Chương 13 - Cái Giá Của Sự Thiên Vị

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cuộc thứ hai vẫn không ai nghe.

Đến cuộc thứ ba, đối phương mới bắt máy.

Giọng Hạ Minh Đạt rất khàn.

“Anh, lại có chuyện gì?”

Hạ Minh Khoan cố nén cơn giận.

“Ngân hàng nói căn nhà cũ của mẹ hôm qua có người nộp hồ sơ xét duyệt sơ bộ khoản vay thế chấp.”

“Người liên hệ để số điện thoại của em.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Ngay sau đó, hơi thở của Hạ Minh Đạt trở nên hỗn loạn.

“Khoản vay nào?”

“Em không biết.”

Tôi ngồi trên sofa, đột nhiên bật cười.

“Minh Đạt.”

“Câu này mẹ đã nghe từ tối qua đến bây giờ.”

Đầu dây bên kia lập tức hoảng hốt.

“Mẹ, con thật sự không biết đó là khoản vay.”

“Thiệu Giai nói chỉ muốn kiểm tra căn nhà có thể được định giá bao nhiêu.”

“Cô ấy nói muốn đổi nhà thì phải lập dự toán trước.”

“Con chỉ đưa mã xác nhận cho cô ấy.”

Mã xác nhận.

Ba chữ ấy đập vỡ chút may mắn cuối cùng trong lòng tôi.

Hạ Minh Khoan đứng bật dậy.

“Em đưa mã xác nhận cho cô ta?”

“Đó là mã xác nhận của ngân hàng, không phải số thứ tự ở chợ!”

Hạ Minh Đạt cũng cuống lên.

“Làm sao em biết cô ấy dùng để vay tiền?”

“Cô ấy nói chỉ để định giá.”

“Lúc ấy em đang làm việc nên không hỏi kỹ.”

Tôi hỏi nó:

“Tại sao con không hỏi mẹ?”

Đầu dây bên kia lại không có tiếng.

Tôi tiếp tục hỏi.

“Nhà của mẹ.”

“Giấy tờ của mẹ.”

“Tên của mẹ.”

“Mỗi khi các người làm những việc ấy, tại sao chưa bao giờ hỏi người chủ là mẹ?”

Giọng Hạ Minh Đạt hạ xuống.

“Mẹ, con sai rồi.”

Tôi không muốn nghe ba chữ này nữa.

Sai rồi không phải lau nước mắt là có thể bỏ qua.

Sai rồi cũng không phải gọi một tiếng mẹ là có thể xóa sạch.

Tôi nói:

“Chín giờ sáng nay.”

“Con đến chi nhánh ngân hàng.”

“Thiệu Giai cũng phải đến.”

“Mã Phượng Quyên cũng phải đến.”

“Những người đã động vào giấy tờ của mẹ, không được thiếu một ai.”

Hạ Minh Đạt vội nói:

“Mẹ, tối qua Thiệu Giai đã về nhà mẹ đẻ.”

Tôi cười lạnh.

“Nó về đâu cũng được.”

“Con nói với nó.”

“Nếu người không tới, mẹ sẽ trực tiếp để cảnh sát liên lạc.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Cuối cùng, Hạ Minh Đạt khàn giọng đồng ý.

Sau khi cúp máy, trời đã sáng hẳn.

Mạnh Vân vào bếp nấu cho tôi một bát mì.

Tôi ăn hai miếng, trong dạ dày nghẹn cứng.

Cháu gái ngồi bên cạnh, cẩn thận nhìn tôi.

“Bà nội, sau này bà sẽ sống ở nhà cháu sao?”

Tôi xoa đầu con bé.

“Bà phải giải quyết xong chuyện của mình trước.”

Con bé gật đầu, sau đó đẩy quả trứng ốp sang bát tôi.

“Vậy bà ăn cái này đi.”

Nhìn quả trứng, mắt tôi cay xè.

Có người ngoài miệng luôn nói là người một nhà nhưng tay lại thò vào túi của bạn.

