Chương 4 - Cái Giá Của Mười Cái Tát
“Anh quên rồi sao?” Tôi nhắc hắn. “Ngày cưới, anh uống say. Tôi bảo anh ký thỏa thuận tài sản trước hôn nhân, anh nói anh yêu tôi, của anh cũng là của tôi, ký gì cũng giống nhau. Thế là, anh đã ký.”
Mặt Cố Ngôn đã không còn giọt máu. Cuối cùng hắn cũng hiểu ra, từ ba năm trước, hắn đã rơi vào một cái bẫy.
Tập đoàn Cố thị mà hắn luôn tự hào. Về mặt pháp lý. Đã sớm là của tôi rồi.
Nhìn vẻ mặt suy sụp của hắn, trong lòng tôi chẳng có chút gợn sóng. Tôi chậm rãi mở miệng, giáng cho hắn đòn cuối cùng:
“À, quên nói cho anh biết một chuyện. Người tài trợ cho anh khởi nghiệp, giúp anh qua khủng hoảng, trải đường cho anh bước đi ngày đó. Là bố tôi. Gia chủ nhà họ Thẩm ở thủ đô, Thẩm Vạn Sơn.”
Cơ thể Cố Ngôn chao đảo liên tục. Hắn phải vịn vào ghế sofa mới không ngã quỵ.
Nhà họ Thẩm ở thủ đô… Đại gia tộc đỉnh cấp nhất của đất nước. Tất nhiên là hắn từng nghe qua.
Đó là tồn tại mà hắn, và cả nhà họ Cố, phải ngước nhìn cả đời.
Hắn lẩm bẩm trong miệng: “Thẩm Vạn Sơn… Thẩm Nguyệt…”
Cuối cùng hắn cũng xâu chuỗi được mọi thứ. Khuôn mặt hắn lộ ra biểu cảm còn khó coi hơn cả người chết.
Đúng lúc này, điện thoại tôi vang lên. Tôi bật loa ngoài. Là chú Vương.
“Tiểu thư, mọi thứ đã chuẩn bị xong. Người của thủ đô, lão gia và các vị thiếu gia đều đã đến thành phố A. Mọi người nói, muốn gặp vị ‘Cố tổng’ này một chút.”
**04**
Cố Ngôn cứng đờ tại chỗ.
Cánh cửa phía sau hắn bị đẩy ra từ bên ngoài. Vài bóng người bước vào.
Dẫn đầu là một ông lão tóc hoa râm nhưng tinh thần quắc thước. Ông mặc bộ đồ Đường trang màu đen cài cúc cổ điển, tay chống một cây gậy gỗ tử đàn. Đỉnh gậy là một cái đầu rồng được tạc nguyên khối từ ngọc phỉ thúy Đế Vương Xanh.
Ông không hề nhìn Cố Ngôn lấy một cái.
Ngay từ lúc bước vào, ánh mắt ông chỉ rơi trên người tôi. Đôi mắt từng trải qua vô vàn gió sương ấy chứa đầy sự xót xa.
“Nguyệt Nguyệt, ba đến rồi.”
Là ba tôi, Thẩm Vạn Sơn.
Phía sau ba là hai người anh trai của tôi.
Anh cả Thẩm Hạo, trên môi luôn nở nụ cười ôn hòa. Anh là người cầm trịch hiện tại của Tập đoàn Thẩm thị, giới thương trường gọi anh là “Tiếu diện hổ”. Nụ cười của anh có thể khiến người ta như tắm trong gió xuân nhưng cũng có thể khiến người ta tan cửa nát nhà.
Anh hai Thẩm Mặc, mặt không chút biểu cảm. Mặc bộ quân phục phẳng phiu, trên vai lấp lánh quân hàm Tướng. Ánh mắt anh sắc bén như dao, không giận tự uy. Bất cứ ai đứng trước mặt anh đều sẽ cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương.
Phía sau họ là chú Vương và một hàng vệ sĩ áo đen.
Cả phòng khách ngay lập tức bị lấp đầy bởi một loại khí trường vô hình mang tên “quyền thế”. Ép người ta đến không thở nổi.
Chân Cố Ngôn nhũn ra. Hắn nhận ra họ.
Thẩm Vạn Sơn. Thẩm Hạo. Thẩm Mặc.
Những cái tên vốn chỉ tồn tại trên trang nhất của các tờ báo tài chính và quân sự. Những người mà Cố gia nhà hắn phải ngước nhìn cả đời, thậm chí không có cả tư cách để ngước nhìn.
Giờ phút này, lại đang bằng xương bằng thịt đứng trước mặt hắn.
Và họ, là người nhà của tôi.
Ba bước đến bên tôi, nhẹ nhàng chạm vào gò má sưng đỏ của tôi. “Đau không con?” Giọng ông run run.
Tôi lắc đầu. “Hết đau rồi ba ạ.”
Anh cả Thẩm Hạo mỉm cười. Anh bước tới trước mặt Cố Ngôn, từ trên cao nhìn xuống hắn. “Cậu, chính là Cố Ngôn?”
Giọng anh rất ôn hòa. Nhưng Cố Ngôn lại giống như con ếch bị rắn độc nhắm trúng, toàn thân cứng đờ: “Tôi… vâng…”
“To gan lắm.” Nụ cười trên mặt Thẩm Hạo càng đậm hơn. “Dám động đến em gái của Thẩm Hạo tôi. Tôi nên khâm phục sự dũng cảm của cậu, hay là nên thương hại sự ngu dốt của cậu đây?”
Anh hai Thẩm Mặc không nói lời nào. Anh chỉ nhấc mí mắt, lạnh lùng liếc Cố Ngôn một cái.
Chỉ một cái liếc mắt đó, Cố Ngôn “bịch” một tiếng, quỳ sụp xuống đất.