Chương 1 - Cái Giá Của Một Ống Nghiệm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Vì rửa thiếu một ống nghiệm, thầy giáo đã đuổi tôi khỏi nhóm nghiên cứu.

Bởi vì thiếu rửa một ống nghiệm, thầy mới đến của phòng thí nghiệm tuyên bố loại tôi khỏi dự án cấp quốc gia.

Trong buổi họp nhóm, thầy mắng tôi một trận té tát trước mặt tất cả các sinh viên trong phòng.

“Lý Hiểu Hiểu, đừng tưởng trước đây đăng được mấy bài báo thì ghê gớm lắm!”

“Phòng thí nghiệm có quy định rõ ràng, dụng cụ phải rửa sạch trong ngày! Cô biết mà vẫn làm, tội càng thêm nặng!”

“Dự án cấp quốc gia này, sau này cô đừng hòng dính dáng gì tới nữa!”

Tôi không nói gì, đứng dậy quay lưng bước đi.

Đuổi tôi?

Cũng tốt, phòng thí nghiệm có thể giải tán luôn rồi.

Chu Chấn Hoa cực kỳ không hài lòng với phản ứng của tôi, “Lý Hiểu Hiểu, cô đi đâu đấy? Quay lại!”

“Cô phải viết bản kiểm điểm, đọc trước mặt mọi người trong buổi họp nhóm!”

Tôi quay đầu nhìn khuôn mặt vì tức giận mà có phần méo mó của thầy, bình tĩnh trả lời.

“Không thành vấn đề.”

Xung quanh im phăng phắc, các anh chị đều kinh ngạc nhìn tôi.

Chu Chấn Hoa hừ lạnh một tiếng, vung tay bỏ ra khỏi phòng thí nghiệm.

Chẳng bao lâu sau, trong nhóm chat lớn của phòng thí nghiệm bật ra một thông báo.

“Nghiên cứu sinh tiến sĩ Lý Hiểu Hiểu, thái độ làm thí nghiệm lười biếng, vi phạm nghiêm trọng quy định phòng thí nghiệm!”

“Chiều nay lúc ba giờ, tổ chức kiểm điểm công khai tại phòng họp A301 để chấn chỉnh tác phong!”

Không khí như đông cứng lại.

Chị tiền bối ngồi cạnh lén chọc vào điện thoại tôi dưới bàn, gửi tin nhắn.

“Hiểu Hiểu, đừng bướng nữa, xin lỗi thầy Chu một câu đi, đó là dự án cấp quốc gia đó! Ảnh hưởng đến tốt nghiệp đó!”

Tôi lắc đầu, vô ích thôi.

Thầy là “quan mới nhậm chức”, muốn lập uy, muốn thay người.

Đề tài tiến sĩ của tôi, thầy ấy từ lâu đã muốn nhét cho sinh viên do mình mang theo.

Phần khó khăn nhất giai đoạn đầu của dự án cấp quốc gia này tôi đã làm xong, dữ liệu đẹp không chê vào đâu được.

Chu Chấn Hoa chắc thấy tôi cản đường, cũng sợ công lao tôi quá lớn, bèn nhân cơ hội làm lớn chuyện.

Tôi gửi lại cho chị tiền bối một icon “yên tâm”, rồi lập tức chuyển màn hình, bắt đầu sắp xếp toàn bộ bản sao dữ liệu thí nghiệm trên máy tính, bao gồm cả các ghi chép và quy trình phân tích nguyên bản nhiều năm qua.

Tất cả đều được mã hóa, nén và tải lên đám mây cá nhân, bản sao cục bộ thì xóa sạch.

Làm xong hết, tôi mới tạo một tài liệu mới, bắt đầu viết bản “kiểm điểm” của mình.

Giữa chừng, Chu Chấn Hoa cố tình ghé qua thấy tôi thật sự đang viết kiểm điểm, khóe miệng không giấu được nụ cười nhếch lên.

Ba giờ chiều, phòng họp A301 ngồi kín người.

Chu Chấn Hoa đứng phía trước, mặt mày công chính nghiêm nghị.

“Tôi nhấn mạnh lại lần nữa, phòng thí nghiệm là nơi có quy củ! Đừng xem như ký túc xá mà tùy tiện!”

“Quy định được dán trên tường, nhấn mạnh nhiều lần, có người lại coi như gió thoảng bên tai!”

“Đừng tưởng được giáo sư Lý trực tiếp tuyển vào là có đặc quyền, làm thí nghiệm tốt, cho dữ liệu nhanh thì có ích gì? Kỷ luật cơ bản cũng không tuân thủ!”

“Lý Hiểu Hiểu, lên đây kiểm điểm! Để mọi người cùng nghe mà lấy đó làm gương!”

Tôi đứng dậy, rút ra bản kiểm điểm tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng.

“Tôi, Lý Hiểu Hiểu. Hôm nay đã phạm phải lỗi lầm không thể tha thứ.”

