Chương 8 - Cái Chết Không Phải Là Kết Thúc
“Bây giờ ông còn có mặt mũi mà khóc sao.” Ông không buông tay, giọng thì lạnh như thép.
Lính cứu hỏa dùng dây buộc An An lên lưng, từng chút một đưa nó xuống theo thang nâng.
An An nhắm mắt, giống như một con mèo con ướt sũng, ngay cả sức để run cũng không còn.
Niệm Niệm được người lính cứu hỏa thứ hai bế xuống. Cái áo lót mỏng dính trên người con bé, cả người gầy đến mức như chỉ còn bộ xương. Nhưng nó vẫn mở mắt, nhìn chằm chằm vào em trai đang ở trong lòng người lính cứu hỏa.
“An An đâu? Sao An An không động đậy?”
“Em trai ở phía sau, sắp xuống ngay rồi.” Lính cứu hỏa an ủi nó.
Môi nó cũng tím tái, lúc nói chuyện còn run run.
“Chú ơi. Em trai cháu tháng trước bị sốt, tiêm rất nhiều mũi. Nó không thể bị dầm mưa.”
Tôi ngồi xổm bên cạnh nó. Đưa tay muốn chạm vào mặt nó. Nhưng bàn tay lại xuyên qua.
Niệm Niệm quay đầu nhìn về phía bố tôi.
“Ông ơi.”
Giọng nó vừa nhẹ vừa khàn.
“Ông đẩy An An ra ngoài dầm mưa.”
Nước mắt của bố tôi hòa lẫn với nước mưa, không phân biệt được đâu là đâu.
“Niệm Niệm… ông biết sai rồi…”
“Ông xé cờ khen thưởng của mẹ.”
Niệm Niệm nói từng chữ một.
“Ông dẫm lên giấy chứng nhận của mẹ. Ông còn muốn đập chiếc la bàn của bà ngoại và hộp nhạc của bố.”
“Mẹ nói đó là thứ quan trọng nhất. Còn quan trọng hơn cả mạng sống.”
Bố tôi từng bước đi về phía nó, muốn ôm nó.
Niệm Niệm không né. Cũng không lao tới.
Nó lấy từ trong túi áo bông ướt sũng ra một tờ giấy, gấp đi gấp lại mấy lần, đã bị nước mưa làm nhòe đi, nhưng vẫn còn nhìn ra chữ.
“Là mẹ viết cho cháu trước khi đi. Bảo cháu có một ngày thì đưa cho ông xem.”
“Cháu vẫn luôn không đi tìm mọi người. Bởi vì cháu muốn ở nhà đợi mẹ về.”
“Nhưng mẹ đã cả năm rồi không về.”
Nó đưa tờ giấy đến trước mặt bố tôi.
Trên giấy chỉ có một câu, vì nước mưa đã làm nhòe gần nửa, nhưng vẫn còn nhận ra được.
“Bố, bất kể bố nghe thấy gì, nhìn thấy gì, cũng đừng hận con. Tất cả đều là con tự nguyện.”
Khi bố tôi nhận lấy tờ giấy ấy, tay ông run dữ dội.
Chữ trên giấy dần dần tan ra trong nước mưa.
Ông nắm chặt tờ giấy gần như sắp biến thành bột giấy đó, ngồi xổm dưới đất, khóc đến mức không thành tiếng.
Tiếng xe cứu thương từ xa rú lên lao tới.
An An được bế lên cáng. Dì Lý cũng chạy tới, ôm chầm lấy Niệm Niệm, lấy áo bông của nhà mình quấn lấy nó.
“Con khổ rồi, có dì ở đây.”
Niệm Niệm cắn môi, khẽ gật đầu.
Sau đó nó quay đầu nhìn thoáng qua ban công tầng mười bảy. Mưa vẫn đang rơi. Bên trong cánh cửa trượt bị tủ chặn kín, trên sàn phòng khách, rải đầy những mảnh cờ khen thưởng và giấy chứng nhận bị xé nát.
“Mẹ. Con đã giữ được la bàn và hộp nhạc rồi.”
Cô bé khẽ nói một câu.
Như thể là đang nói cho ai đó nghe.
**Chương 8**
Đèn ở hành lang bệnh viện trắng bệch, trắng đến chói mắt.
An An được đưa vào phòng cấp cứu. Niệm Niệm ngồi trên băng ghế trước cửa, chân không đi giày, trên đầu gối vẫn còn nhỏ nước tong tong.
Dì Lý lấy cho con bé một đôi dép lê, nhưng nó gầy quá, chân lỏng thõng bên trong.
Bố và anh trai đứng ngoài cửa kính phòng cấp cứu.
Bác sĩ đeo khẩu trang đi ra, vẻ mặt không mấy dễ chịu.
“Bé trai bị hạ thân nhiệt nghiêm trọng, kèm nhiễm trùng phổi. Trước đó từng có tiền sử sốt đi sốt lại à?”
Bố không nói nổi lời nào. Anh trai vội bước lên.
“Có. Mùa đông năm ngoái từng sốt cao một lần.”
“Một lần?” Bác sĩ lật lại hồ sơ được đưa tới, cau mày. “Trong gần một năm qua bệnh phổi tái phát nhiều lần, suy dinh dưỡng, miễn dịch cực thấp. Trước giờ ai là người chăm sóc đứa bé này?”
Không ai trả lời.
Bác sĩ liếc họ một cái, không hỏi thêm, quay người đi vào lại phòng cấp cứu.
Niệm Niệm ngồi trên ghế, ôm chặt chiếc la bàn cũ. Mặt kính của la bàn có một vết nứt, là vết để lại lúc nãy suýt nữa thì bị đập vỡ.