Sau khi tôi tát tiểu tình nhân của Kỳ Tư Hàn một cái, hắn liền tống cả nhà tôi vào bệnh viện tâm thần.
Từ đó, tôi không bao giờ dám chống đối hắn nữa.
Lâm Hoan đau bụng kinh, tôi nấu trà gừng; Lâm Hoan sinh con, tôi thức đêm hầu hạ.
Mãi cho đến khi con của hắn và Lâm Hoan đầy tháng, tôi mới dám dè dặt cầu xin hắn tha cho người nhà tôi.
Nhưng Kỳ Tư Hàn lại cười giễu cợt, bâng quơ buông một câu:
“Tuế Tuế, em có biết ban đầu anh quen Hoan Hoan như thế nào không?”
Tôi nghẹt thở, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
“Là người anh trai tốt và người bố tốt của em đã đích thân dâng cô ta lên giường của anh đấy.”
“Tuế Tuế, cô ấy là em gái cùng cha khác mẹ của em.”
Hắn nhìn sắc mặt ngày càng trắng bệch của tôi, vẻ mặt mỉa mai, mở điện thoại rồi đẩy đến trước mặt tôi.
“Bố và anh trai em chưa bao giờ phải vào bệnh viện tâm thần cả. Ba năm nay, họ vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc cho Hoan Hoan.”
Trên màn hình, bố và anh trai tôi đang quây quần bên Lâm Hoan và đứa con của cô ta. Trên gương mặt họ là nụ cười mãn nguyện và hạnh phúc mà tôi chưa từng được thấy.
Khóe mắt tôi đỏ bừng ngay lập tức, trái tim như bị dao cứa, từng tấc từng tấc xé rách.
Kỳ Tư Hàn vẫn tự lẩm bẩm:
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận