Chương 1 - Cái Giá Của Nỗi Đau
Vì bắt chước hoạt hình để chọc chị gái ngồi xe lăn cười, tôi bị ba nhận định là đang chế giễu người khuyết tật.
Trong cơn giận dữ, ông tiêm cho tôi “thuốc giãn cơ”.
“Chỉ khi tự mình trải nghiệm, con mới hiểu được nỗi đau của chị.”
Hai chân đột nhiên mất sức, tôi ngồi lên một chiếc xe lăn khác.
Từ đó về sau năm năm, tôi trở thành con rối liệt nằm cạnh chị.
Ngày sinh nhật, tôi khẽ cầu xin:
“Ba ơi, con có thể không tiêm nữa được không?”
Sắc mặt ba bỗng trầm xuống, giọng lạnh như băng.
“Mới năm năm đã chịu không nổi rồi? Đừng quên, chị con là người phải ngồi cả đời!”
Nói xong, ông quay người đẩy chị ra ngoài.
Tôi lăn xe lăn ra ban công, lại bắt gặp chị vốn phải bị liệt đang đứng dậy chạy đi.
Ba vỗ vỗ lưng chị, nghiêm mặt nói:
“Con đừng đau lòng cho em gái con, năm đó nó chế giễu con bị tàn tật, thì nên biết hậu quả.”
“Tiêm thuốc cho nó năm năm là hơi nhẫn tâm, nhưng loại thứ xấu xa máu lạnh như nó thì phải trị cho đàng hoàng!”
Tôi sững người.
Hóa ra chân chị đã khỏi từ lâu, tất cả chỉ là cái cớ ba dùng để phạt tôi.
Tôi cúi đầu nhìn đôi đầu gối mình không chút phản ứng, chợt bật cười, nhưng nước mắt lại rơi xuống mu bàn tay.
Thực ra tôi đã lén ngừng thuốc được một tháng rồi.
Nhưng chân tôi, vẫn không có chút cảm giác nào.
Ba, không cần tiêm nữa.
Sự trừng phạt ông dành cho tôi, hình như sẽ không bao giờ kết thúc.
……
Tôi lăn xe lăn trở về phòng.
Bàn tay phải đột nhiên mềm nhũn, đến cả vành xe cũng không nắm nổi.
Cả cánh tay như bị rút sạch sức lực, rũ xuống, không dùng được tí nào.
Sao lại thế này?
Tôi ngẩn ra mấy giây, đột nhiên nhớ trong hộp thuốc ở tủ đầu giường có một loại thuốc giải phóng chậm.
Có lần ba tiêm thuốc cho tôi quá nhiều, cả người tôi như một vũng nước chết nằm bẹp trên đất, đến mắt cũng không thể đảo.
Chính là ba cho tôi uống loại thuốc đó, tôi mới từ từ khá lên.
Chỉ cần uống thuốc, sẽ ổn thôi.
Tôi lăn xe lăn tiến lại gần tủ đầu giường.
Xe lăn chỉ còn cách cái tủ một chút xíu, tôi nghiêng người về phía trước, tay trái vươn ra với hộp thuốc.
Đầu ngón tay chạm vào góc hộp, nhưng nó lại trượt lùi một chút, không với tới.
Tôi lại nghiêng người về phía trước, xe lăn cũng lùi lại một chút, vẫn không chạm được.
Đến lần thử thứ ba, dưới mông bỗng nhiên ướt sũng.
Chất lỏng ấm nóng theo đùi chảy xuống, thấm ướt quần giữ ấm.
Tôi sững sờ, cúi đầu nhìn, dưới xe lăn đã loang ra một vũng nước nhỏ.
Mất mấy giây tôi mới phản ứng được đó là gì.
Mặt tôi bỗng nóng bừng, như vừa bị ai tát một cái.
Ba tuổi tôi đã học được cách tự đi vệ sinh, năm nay tôi đã mười tuổi rồi, sao tôi lại có thể tè dầm?
Tôi cuống cuồng muốn xuống khỏi xe lăn, nhưng chân hoàn toàn không nghe lời.
Nước tiểu vẫn không ngừng chảy ra.
Tôi gấp đến bật khóc, nước mắt rơi xuống chăn.
Quá mất mặt rồi.
Nếu ba về nhìn thấy vũng nước trên sàn, chắc chắn ông sẽ mắng tôi.
Tôi chống tay trái lên giường muốn kéo mình lên, nhưng tay phải lại không có sức.
Cố gắng chống đỡ được một chút lại trượt xuống một chút, gắng gượng được một chút lại lại tụt xuống một chút.
Cuối cùng tôi cả người lăn khỏi xe lăn, ngã xuống đất.
Đầu gối đập vào nền gạch men, vậy mà chẳng hề có cảm giác gì.
Tôi nằm sấp trên mặt đất, nhìn đôi chân cong vẹo đang duỗi ra trên nền nhà, đột nhiên nhớ tới hộp thuốc.
Chỉ cần uống thuốc là ổn.
Chỉ cần uống thuốc, tay phải tôi sẽ có thể cử động, tôi sẽ không tè dầm nữa.
Tôi dùng tay trái còn cố gắng được chống lên mặt đất, kéo lê nửa thân dưới hoàn toàn mất cảm giác, từng chút từng chút bò về phía đầu giường.
