Chương 7 - Cái Giá Của Sự Tín Nhiệm
Tôi ngẩn người.
Không ngờ mẹ chồng chịu xuống nước nhanh vậy.
“Trả thế nào?”
“Trước trả năm trăm nghìn, số còn lại chia làm hai đợt.”
“Khi nào trả đợt đầu?”
“Ngày kia.”
Tôi nhìn anh ta, cảm thấy có gì đó không đơn giản như vậy.
“Anh chắc mẹ anh có năm trăm nghìn?”
“Có… là tiền bà để dành mấy năm, cộng thêm tiền tiết kiệm của thằng út, gộp lại cũng đủ.”
“Thế còn tám trăm sáu mươi nghìn còn lại?”
“Mẹ nói sẽ bán căn nhà cũ ở ngoại thành, chắc đủ.”
“Bà còn một căn nhà cũ?”
“Ừ, của ba anh để lại, ở ngoại ô, tầm bảy tám trăm nghìn gì đó.”
Tôi suy nghĩ một lát, rồi nói: “Được. Ngày kia trả tôi năm trăm nghìn, phần còn lại sau khi bán nhà xong, trả một lần. Không được chậm trễ.”
“Được.”
“Còn nữa, tất cả phải lập thành văn bản, ký tên đóng dấu.”
“Chuyện đó…”
“Có vấn đề gì không?”
Anh ta lắc đầu: “Không có.”
“Vậy thì quyết định vậy đi.”
Tôi xoay người rời đi.
Sau lưng, Trần Kiến Quân gọi tôi: “Vũ Huyên.”
“Gì?”
“Chúng ta… có phải sẽ ly hôn không?”
Tôi dừng lại, không quay đầu.
“Chuyện đó, đợi trả hết tiền rồi tính.”
8.
Ngày kia đến rất nhanh.
Hôm đó là thứ Bảy, đúng một tháng trước ngày cưới của em chồng.
Mẹ chồng, Trần Kiến Quân, em chồng và tôi — bốn người ngồi trong phòng khách.
Trên bàn là bản thỏa thuận do tôi nhờ luật sư soạn trước.
Nội dung rất đơn giản:
Trần Tú Lan, Trần Kiến Quân, Trần Kiến Quốc — cùng hoàn trả cho Chu Vũ Huyên số tiền mua nhà là 1.360.000.
Đợt đầu 500.000, thanh toán trong ngày ký.
Phần còn lại 860.000, thanh toán đủ trong vòng ba tháng.
Nếu chậm trễ, Chu Vũ Huyên có quyền kiện ra tòa và yêu cầu thanh toán lãi chậm.
Mẹ chồng nhìn bản thỏa thuận, sắc mặt vô cùng khó coi.
“Ý gì đây? Muốn tôi ký và điểm chỉ?”
“Đúng vậy.”
“Cô coi tôi là tội phạm chắc?”
“Tôi không coi mẹ là tội phạm. Đây là quy trình pháp lý bình thường.”
“Tôi không ký!”
“Vậy thì thôi.” Tôi đứng dậy, “Tôi nộp đơn kiện.”
“Cô…”
Trần Kiến Quân vội vàng kéo tôi lại: “Vũ Huyên, đừng, đừng mà, mẹ chỉ nhất thời không nghĩ thông…”
“Không nghĩ thông?” Tôi nhìn mẹ chồng, “Mẹ, mẹ nghĩ kỹ lại xem, là mẹ không nghĩ thông, hay là mẹ chưa bao giờ muốn trả tiền?”
Mặt bà đỏ rực.
“Tôi lúc nào nói không trả?”
“Mẹ không ký, chẳng phải là không muốn trả sao?”
“Tôi chỉ cảm thấy không cần ký… người một nhà, nói miệng là được rồi…”
“Nói miệng?” Tôi cười, “Ba năm trước mẹ cũng nói miệng, nói sẽ thêm tên tôi. Kết quả thì sao?”
Mẹ chồng im bặt.
Tôi nói: “Mẹ, tôi nói lại lần nữa. Mẹ ký, chúng ta còn có thể nói chuyện. Mẹ không ký, tôi lập tức nộp đơn ra tòa.”
Im lặng mấy giây, em chồng lên tiếng.
“Mẹ, ký đi. Chị dâu nói đúng. Mình nên có văn bản rõ ràng.”
Mẹ chồng lườm cậu ta: “Mày đứng về phía người ngoài?”
“Không phải con đứng về phía người ngoài, mà là vì nhà mình.” Em chồng nói, “Mẹ, ba năm nay chị dâu thực sự bỏ rất nhiều tiền. Mình trả lại rồi mới yên lòng được.”
Mẹ chồng định nói gì đó, nhưng bị Trần Kiến Quân chặn lại.
“Mẹ à, ký đi. Đừng làm lớn chuyện nữa.”
Cuối cùng, mẹ chồng vẫn ký tên.
Ký xong, bà ném một chiếc thẻ ngân hàng lên bàn.
“Năm trăm nghìn, trong này hết. Mật khẩu là ngày sinh của Kiến Quân.”
Tôi cầm lấy thẻ, nhìn bà một cái.
“Cảm ơn mẹ.”
“Đừng cảm ơn tôi,” bà cười lạnh, “cả đời này tôi chưa từng thấy người đàn bà nào tàn nhẫn như cô.”
Tôi không đáp.
Chỉ cất thẻ, đứng dậy.
“Phần còn lại tám trăm sáu mươi nghìn, trong vòng ba tháng.”
Nói xong, tôi rời khỏi phòng khách.
Khi vừa ra đến cửa, tôi nghe thấy tiếng mẹ chồng chửi sau lưng:
“Đồ vong ân phụ nghĩa! Sớm muộn cũng gặp quả báo!”
Tôi không quay đầu.
Ba năm rồi.
Ba năm chịu đựng, cuối cùng cũng đến ngày này.
Không phải tôi tàn nhẫn — là các người ép tôi.
Tối hôm đó, nhà mở cuộc họp chuẩn bị cho đám cưới em chồng.
Vị hôn thê Lý Đình Đình cũng đến.
Ban đầu tôi không định tham dự, nhưng con cứ nằng nặc đòi xem náo nhiệt, nên tôi đành bế con ra ngồi ở phòng khách.
Mẹ chồng rất nhiệt tình với Đình Đình, rót trà rót nước.
“Đình Đình à, Kiến Quốc lấy được con là phúc ba đời của nó.”
“Mẹ, mẹ nói quá rồi ạ.”
“Không nói quá đâu, nên mà. Sau này đây là nhà của con, căn nhà này cũng là của con luôn.”
Tôi nghe đến chữ “căn nhà”, ngẩng đầu lên nhìn mẹ chồng.
Vừa đúng lúc bà cũng nhìn tôi, ánh mắt đầy đắc ý.
Ý tứ quá rõ ràng: căn nhà này, vẫn sẽ thuộc về con út.
Tôi mỉm cười, cúi đầu tiếp tục nghịch điện thoại.
Tùy.