“Tôi trăm lần không nên, vạn lần không nên, không nên quên rửa một ống nghiệm đó. Từ hôm nay trở đi, tôi nhất định nghiêm túc chấp hành mọi quy định của phòng thí nghiệm, tuyệt đối không tái phạm.”

“Thật ra tôi cũng chỉ là một sinh viên bình thường. Dự án nào thầy Chu không cho động vào, tôi tuyệt đối không động vào.”

“Hiểu được là tốt rồi!”

Chu Chấn Hoa cắt ngang lời tôi, có vẻ rất hài lòng với thái độ “nhận tội” của tôi, liền tuyên bố:

“Xét thấy đồng chí Lý Hiểu Hiểu nhiều lần không sửa sai, thái độ tiêu cực, sau khi nhóm dự án cốt lõi họp bàn, quyết định: kể từ hôm nay, loại cô khỏi dự án quỹ cấp quốc gia. Nhiệm vụ thí nghiệm và toàn bộ dữ liệu ban đầu của cô sẽ được chuyển giao cho tiến sĩ hậu tiến sĩ mới gia nhập dự án — đồng chí Lưu Vĩ phụ trách!”

Bên dưới im phăng phắc.

Người nam hậu tiến sĩ đeo kính gọng vàng đứng cạnh Chu Chấn Hoa, nãy giờ hầu như không nói gì, khẽ gật đầu rồi mỉm cười khách sáo với mọi người.

Tôi nhìn sang chị tiền bối, trong mắt chị chỉ còn lại sự bất lực và bàng hoàng.

Cuối cùng, Chu Chấn Hoa nói thêm một câu:

“Lý Hiểu Hiểu, sau khi tan họp, lập tức sắp xếp toàn bộ ghi chép và dữ liệu gốc liên quan đến dự án mà cô đang nắm, giao lại cho đồng chí Lưu hậu tiến sĩ! Không được chậm trễ!”

Tôi đồng ý một cách nhẹ nhàng bất ngờ, sao chép bản PPT đã chuẩn bị sẵn vào máy tính dùng chung trong phòng họp.

“Đây hết rồi, thầy Chu.”

Những dữ liệu này, nếu các người hiểu nổi, làm tiếp được, thì xem như tôi thua.

Thấy tôi hợp tác như vậy, trong mắt Chu Chấn Hoa lóe lên một tia nghi ngờ.

Nhưng sau khi kiểm tra kỹ danh sách tập tin, xác nhận số lượng lớn và mục tiêu đầy đủ, sắc mặt ông ta mới dịu xuống.

Hậu tiến sĩ Lưu Vĩ càng thêm đắc ý, cuộc họp vừa kết thúc đã chạy ngay đến gõ vào bàn thí nghiệm của tôi.

“Đồng chí Lý Hiểu Hiểu, làm phiền cô dọn dẹp mặt bàn và tủ cá nhân, đồng thời kiểm kê dụng cụ và thuốc thử trong khu vực công cộng để bàn giao, đừng làm chậm trễ công việc của tôi và thầy Chu.”

02

Mưu đồ của hậu tiến sĩ Lưu Vĩ, tôi hiểu quá rõ.

Anh ta để ý không phải bàn thí nghiệm của tôi, mà là những thiết bị hiện đại mới được đặt trên đó.

“Đồng chí Hiểu Hiểu, tranh thủ thời gian nhé, không gian trong phòng thí nghiệm rất hạn chế, bên hậu tiến sĩ Lưu đang gấp gáp bắt đầu đề tài mới rồi.”

Chu Chấn Hoa đứng bên, tay chắp sau lưng, chỉ đạo như đang điều binh khiển tướng.

Tôi chậm rãi đóng lại một hộp thiết bị, đầu không thèm ngẩng.

“Thầy Chu, hậu tiến sĩ Lưu, nhiều đồ thế này, tôi thật sự không thể dọn hết ngay lập tức.”

“Ngày mai đi, chắc chắn xong trước ngày mai, không ảnh hưởng gì đến đại nghiệp của hậu tiến sĩ Lưu đâu.”

Lưu Vĩ đẩy nhẹ gọng kính vàng trên sống mũi.

Thấy tôi hứa mai sẽ dọn xong, anh ta cũng không nói thêm gì, chỉ khẽ gật đầu, đi theo Chu Chấn Hoa rời khỏi.

Mất đi cái gọi là dự án cấp quốc gia đè nặng, tôi bỗng thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

Dữ liệu và thí nghiệm cốt lõi cho luận văn tốt nghiệp thật ra tôi đã làm xong từ lâu, phần còn lại chỉ là chỉnh sửa và viết lách.

Bây giờ thì hay rồi, hoàn toàn rảnh rỗi.

Chiều hôm sau, tôi gọn gàng đóng gói nốt chút đồ cá nhân còn lại, chuyển hết về ký túc xá.