Nền nhà cấn vào ngực, mỗi lần nhích lên một chút đều đau đến run rẩy.
Cuối cùng tôi cũng với tới hộp thuốc, tôi đưa tay giật mạnh một cái, cái hộp “rầm” một tiếng rơi xuống đất.
Đồ bên trong văng tung tóe ra khắp nơi.
Chai thuốc giải phóng chậm lăn ra, tôi đổ ra một viên nhét vào miệng, nuốt khan xuống.
Nhưng tay phải vẫn mềm oặt, không có lấy một chút sức lực.
Liều lượng chưa đủ, uống thêm.
Tôi lại đổ ra mấy viên, nhét hết vào miệng, những viên thuốc cứng rắn cào đến cổ họng đau rát.
Nhưng hai chân vẫn tê liệt, tay phải vẫn vô lực như cũ.
Mắt đỏ hoe, tôi dốc cả chai thuốc đổ vào miệng, nuốt sống nuốt chết xuống.
Cổ họng vừa đau vừa khô, nhưng cơ thể vẫn không có bất kỳ chuyển biến nào.
Tôi dùng tay trái hung hăng cấu vào đùi mình, cào cấu, đập mạnh, vậy mà hai chân vẫn không hề có một chút cảm giác đau đớn nào.
Nhất định là thuốc còn chưa phát huy tác dụng, đợi thêm một lát nữa là sẽ ổn thôi.
Nhất định là vậy.
Tôi buông lỏng người, nằm trên mặt đất, chợt nhớ tới một tháng trước.
Ba đi công tác, mấy ngày đó không ai tiêm thuốc cho tôi.
Mỗi ngày tỉnh dậy, việc đầu tiên tôi làm chính là động động ngón chân.
Ngày đầu tiên không có phản ứng, ngày thứ hai không có phản ứng, ngày thứ ba cũng không.
Tôi tự nhủ với mình, chắc là thuốc vẫn chưa hết tác dụng.
Nhưng đến ngày thứ tư, ba trở về rồi, hai chân tôi vẫn không có phản ứng.
Từ sau hôm đó, tôi nói với ba, để tôi tự tiêm.
Ba nhìn tôi một cái, rồi đồng ý.
Ông không biết, mỗi ngày tôi đều giấu thuốc đi, đổi thành nước máy, rồi tiêm vào cơ thể.
Tôi muốn thử xem, nếu không tiêm thuốc thì chân tôi có khỏi không.
Nhưng một tháng trôi qua chân tôi vẫn không thể động đậy.
Tôi đột nhiên nhận ra, tác dụng của thuốc sẽ không bao giờ hết nữa.
Chân tôi, thật sự hỏng rồi.
Trong hốc mắt hơi nóng lên, tôi nằm trên mặt đất, cảm thấy đầu óc có chút choáng váng.
Trong bụng cuộn lên một trận buồn nôn, muốn ói mà lại không ói ra được.
Tôi nhắm mắt lại, nghĩ ngủ một giấc là ổn thôi.
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi lại phát hiện mình đang đứng.
Chân giẫm trên mặt đất, ngón chân có thể động, tay phải cũng có thể động.
Tôi vui mừng đến mức sắp phát điên, thuốc giải phóng chậm thật sự có tác dụng, chân tôi khỏi rồi, tôi cử động được rồi.
Tôi mừng rỡ xoay người, lại nhìn thấy trên mặt đất nằm một người.
Mà người đó, chính là tôi.
Chương 2
Tôi bước tới mấy bước, cuối cùng cũng nhìn rõ.
Người nằm trên đất kia mặt mày xám trắng, khóe miệng còn vương bọt trắng, vẻ mặt đau đớn đến không chịu nổi, cũng là tôi.
Hóa ra tôi không phải khỏi rồi, mà là chết rồi.
Sau khi hoàn hồn từ nỗi đau buồn, trong lòng ngược lại còn nhẹ nhõm hơn mấy phần.
Chết cũng tốt, như vậy sẽ không cần ngày nào cũng tiêm thuốc nữa, sẽ không còn tè dầm, cũng sẽ không khiến ba tức giận nữa.
Chị cũng không cần bị nhốt trên xe lăn, giả vờ là mình bị bệnh nữa.
Đang nghĩ như vậy, bên ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân.
Tôi bay ra ngoài cửa, nhìn thấy ba và chị đã trở về.
Ba đẩy chiếc xe lăn sạch sẽ kia ra từ góc hành lang, còn chị thì mang vẻ mặt không vui.
“Ba ba, còn phải giả vờ bao lâu nữa vậy? Con thật sự không muốn ngồi xe lăn nữa.”
Ba vừa đỡ chị ngồi lên, vừa an ủi:
“Cố thêm chút nữa, sáng nay em con lại làm ầm lên không chịu tiêm, ba thấy nó căn bản vẫn chưa nhận ra lỗi của mình.”
Chị cẩn thận mở miệng:
“Ba, ban đầu em gái hình như thật sự không phải đang chế giễu con, ba có phải hiểu lầm rồi không?”
Vừa dứt lời đã bị ba cắt ngang bằng giọng nghiêm khắc: