Im miệng.”
Cô ấy vẫn cười hì hì: “Nói thật cũng không được à?”
Mẹ chồng vội chuyển chủ đề, bố chồng cúi đầu ăn cơm như không nghe thấy.
Tôi nhớ kỹ.
Không phải ghi thù, mà là nhớ kỹ cách nhà này xử lý vấn đề.
Tiểu Mẫn nói gì cũng được, người khác thì không được đáp trả.
Đáp trả là chuyện bé xé ra to, là không hiểu chuyện, là chấp nhặt với trẻ con.
Cô ấy hai mươi sáu tuổi rồi, cả nhà vẫn coi cô ấy như trẻ con.
Tôi không chấp, nhưng tôi đâu có ngốc.
Loại người này, bạn cãi với cô ấy thì cô ấy còn to tiếng hơn bạn.
Bạn nói lý với cô ấy, cô ấy bảo bạn làm quá.
Bạn mặc kệ cô ấy, cô ấy lại nghĩ mình thắng.
Vì thế tôi cứ chờ.
Chờ một người còn cứng hơn tôi, thay tôi dạy cô ấy cách làm người.
Không ngờ người đó lại đến nhanh như vậy.
Tháng mười năm ngoái, Tiểu Mẫn quen một người bạn trai họ Tôn, tên Tôn Hạo.
Tôn Hạo là người thật thà, ít nói, mở một cửa hàng trái cây ở huyện lỵ.
Hai người quen nhau ba tháng, đã đến giai đoạn ra mắt hai bên gia đình.
Ngoài miệng Tiểu Mẫn nói không căng thẳng, nhưng hôm đó thay liền ba bộ quần áo.
Mẹ chồng đứng bên cạnh giúp cô ấy chọn: “Bộ này đẹp, trông chững chạc.”
Tiểu Mẫn soi gương, kéo cổ áo: “Mẹ, con có đi phỏng vấn đâu.”
Cuối cùng cô ấy mặc áo nỉ với quần jeans rồi ra ngoài.
Hai nhà hẹn nhau ở một nhà hàng trong huyện lỵ, phòng riêng, bàn tròn, tổng cộng mười người.
Bên chúng tôi: bố mẹ chồng, tôi và Chu Viễn, Tiểu Mẫn.
Bên nhà họ Tôn: Tôn Hạo, bố mẹ Tôn Hạo, cô của anh ấy và bà nội.
Mẹ Tôn Hạo họ Phương, sau này tôi mới biết bà tên Phương Tú Lan.
Một người phụ nữ ngoài năm mươi, mặc áo khoác đỏ sẫm, tóc búi lên, trang điểm nhẹ, màu son không đậm nhưng nhìn rất có thần.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã thấy người phụ nữ này không đơn giản.
Không phải kiểu khí chất của một bà mẹ chồng quê mùa bình thường.
Bà ngồi đó, lưng thẳng, khi cười khóe miệng rất có chừng mực, không bao giờ cười quá trớn đến mức thất thố.
Giọng nói không lớn, nhưng từng chữ đều truyền rõ đến tai người nghe.
Bà trò chuyện xã giao với mẹ chồng tôi, khen Tiểu Mẫn xinh, khen bố chồng tôi có phúc.
Mẹ chồng được khen đến nở hoa trên mặt, liên tục nói “đâu có, đâu có”.
Tiểu Mẫn ngồi cạnh Tôn Hạo, lúc đầu còn khá yên lặng.
Tôi thầm nghĩ, được, hôm nay biểu hiện không tệ.
Món ăn được dọn đủ, mọi người bắt đầu ăn.
Bố chồng và bố Tôn Hạo nói chuyện, bàn mấy chuyện giải tỏa trong huyện, giá nhà.
Mẹ chồng và Phương Tú Lan trò chuyện việc nhà, từ thời tiết đến giá rau.
Tiểu Mẫn ăn được mấy miếng thì bắt đầu ngồi không yên.
