Chương 5 - Cái Giá Của Một Ống Nghiệm
“Hết thì đi mua chứ còn gì nữa! Cái này mà cũng phải tôi dạy à? Dừng thí nghiệm được chắc?!”
Một nghiên cứu sinh phụ trách vật tư vội tra trên máy tính, rồi lúng túng xoay màn hình lại phía ông ta.
“Thầy Chu, cái này… cái này là loại môi trường nuôi cấy đặt riêng, phải mua từ công ty sinh học được chỉ định. Giá bên đó… thầy xem thử…”
Chu Chấn Hoa cau có ghé mắt nhìn bảng báo giá, mắt ông ta trợn trừng, hít mạnh một hơi lạnh, giọng cũng đổi tông:
“Mấy… mấy tiền cơ?! Đắt thế này á?! Cướp à?! Trước giờ làm kiểu gì vậy?!”
Tiếng quát đó khiến cả phòng thí nghiệm đều ngoái lại nhìn.
Hậu tiến sĩ Lưu Vĩ đẩy nhẹ gọng kính, trên mặt đã có phần khó xử.
Anh ta hạ giọng, gần như nghiến răng nói nhỏ:
“Thầy Chu, dự án này trước đây… về cơ bản đều do Lý Hiểu Hiểu một tay phụ trách, kênh đặt hàng và… cả thỏa thuận chiết khấu bên đó, e rằng chỉ có cô ấy là rõ nhất…”
Sắc mặt Chu Chấn Hoa lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Ông ta cứng ngắc quay người lại, ánh mắt đảo quanh phòng thí nghiệm một vòng, cuối cùng dừng lại trên người tôi — đang ngồi thư thái.
Ông ta hít sâu một hơi, như thể cần lấy hết can đảm mới bước được đến trước mặt tôi.
Tôi cảm nhận được ông ta đang cố gắng để giọng điệu nghe bớt gắt gỏng, nhưng vẫn không giấu nổi thái độ ra lệnh.
“Lý Hiểu Hiểu, lúc trước khi cô phụ trách dự án, loại môi trường nuôi cấy này là do cô đặt mua đúng không?”
Tôi tháo một bên tai nghe, chớp mắt.
“Đúng vậy, sao thế?”
“Vậy thì tốt,”
Giọng ông ta lập tức lại cứng rắn hơn, “Giờ cô liên hệ lại bên đó, theo quy trình cũ, đặt gấp một lô mới, thí nghiệm cần gấp.”
Nhìn dáng vẻ coi chuyện là lẽ đương nhiên của ông ta, suýt nữa tôi bật cười.
“Dựa vào đâu vậy thầy Chu? Tôi đâu còn là thành viên dự án, cũng không có quyền sử dụng kinh phí, tôi lấy tư cách gì mà đi đặt hàng?”
Chu Chấn Hoa bị tôi phản bác thì mặt đỏ gay.
“Lý Hiểu Hiểu! Đây là dự án cấp quốc gia! Nếu trì hoãn tiến độ, xảy ra sự cố, cô chịu trách nhiệm nổi không?!”
Tôi cười khẩy, chẳng hề bị dọa.
“Thầy Chu, thầy đừng đội cho tôi cái mũ to như vậy. Trên giấy trắng mực đen, người phụ trách dự án là thầy và hậu tiến sĩ Lưu, trời có sập cũng là hai người gánh trước, liên quan gì đến tôi — kẻ rảnh rỗi này?”
“Trách nhiệm gì đó, tôi không dám gánh đâu.”
“Cô!”
Chu Chấn Hoa tức đến mức tay run lên.
“Được! Được lắm! Lý Hiểu Hiểu, cô tiêu cực lười biếng, không chịu phối hợp với dự án trọng điểm! Tôi sẽ báo với giáo sư Lý! Để xem cô còn tốt nghiệp nổi không!”
Tôi suýt nữa cười thành tiếng vì sự trẻ con của ông ta, ngả lưng ra ghế, vắt chân:
“Báo đi, báo đi, thầy Chu, thầy mau báo đi.”
“Chà chà, không ngờ thầy lớn tuổi thế rồi mà đụng chuyện là nghĩ đến ‘méc thầy giáo’? Vẫn còn bú mẹ à?”
Trong phòng thí nghiệm vang lên vài tiếng cười khúc khích, cố nén mà vẫn không nén được.
Sắc mặt Chu Chấn Hoa hoàn toàn chuyển sang tím bầm.
Ông ta chỉ vào tôi: “Cô… cô…” mãi không nói nên lời, cuối cùng giậm chân một cái, ném lại một câu cũ rích:
“Lý Hiểu Hiểu! Cô cứ chờ đó cho tôi!”
07
Tuy Chu Chấn Hoa trông có vẻ hung hăng, nhưng tôi biết, ông ta hoàn toàn không có cách nào để đặt được loại môi trường nuôi cấy đắt đỏ đó.
Rõ ràng kinh phí dự án được cấp đủ để chi trả, nhưng ông ta thì keo kiệt đến buồn cười, chẳng khác gì đang tiêu tiền túi của mình vậy.
Tôi tính nhẩm ngày tháng — chắc cũng đến lúc giáo sư Lý trở về rồi.
Quả nhiên không lâu sau, nhóm lớn của phòng thí nghiệm có thông báo.
Chu Chấn Hoa đích thân sắp xếp tiệc đón tiếp giáo sư Lý, còn không quên @tất cả mọi người.
Nhấn mạnh: “Tất cả thành viên bắt buộc phải có mặt, không được vắng mặt.”
Tôi biết rõ, ông ta cố tình nhắm vào tôi, định chờ dịp tiệc để cho tôi một màn “tam đường hội thẩm”.
Nhưng ông ta không biết rằng — tôi đã chờ ngày này, từ rất lâu rồi.
Đến hôm tiệc đón tiếp, căn phòng bao đông vui nhộn nhịp.
Chu Chấn Hoa hầu hạ chu đáo, mời giáo sư Lý ngồi ghế chính, bản thân ngồi bên cạnh, mặt mày rạng rỡ.
Sau vài vòng rượu, Chu Chấn Hoa đứng dậy nâng ly, nói một tràng lời chúc mừng giáo sư Lý trở về, ca ngợi thành tích của phòng thí nghiệm.
Nói một hồi, ông ta bất ngờ đổi giọng.
“Giáo sư Lý, quãng thời gian thầy vắng mặt, nhìn chung phòng thí nghiệm vẫn ổn… Nhưng cũng có vài ‘nốt nhạc lạc điệu’.”
“Ví dụ như bạn học Hiểu Hiểu đây, haiz, có lẽ vì áp lực quá lớn nên đã nhiều lần vi phạm quy định của phòng thí nghiệm.
Tôi đã nhiều lần khuyên nhủ nhưng không hiệu quả, vì sự nghiêm túc của dự án, đành phải tạm thời mời cô ấy rời khỏi nhóm để nghỉ ngơi một thời gian.”
Quả nhiên mũi dùi đã chĩa thẳng về phía tôi.
Ông ta thở dài, như thể đang vô cùng đau đớn và bất lực.
“Không ngờ, bạn Hiểu Hiểu vì thế mà nảy sinh cảm xúc rất tiêu cực, không những không phối hợp với công việc sau này, mà đến cả thiết bị cá nhân đứng tên cô ấy cũng không chịu cho mọi người mượn dùng tạm.
Lần này đến cả nguyên vật liệu trọng yếu cần đặt gấp cũng…”