Có đứa trẻ chẳng hiểu chuyện gì nhưng lại biết để đồ ăn nóng cho bạn.

Tám giờ rưỡi sáng, chúng tôi đến ngân hàng.

Tôi mang theo hộp sắt, điện thoại cũ, giấy chứng nhận quyền sở hữu, căn cước cùng toàn bộ tài liệu đã chụp từ tối qua.

Quản lý ngân hàng trực tiếp tiếp đón.

Sau khi lấy hồ sơ xét duyệt sơ bộ ra, sắc mặt cô ấy cũng không tốt.

Trên đơn đăng ký, tên tôi, số giấy tờ và địa chỉ căn nhà đều được điền rõ ràng.

Số tiền vay là bảy trăm nghìn tệ.

Mục đích ghi là sửa chữa nhà ở.

Trong phần người liên hệ là Hạ Minh Đạt.

Trong phần người cùng trao đổi là Thiệu Giai.

Nhìn mấy dòng chữ ấy, tôi chỉ cảm thấy hoang đường.

Căn nhà của tôi bị viết thành công cụ để chúng sửa nhà.

Nơi dưỡng già của tôi bị viết thành tài sản thế chấp để chúng xoay vòng tiền.

Quản lý ngân hàng nhỏ giọng nói:

“Hiện tại mới chỉ là xét duyệt sơ bộ, chưa chính thức giải ngân.”

“May mà bước gọi điện xác nhận của hệ thống không được thông qua.”

“Nếu không, việc xử lý sau đó sẽ vô cùng phiền phức.”

Tôi hỏi:

“Ai đã nộp hồ sơ?”

Cô ấy mở lịch sử kênh tiếp nhận.

“Là một tổ chức hỗ trợ vay vốn tên Tư vấn Hằng Lập.”

“Người phụ trách họ Ngô.”

“Trong hồ sơ đăng ký còn có một đoạn ghi âm ủy quyền.”

Tôi đột nhiên ngẩng đầu.

“Ghi âm ủy quyền?”

Quản lý ngân hàng mở nội dung trên máy tính.

Chẳng bao lâu sau, bên trong truyền ra giọng nói già nua của một người phụ nữ.

“Tôi đồng ý dùng căn nhà để vay tiền.”

“Tài liệu sẽ do con dâu Thiệu Giai thay mặt nộp.”

“Bản thân tôi đã biết rõ.”

Giọng nói ấy vừa vang lên, toàn thân tôi lập tức nổi da gà.

Nó giống giọng của tôi.

Nhưng lại không phải tôi.

Mỗi chữ đều bị kéo dài một cách kỳ lạ, giống như có người cố bóp giọng để bắt chước tôi.

Mặt Mạnh Vân cũng trắng bệch.

Hạ Minh Khoan đấm mạnh xuống mép bàn.

“Đây đã không còn là hiểu lầm.”

Đúng lúc ấy, ngoài cửa ngân hàng vang lên tiếng bước chân vội vã.

Hạ Minh Đạt chạy vào.

Phía sau nó là Thiệu Giai.

Bên cạnh Thiệu Giai còn có một người đàn ông trung niên đeo kính.

Quản lý ngân hàng nhìn thấy người ấy, sắc mặt hơi thay đổi.

“Quản lý Ngô?”

Người đàn ông trung niên vừa nhìn thấy chúng tôi đã quay người định bỏ đi.

Hạ Minh Khoan bước tới chắn lại.

“Đừng đi.”

“Đoạn ghi âm giả này, ông phải giải thích rõ ràng trước mặt mọi người.”

14

Quản lý Ngô bị chặn ở cửa, nụ cười trên mặt còn khó coi hơn khóc.

“Hiểu lầm.”

“Chắc chắn là hiểu lầm.”

Nghe thấy hai chữ hiểu lầm, lồng ngực tôi lại nghẹn lại.

Từ tối qua đến bây giờ, người nào cũng nói là hiểu lầm.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)