Con người cô ấy không thể im lặng quá mười phút.
Đầu tiên cô ấy dùng đũa chọc chọc con tôm trong đĩa: “Tôm này không tươi nhỉ? Vỏ mềm hết rồi.”
Tôn Hạo nói khẽ: “Đừng soi nữa, ăn đi.”
Cô ấy bĩu môi, không nói tiếp.
Một lúc sau, mắt cô ấy bắt đầu đảo quanh bàn.
Tôi biết cô ấy đang tìm chủ đề.
Không phải tìm chuyện để nói, mà là tìm người để châm chọc.
Đó là cách cô ấy giao tiếp.
Cô ấy thấy châm chọc người khác rất vui, cho rằng như vậy gọi là “khuấy động không khí”.
Ánh mắt cô ấy quét một vòng, cuối cùng dừng trên mặt Phương Tú Lan.
Phương Tú Lan đang gắp thức ăn, lớp son dưới ánh đèn hơi ánh lên.
Tiểu Mẫn nhìn chằm chằm hai giây.
Rồi cô ấy cười.
Kiểu cười đó tôi quá quen.
Khóe miệng nhếch lên, mắt nheo lại, mang theo chút tinh quái xấu xa.
Cô ấy mở miệng.
“Cô ơi, hôm nay cô trang điểm đậm ghê.”
Phương Tú Lan ngẩng đầu nhìn cô ấy, cười: “Chỉ tô chút son thôi.”
Tiểu Mẫn không kìm lại được.
“Lớn tuổi thế này rồi còn trang điểm, định quyến rũ ai vậy?”
Phòng riêng lập tức im phăng phắc.
Đến cả tiếng đũa chạm bát cũng biến mất.
Chiếc cốc trong tay tôi dừng giữa không trung.
Nụ cười trên mặt mẹ chồng cứng lại.
Bố chồng ho một tiếng.
Mặt Tôn Hạo trắng bệch.
Tôi thấy cô của Tôn Hạo đặt đũa xuống, ánh mắt lạnh hẳn.
Tiểu Mẫn vẫn chưa nhận ra có chuyện.
Cô ấy còn cười hì hì, đảo mắt nhìn quanh như chờ người khác cười theo.
Không ai cười.
Phương Tú Lan không nhúc nhích.
Bà đặt đũa xuống, cầm khăn giấy lên, chậm rãi lau khóe miệng.
Sau đó bà nhìn Tiểu Mẫn rồi cười.
Không phải nụ cười tức giận, mà là kiểu cười như đã nhìn thấu điều gì.
Bà lên tiếng, giọng không lớn nhưng từng chữ đều vững vàng.
“Cô gái, tôi trang điểm vì hôm nay là lần đầu gặp cô, tôi tôn trọng cô.”
Bà dừng một chút.
“Cô không trang điểm tôi không để ý, nhưng đến cái miệng mà cô cũng không quản được thì tôi rất để ý.”
Nụ cười của Tiểu Mẫn cứng ngắc trên mặt.
Phương Tú Lan nâng tách trà uống một ngụm, đặt xuống rồi nói thêm một câu.
“Phụ nữ có thể không cần thứ gì trên mặt, nhưng thứ gọi là giáo dưỡng, một khi đánh mất thì không nhặt lại được.”
Cả bàn không ai nói gì.
Mặt Tiểu Mẫn từ trắng chuyển đỏ, từ đỏ chuyển tím.
Cô ấy há miệng, nhưng không bật ra nổi một chữ.
Tôn Hạo cúi đầu, siết đũa đến trắng cả tay.
Mẹ chồng cuối cùng cũng hoàn hồn, cười gượng: “Tiểu Mẫn nói chuyện không qua đầu, thông gia đừng để bụng.”
Phương Tú Lan cười: “Không để trong lòng, thì tôi để ở đây.”
Bà chỉ vào thái dương mình.
“Trí nhớ tôi tốt lắm.”
