Chương 13 - Cái Hộp Sắt Và Những Giấc Mơ Chưa Trọn
Sắc mặt cảnh sát Lục càng thêm lạnh lẽo.
“Bọn chúng có thể đi đường thủy.”
Điện thoại của Thẩm Chí Cường đúng lúc này vang lên.
Là từ bệnh viện gọi đến.
Giọng cô Tưởng từ đầu dây bên kia truyền đến, mang theo sự hoảng hốt không giấu nổi.
“Anh Thẩm, An An vừa nãy bỗng dưng rất kích động.”
“Em ấy nói nếu các anh tìm thấy kho Thanh Kiều, nhất định phải kiểm tra các khe hở trên tường của trạm bơm nước.”
Thẩm Chí Cường lập tức nhìn về phía cảnh sát Lục.
Cảnh sát Lục dẫn người quay lại trạm bơm.
Trong khe tường quả nhiên nhét một mẩu ruột bút chì và nửa miếng mác vải.
Trên mác có in tên một xưởng.
Xưởng làm túi Thuận Phong.
Địa chỉ, cách bến tàu Tây Hà hai trăm mét về phía Đông.
Cảnh sát Lục lập tức thông báo cho tất cả mọi người chuyển hướng sang bến tàu.
Thẩm Chí Cường cũng lên xe theo.
Lần này, không ai cản ông nữa.
Khi màn đêm buông xuống, trời lại bắt đầu mưa.
Bến tàu Tây Hà tối đen như mực.
Phía xa loáng thoáng có tiếng động cơ.
Cảnh sát Lục giơ tay ra hiệu mọi người dừng lại.
Bên bờ bến tàu, một chiếc thuyền chở hàng nhỏ đang chuẩn bị nhổ neo.
Cửa khoang thuyền có hai người đàn ông đứng đó.
Một trong số họ đang xách một chiếc cặp sách màu xanh lam.
Thẩm Chí Cường liếc mắt một cái đã nhận ra, đó là chiếc cặp cũ Thẩm An An từng đeo trong bức ảnh.
Ngực ông chấn động dữ dội.
Trong khoang thuyền chợt vang lên tiếng khóc của trẻ con.
Ngay sau đó, có người chửi thề một tiếng.
“Khóc nữa tao vứt mày xuống sông.”
Ánh mắt cảnh sát Lục lập tức trở nên sắc bén.
Anh trầm giọng ra lệnh.
“Hành động.”
13
Tiếng mưa rào bên bến tàu bỗng trở nên rất nặng hạt.
Cảnh sát Lục dẫn người bao vây từ hai phía.
Hai gã đàn ông trên thuyền còn chưa kịp phản ứng, ánh đèn pin đã rọi thẳng vào mặt chúng.
“Đứng lại, không được nhúc nhích.”
Một gã trong đó quay ngoắt người định chui vào khoang thuyền.
Gã còn lại trực tiếp ném chiếc cặp sách màu xanh lam trên tay xuống sông.
Gần như là bản năng, Thẩm Chí Cường lao tới.
Chiếc cặp sách sượt qua mép thuyền rơi xuống, bị ông vươn nửa người ra ngoài tóm được một quai.
Nước mưa lạnh lẽo và nước sông bắn tung tóe lên mặt ông.
Cái quai đó vốn đã cũ, bị nước ngâm, chỉ khâu lập tức bung ra.
Thẩm Chí Cường nắm chặt lấy không buông, gân xanh trên mu bàn tay nổi cộm.
Ông không dám buông tay.
Giống như cuối cùng ông cũng nắm được bàn tay Thẩm An An mà ông từng hết lần này đến lần khác gạt ra.
Cảnh sát Lục kéo ông lùi lại.
“Đừng để rơi xuống đó.”
Thẩm Chí Cường ôm chiếc cặp sách ướt sũng, lùi về bờ.
Khi cửa khoang thuyền mở ra, bên trong truyền đến tiếng khóc bị kìm nén của những đứa trẻ.
Ba đứa trẻ thu mình trong góc.
Bé gái nhỏ nhất sốt đến mức mặt đỏ bừng, tóc dán bết vào trán, trên người đắp một chiếc áo khoác bẩn.
Một cậu bé bên cạnh đang che chắn cho cô bé, trên cánh tay có một mảng bầm tím lớn.
Còn có một bé gái khác vừa thấy có người vào đã sợ hãi lùi về phía sau.
Cảnh sát Lục ngồi xổm xuống, hạ thấp giọng.
“Đừng sợ, chúng tôi đến đưa các cháu về.”
Cô bé đang sốt kia mở mắt, giọng nhỏ như sắp đứt hơi.
“Chị An An đâu ạ?”
Thẩm Chí Cường ngẩng phắt đầu lên.
Cảnh sát Lục liếc nhìn ông một cái, nhẹ giọng hỏi.
“Cháu quen Thẩm An An sao?”
Cô bé gật đầu một cái.
“Chị ấy từng đỡ đòn thay cháu một lần.”
“Chị ấy bảo bố chị ấy sẽ đến.”
Ngực Thẩm Chí Cường quặn đau.
Ông bước tới, nhưng không dám tiến lại quá gần.
Ông sợ bộ dạng nhếch nhác của mình lúc này sẽ làm chúng sợ hãi.
“Chú là bố của Thẩm An An.”
Cả ba đứa trẻ đồng loạt nhìn ông.
Trong ánh mắt cậu bé kia không có sự tin tưởng, chỉ có sự đề phòng.
“Chị An An nói, bố chị ấy rất bận.”
Câu nói này như một con dao cùn, cứa vào Thẩm Chí Cường đến mức ông không thốt nên lời.
Ông cúi đầu.
“Trước đây là lỗi của chú.”
“Lần này chú đến rồi.”
Cậu bé nhìn chằm chằm ông.
“Vậy chú sẽ đưa chị ấy về cái nhà đó sao?”
Thẩm Chí Cường im lặng một giây.
“Không đâu.”
“Cái nhà từng làm tổn thương con bé đó, chú sẽ đập bỏ sạch sẽ.”
Lúc này cậu bé mới từ từ bỏ tay đang che chở cho cô bé xuống.
Hai gã đàn ông trên thuyền nhanh chóng bị khống chế.
Một gã trong đó vẫn còn xảo biện, nói mình chỉ là giúp chuyển hàng.
Cảnh sát Lục lục được vài tờ căn cước photo và một chiếc điện thoại cũ từ ngăn bí mật trong khoang thuyền.
Trong điện thoại có lịch sử chuyển khoản.
Còn có hình ảnh của rất nhiều đứa trẻ.
Thẩm Chí Cường nhìn thấy ảnh của Thẩm An An cũng ở trong đó.
Trong ảnh cô bé đứng ở cửa sau quán cơm nhỏ, sắc mặt tái nhợt đáng sợ, trong tay vẫn nắm chặt một túi ni lông.
Bên cạnh bức ảnh có viết một dòng chữ.
Có thể làm việc, ốm yếu, người nhà không tìm.
Mắt Thẩm Chí Cường trong nháy mắt đỏ hoe.
Người nhà không tìm.
Bốn chữ này không phải người khác tùy tiện viết ra.
Là có người nói cho bọn chúng biết, Thẩm An An không có ai quản.
Cảnh sát Lục niêm phong điện thoại, sắc mặt trầm xuống đáng sợ.
“Đây không phải là hành động bộc phát.”
“Bọn chúng đang chọn lọc những đứa trẻ.”
Thẩm Chí Cường ôm chặt chiếc cặp sách màu xanh lam.
Khóa kéo cặp đã hỏng, bên trong ngấm đầy nước.