Xong xuôi, tôi rút điện thoại đặt vé buổi biểu diễn cá heo mà trước nay vẫn ao ước đi xem nhưng chưa có thời gian.

Ngồi trong khán phòng, ngắm nhìn người huấn luyện và chú cá heo phối hợp đầy ăn ý.

Tiếng reo hò kinh ngạc của lũ trẻ vang lên quanh tôi, lần đầu sau bao ngày tôi mới cảm thấy thư giãn thuần khiết như thế.

Nhưng nhóm WeChat của phòng thí nghiệm thì không hề yên ả.

Tối đến, điện thoại rung liên tục.

Mở ra xem, trong nhóm dự án mới, hậu tiến sĩ Lưu Vĩ đã bắt đầu ra lệnh.

“@Tất cả mọi người: bắt đầu từ ngày mai, mỗi người mỗi ngày phải nộp báo cáo tiến độ thí nghiệm, ghi rõ bước thực hiện, thuốc thử đã dùng và kết quả sơ bộ, gửi vào email tôi trước 10h tối.”

“Mỗi tuần, mỗi người phải hoàn thành ít nhất ba quy trình thí nghiệm đầy đủ, tổng hợp dữ liệu và nộp cho tôi vào tối Chủ nhật để kiểm tra.”

“Việc sử dụng thiết bị thí nghiệm phải đăng ký trước một ngày, không được tự ý dùng thiết bị lớn khi chưa có sự cho phép.”

Tin nhắn riêng của chị tiền bối lập tức bay tới, từng chữ đều đầy ắp bực bội.

“[ảnh chụp màn hình] Hiểu Hiểu cô xem đi! Hắn tưởng mình là vua chúa chắc! Việc thì phân hết cho người khác, bản thân thì chỉ lượn qua lượn lại trong phòng, chỉ trỏ lung tung, toàn nói mấy lời vô nghĩa, chẳng giúp được cái gì!”

“Hôm nay còn bắt tôi rửa đống cốc thủy tinh để mấy ngày chưa đụng đến của hắn! Dựa vào đâu chứ!”

Tôi qua màn hình cũng có thể tưởng tượng ra vẻ mặt tức tối của chị.

“Chị ơi, bình tĩnh. Không phải việc của chị thì cứ từ chối thẳng, chẳng việc gì phải nhịn. Việc thí nghiệm của chị cũng đâu có ít.”

Bên kia gõ gõ rất lâu, rồi mới gửi lại một dòng.

“Haiz, chị chỉ thấy bất bình thay cho cô thôi! Hiểu Hiểu, Chu Chấn Hoa rõ ràng nhắm vào cô, cướp công trình của cô, cô thật sự không định làm gì à? Hay là báo với giáo sư Lý đi?”

Tôi nhìn câu nói đó, chậm rãi gõ hồi âm.

“Không vội. Giáo sư Lý vẫn đang ở nước ngoài dự hội nghị học thuật quan trọng, chuyện nhỏ thế này, chưa cần phiền đến thầy.”

03

Sáng thức dậy, ánh nắng xuyên qua khe rèm rọi vào phòng.

Lần đầu tiên tôi không chạy vội đến phòng thí nghiệm lúc bảy giờ đúng.

Tôi từ tốn rót một ly sữa, màn hình điện thoại sáng lên — là tin nhắn từ chị tiền bối.

“Hiểu Hiểu, sáng nay Chu Chấn Hoa lại bóng gió trong phòng thí nghiệm, nói có người bị đá khỏi dự án thì lộ rõ bản chất, lười nhác, không có chút tự giác hay tinh thần khoa học nào… Chỉ thiếu nước gọi hẳn tên cô thôi.”

Tôi nhấp một ngụm sữa, trả lời: “Để thầy nói, đừng quan tâm.”

Sau đó tắt điện thoại, chuẩn bị ngủ bù một giấc thật ngon.

Thế nhưng chưa ngủ được bao lâu, chuông điện thoại réo inh ỏi khiến tôi choàng tỉnh.

Tôi lơ mơ bắt máy, bên kia lập tức vang lên giọng Chu Chấn Hoa giận dữ.

“Lý Hiểu Hiểu! Mấy thiết bị trên bàn thí nghiệm của cô đâu rồi?!”

“Máy ly tâm, máy PCR, cả bộ thiết bị thao tác hiển vi kia nữa! Tôi lật tung cả phòng rồi cũng không thấy!”

Tôi dụi mắt, “Thầy Chu, thiết bị mất, sao thầy lại nghĩ ngay đến tôi?”

Bên kia khựng lại một chút, sau đó giọng càng thêm giận dữ.

“Không phải cô thì còn ai?! Hôm qua cô là người cuối cùng rời phòng! Không phải cô động tay, chẳng lẽ thiết bị mọc chân chạy đi?!”

“Thầy Chu,”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)