Nửa sau bữa cơm đó ăn xong thế nào, tôi không nhớ.
Tôi chỉ nhớ Tiểu Mẫn cứ cúi đầu, lấy đũa chọc cơm, một miếng cũng không ăn.
Trên đường về, trong xe không ai nói chuyện.
Tiểu Mẫn ngồi hàng ghế sau, mặt quay ra cửa sổ.
Mẹ chồng thở dài: “Con xem con đi, đó là hoàn cảnh gì chứ?”
Tiểu Mẫn không nói.
Bố chồng buông một câu: “Đáng đời.”
Tiểu Mẫn “oa” một tiếng rồi khóc.
“Con chỉ thuận miệng nói một câu thôi, bà ấy có cần phải vậy không?”
Tôi ngồi ghế phụ, không quay đầu lại.
Chu Viễn nắm vô lăng, cũng không nói gì.
Tôi thầm nghĩ, cần chứ.
Quá cần là đằng khác.
02
Tiểu Mẫn khóc cả đêm.
Sáng hôm sau, mắt cô ấy sưng như hai quả óc chó, ngồi trên sofa phòng khách ôm điện thoại không nói lời nào.
Mẹ chồng xót con, bưng một bát cháo tới: “Ăn chút gì đi.”
Tiểu Mẫn không nhận.
“Mẹ, bà ấy có phải cố tình nhằm vào con không?”
Mẹ chồng thở dài: “Người ta nói cũng đâu có sai.”
“Nhưng bà ấy cũng không thể trước mặt bao nhiêu người nói con không có giáo dưỡng chứ!”
Tiểu Mẫn ném điện thoại xuống sofa.
“Con có chỗ nào không có giáo dưỡng? Con chỉ nhanh miệng thôi mà!”
Tôi đang rửa bát trong bếp, nghe rõ mồn một.
Nhanh miệng.
Cô ấy lúc nào cũng dùng hai chữ này để tự bào chữa.
Như thể “nhanh miệng” là một loại năng khiếu, chứ không phải khuyết điểm.
Mẹ chồng dỗ dành cả buổi, Tiểu Mẫn cuối cùng mới ăn được hai miếng cháo.
Sau đó cô ấy gọi điện cho Tôn Hạo.
Tôn Hạo không nghe máy.
Gọi ba cuộc, đều không nghe.
Tiểu Mẫn lại cuống lên: “Anh ấy có ý gì? Mẹ anh ấy mắng con, anh ấy không bênh, giờ đến điện thoại cũng không nghe?”
Mẹ chồng nói: “Có khi người ta đang bận.”
“Bận gì mà bận? Anh ấy bán trái cây, tám giờ sáng thì bận được gì?”
Tôi suýt làm rơi cái bát.
Đấy chính là Tiểu Mẫn.
Cô ấy mắng người chẳng phân biệt đối tượng, đến nghề nghiệp của bạn trai mình cũng dẫm lên.
Bán trái cây thì sao?
Người ta làm ăn đàng hoàng, còn hơn cô ấy ngày ngày ở nhà ăn bám bố mẹ.
Đến trưa, Tôn Hạo cuối cùng cũng trả lời.
Không phải gọi điện, mà là nhắn WeChat.
Tiểu Mẫn nhìn một cái, sắc mặt thay đổi.
Cô ấy cầm điện thoại lao vào phòng, “rầm” một tiếng đóng cửa lại.
Mẹ chồng không yên tâm, đi theo gõ cửa: “Sao thế?”
Bên trong không có tiếng trả lời.
Một lúc sau, Tiểu Mẫn mở cửa, mắt đỏ hoe.
“Anh ấy bảo mẹ anh ấy muốn con xin lỗi.”
Mẹ chồng sững người: “Xin lỗi?”
“Anh ấy nói câu hôm đó của con quá đáng, bảo con đến xin lỗi mẹ anh ấy trực tiếp, chuyện này coi như bỏ qua.”
Mẹ chồng nghĩ một lúc: “Thì con xin lỗi đi, có mất mặt gì đâu.”
“Dựa vào đâu mà con phải xin lỗi?”
Giọng Tiểu Mẫn lập tức cao vút.
“Con chỉ nói một câu đùa thôi, bà ấy lại quay sang mắng con không có giáo dưỡng trước mặt mọi người, người phải xin lỗi là bà ấy!”
Mẹ chồng há miệng, không nói được gì.
Bố chồng đang tưới hoa ngoài ban công, đầu cũng không ngoảnh lại: “Bảo con xin lỗi thì đi đi, lắm lời thế làm gì.”
“Bố! Sao bố cũng nói giúp người ngoài?”
Bố chồng đặt bình tưới xuống, quay lại nhìn cô ấy.
“Con nói trước mặt người ta rằng vợ người ta trang điểm để quyến rũ đàn ông, con nghĩ người ta còn phải cảm ơn con à?”
Tiểu Mẫn nghẹn họng.
Môi cô ấy run hai cái, không nói được gì.
Buổi tối lúc ăn cơm, Chu Viễn hỏi tôi: “Em thấy Tiểu Mẫn có nên xin lỗi không?”
Tôi nói: “Chuyện này còn phải hỏi à?”
Chu Viễn thở dài: “Nó sẽ không đi đâu.”
“Vậy thì chờ Tôn Hạo chia tay với nó.”
Chu Viễn nhìn tôi: “Em nói cũng ác thật.”
“Em chỉ nói sự thật.”
Tôi đặt đũa xuống.
“Cái tật này của em gái anh đâu phải ngày một ngày hai. Ở nhà nó châm chọc em, em nhịn, vì em đã gả vào đây, không muốn làm ầm lên. Nhưng ở ngoài thì sao? Người ta dựa vào đâu mà phải nhịn nó?”
Chu Viễn không nói.
Tôi biết trong lòng anh hiểu rõ, chỉ là không muốn thừa nhận.
Cả nhà này đều như nhau.
Biết Tiểu Mẫn có vấn đề, nhưng chưa ai thật sự quản.
Cách của mẹ chồng là dỗ.
Cách của bố chồng là mắng hai câu rồi thôi.
Cách của Chu Viễn là đá một cái, sau đó coi như không có chuyện gì.
Không ai ngồi xuống, nghiêm túc nói với Tiểu Mẫn: Con làm vậy là sai, con sẽ làm tổn thương người khác, con sẽ mất đi những thứ quan trọng.
Vì thế Tiểu Mẫn mới cảm thấy cả thế giới đều phải bao dung cho cái “nhanh miệng” của cô ấy.
Ngày thứ ba, Tôn Hạo lại gửi một tin nhắn.
Tiểu Mẫn đọc xong, đưa điện thoại cho mẹ chồng.
Mẹ chồng xem xong, sắc mặt thay đổi.
Tôi đi ngang qua liếc thấy một cái.
Tôn Hạo nói: Mẹ anh nói rồi, nếu em không xin lỗi thì chúng ta cứ bình tĩnh lại một thời gian đã.
Mẹ chồng trả điện thoại cho Tiểu Mẫn: “Hay là con đi đi, chỉ là cúi đầu một lần thôi.”
Tiểu Mẫn cắn môi, không nói.
Cô ấy đang do dự.
Tôi nhìn ra được, không phải cô ấy không muốn xin lỗi, mà là không hạ nổi mặt mũi.
Con người cô ấy, cứng miệng như khắc vào xương.
Bảo cô ấy thừa nhận mình sai còn khó hơn bắt cô ấy ăn mười bữa chay.
Ngày thứ tư, Tiểu Mẫn ra ngoài.
Mẹ chồng tưởng cô ấy đi xin lỗi, vui cả ngày.
Tối Tiểu Mẫn về, mẹ chồng hỏi: “Thế nào rồi?”